Thời gian cũng để thể lời từ biệt thế giới .
Nhân lúc còn quên quá nhiều, trong mấy ngày tiếp theo, ngày nào cũng tới bàn giao công việc cho trợ lý.
Trợ lý guồng tay ghi chép, hỏi :
"Chị chủ, chị định xa nhà ạ? Tầm bao giờ thì chị về?"
im lặng đáp: "Có lẽ là sẽ về nữa."
Cô lập tức sửng sốt mặt, khi kịp phản ứng, cô hoảng sợ:
"Chị định giao công ty... Em, một em , em..."
"Sao ?" cắt ngang lời cô : "Em thoát khỏi sơn thôn nhỏ ch.ó ăn đá gà ăn sỏi như thế, một công ty mới thành lập thế thì em chèo chống chứ?"
Trợ lý kinh ngạc , đôi mắt càng lúc càng đỏ.
Sau một lúc lâu, cô cam lòng hỏi : "Là vì sếp Trình ạ..."
trả lời, chỉ khẽ vỗ về lưng cô .
Có lẽ là do trí nhớ dần ăn mòn nên khi nhắc tới Trình Lịch, tâm trạng còn chua xót như nữa.
Thậm chí còn nghiêm túc nhớ xem lúc rốt cuộc quyết định thế nào mà ở đây với !
Rõ ràng hệ thống cảnh báo từ rằng nếu ở vì một nào đó thì chẳng khác nào trói buộc với .
Như chỉ cần c.h.ế.t, cũng sẽ c.h.ế.t theo.
tự nhận là một vô cùng yêu mến sinh mạng , như lúc rốt cuộc chọn con đường ?
vắt hết óc cũng nhớ nổi, nên dứt khoát lắc đầu bỏ qua, t.r.a t.ấ.n bản nữa.
Tối hôm đó, Trình Lịch vài ngày lộ mặt trở về nhà.
Khi mở cửa , đang sách ghế sô pha.
Vị ngọt lướt qua ch.óp mũi.
tò mò , thấy xách theo một cái túi đựng chiếc bánh ngọt tinh xảo.
"Anh mua cái gì? Hôm nay là ngày quan trọng gì ?" hiểu.
Trình Lịch khẽ mỉm : "Em còn giả vờ nữa?"
"Nhà của Sầm Ninh Nhi trang hoàng xong , với cô là từ nay về đừng liên lạc nữa. Tiểu Tuyết, giờ em thể hòa với ?"
trả lời , chỉ thầm nghĩ trong đầu:
Lời là chứng cớ chứng minh mấy ngày nay vẫn luôn theo bên Sầm Ninh Nhi ư?
Nghĩ như thế, trái tim như thắt .
Xem trí nhớ xóa đủ nhiều.
"Nên mua bánh ngọt để ăn mừng tân gia cho cô ư?" hỏi Trình Lịch.
Anh nghẹn họng, một lúc lâu mới giơ tay lên chiều đầu hàng:
"Bà cô ạ, em đừng châm chọc nữa ? Hôm nay là ngày kỷ niệm 5 năm của chúng , cãi với em."
ngơ ngác "ồ" một tiếng.
Cuối cùng Trình Lịch mới nhận điều gì đó đúng.
Anh dần ngừng , sắc mặt càng lúc càng sa sầm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/cuu-vot-nam-phu-dau-kho-vi-tinh/chuong-5.html.]
Một lúc lâu , như rít câu hỏi:
"Đường Ánh Tuyết, em đừng với là em quên mất ngày kỷ niệm của chúng nhé?"
"..."
là quên thật.
Trình Lịch tức tới nghiến răng nghiến lợi.
Anh đặt bánh ngọt xuống bàn, phòng đóng sầm cửa .
Theo lý thì lẽ nên giải thích.
chẳng tại ở chung một phòng ngủ với cho lắm, nên cầm sách lên tiếp tục ườn sô pha .
Bên ngoài trời bắt đầu mưa rào từ lúc nào chẳng , những giọt mưa rầm rầm đ.á.n.h lên cửa sổ vang.
tới mệt, bèn quấn chăn lên , một lúc nghỉ ngơi.
Chẳng qua bao lâu, trong tiếng mưa rơi nhỏ dần, đột nhiên thấy tiếng thông báo cửa chính mở.
Gần như ngay khoảnh khắc bật dậy, một phụ nữ trong bộ quần áo mỏng tang, gần như ướt sũng cũng sang.
"Sao là cô?" Chúng đồng thanh hô lên.
Có lẽ Trình Lịch ở trong phòng cũng thấy động tĩnh, nên cũng mở cửa bước .
Nhất thời ngoài tiếng mưa rơi thì trong phòng chỉ còn sự tĩnh lặng đáng hổ.
Cuối cùng Sầm Ninh Nhi mở miệng phá tan sự im lặng tiên:
"Hôm nay em ngoài chơi với đồng nghiệp, nhưng trời đột nhiên mưa to. Em nghĩ các ở gần đây nên tới mượn ô, quấy rầy hai chứ?"
Sầm Ninh Nhi cứ mở miệng thì hỏi "hai ", nhưng ánh mắt chỉ chằm chằm một Trình Lịch.
Mà thì chỉ siết c.h.ặ.t nắm tay câu nào, rõ đang tâm tình gì.
ngẩng đầu đồng hồ treo tường.
Một giờ rưỡi đêm.
Hay cho cái cớ mượn ô.
Thấy Trình Lịch mãi gì, Sầm Ninh Nhi c.ắ.n môi, run rẩy , lớp quần áo ướt đẫm là vóc dáng lả lướt trông càng lúc càng rõ.
"Hai dư cái ô nào ? Thế thì thôi ."
"Chờ chút." Trình Lịch do dự gọi cô : "Bên ngoài trời còn đang mưa, em về ..."
Anh còn dứt lời, chợt chú ý tới một chiếc ô gấp đặt chiếc kệ bên cạnh.
Thế là nhanh nhẹn nhón chân lấy xuống, nhét trong lòng Sầm Ninh Nhi.
"Cô lấy cái mà dùng ."
ngẫm nghĩ thêm một câu: "Không cần trả ."
Sầm Ninh Nhi ôm ô, luống cuống Trình Lịch.
Chỉ tiếc rằng giờ phút Trình Lịch cô .
Anh chằm chằm , như thể kích thích dữ dội tới cỡ nào.
"Đường Ánh Tuyết, em đang gì ? Sao em tiện tay đưa chiếc ô cho khác như thế?"