CỨU LẤY PHẢN DIỆN KIA - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-03 22:16:39
Lượt xem: 665
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rõ ràng trong nguyên tác là một phản diện g.i.ế.c chớp mắt, bây giờ hiền lành đến đáng thương thế ?
Kỷ Từ im lặng một hồi lâu, mới khẽ :
“A tỷ… tỷ nên giúp .”
“Ngươi đang cái gì ? Dù cũng là tỷ tỷ của ngươi, chẳng lẽ thể trơ mắt ngươi bắt nạt ?”
Hắn im bặt.
Ta giúp lau vết m.á.u và đất bẩn trán.
“Đau thì , đừng mà cố chịu.”
Kỷ Từ ngẩng , ánh mắt ươn ướt, khẽ đáp:
“Vâng.”
Ta :
“Muốn thì , cũng đừng nhịn.”
đứa trẻ cứng đầu đến tận xương tủy , cuối cùng vẫn rơi lấy một giọt nước mắt.
Chỉ nhẹ nhàng kéo tay áo :
“A tỷ… thật sự là chổi ?”
“Ngươi ! Ai ngươi là chổi thì chính là đồ heo ngu! Lần ai mắng ngươi, ngươi cứ mắng như thế, ?”
“Nghe ạ.”
Kỷ Từ ngoan ngoãn gật đầu.
05
Tên ngốc Kỷ Từ , quả thật là một đứa trẻ hết lòng báo đáp .
Mỗi ngày, thịt rừng để cửa nhà càng lúc càng nhiều, với hai ăn hết? Nghĩ , tính đem mang trấn bán, cũng thể đổi ít ngân lượng.
Ta thu dọn ít thịt khô và da thú, gói thành một bọc lớn cửa.
Vừa lúc gặp Kỷ Từ đang mang củi khô đến, trông thấy liền chạy tới giúp xách gói đồ nặng trĩu .
“A tỷ, tỷ định ?”
“Thịt khô nhiều quá ăn xuể, định mang trấn bán thử xem .”
“Vậy cùng A tỷ.”
Trên đường đến trấn, hễ gặp trong làng, Kỷ Từ vội lùi xa, giữ cách với .
Hắn sợ liên lụy đến .
Ta chẳng vui chút nào, vì gặp quen, liền chủ động nắm lấy cánh tay , thoải mái bước tới chào hỏi.
Người đưa mắt chúng đầy nghi hoặc, chẳng thèm đáp lời .
Ta cũng chẳng giận, còn mỉm tươi tắn.
Chờ nọ khuất, Kỷ Từ ủ rũ :
“A tỷ, tỷ nên …”
Ta , sợ khinh thường, sợ chịu điều tiếng.
chẳng sợ là đại phản diện tương lai, còn sợ lời bàn tán của ngoài ?
Tới trấn, da thú và thịt khô nhờ chất lượng nên bán nhanh, đổi tám mươi văn tiền.
Ta lấy hai mươi văn, mua cho Kỷ Từ một đôi giày bông.
Y phục còn thể miễn cưỡng may, nhưng giày thì , mà thì vẫn luôn mang giày vải mỏng, thật sự lo lạnh đến hỏng chân.
Khi nhận lấy giày, Kỷ Từ chút áy náy:
“A tỷ, đắt quá … tỷ nên mua .”
“Kiếm tiền là để tiêu mà. Mua gì chẳng như .”
Ta gói chỗ bạc còn bằng vải, đưa cho :
“Săn thú đều là ngươi , bạc cũng là của ngươi, cất .”
Kỷ Từ chẳng do dự đầu, nhất quyết nhận, cứ bắt giữ lấy.
Thật chẳng chút tôn trọng nào với tiền bạc cả.
Thế là đành nhận, ngó các hàng quán ven đường, ngẫm xem cách nào kiếm thêm bạc nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuu-lay-phan-dien-kia/3.html.]
Ta , phía , Kỷ Từ cứ mãi dừng chân một quầy bán trâm cài, ánh mắt rời cây trâm bạc đơn sơ .
6
Trở về, trở cuộc sống thường ngày.
Kỷ Từ mỗi ngày vẫn đều đặn để củi khô và thịt rừng cửa nhà , chẳng sai lệch chút nào.
Ta ở nhà vẽ một bản thiết kế y phục cổ trang mắt, đợi tới mang thịt trấn bán, nhân đó ghé một tiệm vải, hỏi xem bọn họ thu mấy bản vẽ như .
Bà chủ thấy bản vẽ hoa văn và kiểu dáng y phục vẽ, hai mắt lập tức sáng rực:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Chao ôi, kiểu dáng quá! Cô nương! Tất cả đều do cô nghĩ ?”
“Ừm.”
Thực … đều là học từ vô phim cổ trang hiện đại.
Bà chủ chút do dự mua hết bộ bản vẽ, còn dặn nếu thêm thì cứ mang tới bán cho bà.
Nhẹ nhàng mà ngay hai lượng bạc.
Trên đường về, Kỷ Từ , ánh mắt lấp lánh:
“A tỷ, tỷ lợi hại quá!”
“A tỷ ngươi đây là xuyên đến đấy, thể giỏi chứ?”
Kỷ Từ hiểu, hiếm khi lộ vẻ mặt ngơ ngác.
Ta chỉ mỉm , giải thích gì thêm.
Cuộc sống cứ thế trôi qua, cho đến gần cuối năm.
Một đêm nọ, đột nhiên tiếng gõ cửa.
Ta mở cửa, liền thấy Kỷ Từ sắc mặt trắng bệch hơn cả tuyết.
Ta vội kéo , phủi tuyết đầu và vai, dắt đến bên bếp lửa.
Thân thể lạnh cứng, hai tay như băng đá.
“Sao thành thế ? Xảy chuyện gì ?”
Giọng khàn khàn, chậm rãi kể đầu đuôi.
Đại bá của khi uống rượu, đến miếu đổ quấy phá.
Cửa sổ chúng cùng sửa đập nát, cỏ khô và chăn đệm sưởi ấm cũng đốt sạch.
Sau khi gây chuyện, đại bá say khướt bỏ , để miếu đổ tan hoang, gió lạnh lùa bốn phía.
Kỷ Từ co ro trong giá rét suốt một hồi, tìm nơi khác trú , nhưng khắp làng vẫn chẳng tìm .
Đến khi lấy thần trí, ngoài cổng nhà .
Ánh sáng ấm áp hắt từ cửa sổ khiến lòng xao xuyến, lặng lẽ đó một lúc, gõ cửa.
“A tỷ… ngủ ở nhà kho cũng … ?”
Hắn vẫn còn để tâm chuyện là “ chổi”.
Ta bỗng nổi giận:
“Không tỷ tỷ nào để ngủ ở nhà kho cả! Nếu ngươi nhất quyết ngủ đó, đừng gọi là A tỷ nữa!”
Nói xong lưng, mặc .
Kỷ Từ hoảng hốt, kéo tay áo , khẽ khàng :
“Ta A tỷ… A tỷ đừng bỏ …”
Giọng khẩn thiết, mang theo bao nài nỉ.
Khiến lòng mềm nhũn.
Ta xoay , xoa đầu :
“Ngoan, mới .”
Nhà hai gian phòng, một phòng nhỏ tuy rộng nhưng vẫn đủ ở.
Ta nhóm bếp lò, trải đệm chăn, dọn chỗ cho nghỉ.
Đêm , đang mơ mơ màng màng, tiếng nức nở đè nén từ phòng bên đ.á.n.h thức.
Không hiểu thấy chua xót.