Cưa cẩm anh bác sĩ đẹp trai - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:24:12
Lượt xem: 143
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
14.
Từ đủ loại dấu hiệu, càng lúc càng cảm thấy Ngô Lam Phong hảo cảm với .
hiện thực luôn thích tát cho những kẻ tự cho là đúng một cái thật đau.
Hôm đó đưa một học sinh viêm ruột thừa cấp tính đến bệnh viện.
Lúc chuẩn rời thì bắt gặp một cô y tá trẻ tỏ tình với Ngô Lam Phong.
như kẻ trộm dán sát góc tường lén.
“Bác sĩ Ngô, em thích !”
Lời tỏ tình thật mãnh liệt.
Chỉ là biểu cảm của Ngô Lam Phong chẳng gợn sóng, lời còn lạnh lùng hơn.
“Xin , hiện tại ý định yêu đương, cũng sẽ .”
Hóa thích.
Là tự đa tình.
Không cần thêm nữa, xoay định rời .
“Tô Vĩ Y.”
Ngô Lam Phong bước nhanh vòng mặt .
giật , cúi đầu che vẻ thất vọng mặt.
“Cô bệnh ?”
“Không, đưa học sinh tới thôi.”
“Nếu việc gì thì về .”
Ngô Lam Phong còn định gì đó nhưng vội vàng cắt ngang.
Buổi tối Cao Miểu mời ăn xiên nướng, là để an ủi trái tim tổn thương của .
tưởng là buổi tụ tập chị em, ai ngờ thành bóng đèn.
Cô còn gọi cả trai cùng Ngô Lam Phong.
Anh đó tên khá thú vị, gọi là Lôi Trịnh Vũ, cũng là bác sĩ, bạn học đại học của Ngô Lam Phong.
Rượu qua ba vòng, thao thao bất tuyệt.
“ hổ quá.”
“Một tưởng tượng bao nhiêu thứ.”
“Việc nhờ dạy kèm cho em trai chỉ là vì em trai học tiếng Anh kém, ở quán ăn khi chỉ là tiện thấy khuyến mãi nên ghé , thấy tâm trạng cũng chỉ là xuất phát từ nhân đạo mà an ủi thôi.”
uống cạn một cốc bia, đặt mạnh xuống bàn.
“” hiện tại ý định yêu đương, cũng ”...”
“Hu hu, chẳng đây là quên ánh trăng sáng trong lòng ?”
Trong đầu tự biên tự diễn một màn cẩu huyết: bạch nguyệt quang nước ngoài, hai ép chia xa.
Lôi Trịnh Vũ vội lắc đầu.
“Từ khi quen Ngô Lam Phong đến giờ, từng thấy yêu đương.”
“Cũng hiếm khi với con gái, càng từng ở riêng với con gái.”
“Thế còn hồi đại học, cấp ba, cấp hai thì ?”
Cao Miểu phản bác.
Lôi Trịnh Vũ gì nữa.
xong càng buồn hơn.
“Hu hu, lấy gì mà so với bạch nguyệt quang chứ.”
Cao Miểu đưa cho một chai rượu.
“Uống bảo bối, uống xong trai mới chờ .”
Uống bao nhiêu cũng nhớ rõ, chỉ lúc ngoài đợi Cao Miểu thanh toán, vững nổi, dứt khoát phịch xuống bậc thềm cửa quán.
Tay áp lên gò má nóng ran.
“Chị khóa ?”
Một cái bóng phủ xuống .
ngẩng đầu nghi hoặc, là một gương mặt xa lạ, phóng khoáng ngông nghênh.
Ánh mắt dừng ở chiếc khuyên tai lấp lánh của .
“Em là Trần Húc Nhiên mà, chị nhớ em ?”
nghiêng đầu.
“Người mà chị suýt dẫn ký túc xá nữ .”
nhớ .
Năm hai đại học, đón tân sinh viên, là sinh viên đầu tiên dẫn đường, kết quả là vì quen đường quá nên lạc thẳng ký túc xá nữ.
Sau đó cũng gặp vài trong câu lạc bộ nhưng chỉ học một năm bỏ học.
“À… Cậu cũng đến đây ăn khuya ?”
“Không, đây là quán của em.”
“Vừa nãy em còn nướng xiên trong đó, giờ mới rảnh nghỉ một chút.”
“Chị khóa , thêm WeChat nhé.”
gật đầu, mơ mơ màng màng mở WeChat.
“Chị, đây là mã nhận tiền.”
“Hả? À… Được.”
loay hoay một hồi mới mở mã QR.
“Chị dễ thương thật đó.”
chỉ mặt .
“Đừng khen dễ thương mà nên khen xinh .”
Trần Húc Nhiên .
“Chị về một ? Để em đưa chị về.”
“Không, cùng.”
Cao Miểu đỡ Lôi Trịnh Vũ say khướt tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/cua-cam-anh-bac-si-dep-trai/chuong-5.html.]
Lôi Trịnh Vũ say mà … Làm nũng.
Anh bảo Cao Miểu đưa về .
?
Anh đang tranh sủng với ?
Cao Miểu phiền đến phát bực.
“Vĩ Y, đây đợi tớ một lát, tớ đưa lên nhà, nhà ở khu bên cạnh thôi.”
mếu máo kéo áo Cao Miểu.
“Sao đưa về , yêu tớ nữa .”
Một bên là Lôi Trịnh Vũ, một bên là , Cao Miểu đau cả đầu.
“Lần mà còn dẫn các uống rượu thì là ch.ó.”
định dậy nhưng chân tê cứng, chúi về phía .
Trần Húc Nhiên kịp thời đỡ lấy , kéo lòng .
“Để em đưa chị về cho.”
“Để đưa.”
đầu , thấy Ngô Lam Phong mặt lạnh như băng.
“Bác sĩ Ngô~”
ngây ngô gọi .
Anh lên tiếng, giọng mang theo chút tức giận khó nhận .
“Cậu chở cô kiểu gì? Bằng chiếc xe máy của ? Không sợ cô ngã ?”
“ thể gọi xe cùng cô về.”
“Cậu buôn bán nữa ?”
Trần Húc Nhiên khịt mũi .
“Anh họ, bây giờ ai gọi món.”
“Vậy thì bây giờ . Mỗi món trong quán một xiên, mang hết đến nhà .”
“ nhận đơn .”
Vừa dứt lời, trong quán gọi.
“Ông chủ! Bàn gọi thêm món!”
“Ông chủ , nhanh lên!”
Khách giục liên hồi, Trần Húc Nhiên và Ngô Lam Phong giằng co một lúc, cuối cùng vẫn buông tay.
Trước khi quán, còn đầu với :
“Chị khóa , nhắn WeChat nhé.”
Cao Miểu bên cạnh mà ngây .
Cuối cùng cô vỗ vai Ngô Lam Phong.
“Nhớ đưa cô lên tận nhà.”
Rồi sang hét to: “Lát nữa về đến nhà tớ gọi video, nhớ bắt máy đấy.”
15.
Ngay từ đầu Ngô Lam Phong còn đỡ nhưng cứ như xương, liên tục đổ xuống đất.
Anh dứt khoát xổm xuống.
“Leo lên lưng .”
ngoan ngoãn bò lên, dậy, nhấc lên cao hơn một chút.
“Bác sĩ Ngô, cơ bắp rắn chắc ghê.”
“Ừm.”
“Bác sĩ Ngô, phẫu thuật mệt ?”
“Ừm.”
“Bác sĩ Ngô, xinh ?”
“Ừm.”
“Bác sĩ Ngô, hôm nay đến đây?”
Cuối cùng Ngô Lam Phong cũng trả lời bằng những âm tiết đơn điệu nữa.
“…Quán nướng ở ngay cổng khu nhà .”
“Bác sĩ Ngô, ói.”
Ngô Lam Phong dừng .
“Đợi chút ói, đừng ói lên đầu .”
Anh đặt xuống, khan vài tiếng nhưng chẳng nôn gì.
“Bác sĩ Ngô, uống nước.”
Không xa một cửa hàng tiện lợi, Ngô Lam Phong đỡ tới bàn ghế cửa.
“Ngồi ngoan ở đây, mua nước cho cô.”
“Vậy ngoan ngoãn đợi , lúc dạy đ.á.n.h Thái Cực Quyền.”
“…Được.”
Ngô Lam Phong nhanh, mở chai nước đưa cho .
uống một ngụm đặt xuống.
“Bác sĩ Ngô, ghé tai đây, bí mật với .”
Ngô Lam Phong cúi gần.
ngẩng đầu hôn lên má .
“Bác sĩ Ngô, em thích .”
“Bác sĩ Ngô, đỏ mặt kìa.”
đắc ý .
Ngô Lam Phong khẽ thở dài, gần như thấy cõng lên.
“Tô Vĩ Y, đúng là bó tay với em.”