gật đầu.
"Cô theo đuổi nhiều năm ?"
gật đầu.
"Rất nhiều đều cưới cô là vì đến tuổi lập gia đình, là để cho nhà yên tâm, cô ?"
lắc đầu.
Sầm Ninh Nhi che miệng : "Vậy giờ cô đó."
ngẫm nghĩ, học ngữ khí của cô :
"Cô phòng khách lắp camera theo dõi ? Cô chờ khi Trình Lịch tỉnh, thể cho xem ?"
Sầm Ninh Nhi ngây ngẩn.
Cô nhanh ch.óng lên trần nhà.
Chờ khi xác nhận dối, tai cô lập tức đỏ bừng lên.
còn định thì cô buông Trình Lịch , lúng túng dậy mở cửa rời .
Hiển nhiên cô quen giả bông hoa trắng nhiễm bụi trần mặt khác, nhưng để Trình Lịch thấy dáng vẻ ép bức khác của .
Sầm Ninh Nhi , trong căn phòng trống vắng chỉ còn và Trình Lịch.
một lát, kìm che mũi .
Tình yêu đúng là thứ thần kỳ, nó chính là bộ lọc hảo nhất thế giới .
Lúc yêu Trình Lịch, luôn cam lòng chăm sóc cho .
Mà khi bộ lọc vỡ nát theo trí nhớ hao mòn, đàn ông say rượu mặt, chỉ cảm thấy hôi thối khó ngửi.
vốn chẳng dọn dẹp mớ hỗn độn.
Sầm Ninh Nhi để ở chỗ , nửa đêm đau quá tỉnh dậy cũng vẫn ở chỗ .
nên cảm thấy may mắn là ngủ sâu.
Khi thấy tiếng kêu cứu, nhanh ch.óng gọi 120 cho .
Trong phòng cấp cứu, Trình Lịch đau tới mức tài nào vững, chỉ thể nhờ điền đơn viện giúp .
Trên phiếu yêu cầu điền tên nhà và phương thức liên lạc, ghi điện thoại của , đầu hỏi Trình Lịch:
"Anh còn sức lực ?"
Anh ngước mắt lên .
"Báo điện thoại của ."
Trong khoảnh khắc đó, thể khẳng định như thấy nút tạm dừng mặt Trình Lịch.
Anh ôm bụng, hỏi với vẻ thể tin tưởng: "Em nhớ điện thoại của ư?"
" nên nhớ ?"
Trình Lịch im bặt.
giục thêm nữa, mới thều thào báo điện thoại của .
Có lẽ ốm đau khiến trở nên yếu ớt, cả tối hôm , đôi mắt Trình Lịch vẫn luôn hoen đỏ.
để ý tới , vì thật sự quá mệt.
điều quá đáng là mỗi khi ngủ gật choàng tỉnh , giương mắt Trình Lịch thì đều thấy đang chằm chằm chớp mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/cuu-vot-nam-phu-dau-kho-vi-tinh/chuong-7.html.]
Sau vài liên tục, thật sự chịu nổi, bèn hỏi :
"Có gì ?"
Anh do dự, như tình nguyện, nhưng cuối cùng tự thuyết phục bản :
"Tiểu Tuyết ạ, vì em ly hôn nên mới uống rượu... cảm thấy dường như em thật sự rời khỏi , em còn yêu như nữa..."
cho là như , thật sự đấy.
Trí nhớ của đang giảm bớt dần dần, thậm chí còn sắp quên cả đường về, nhớ rõ ràng quá trình yêu chứ?
kể cho .
Bởi còn là sẵn lòng chia sẻ bí mật với nữa.
Để lảng sang chuyện khác, xung phong mua đồ ăn sáng cho Trình Lịch.
Sợ cháo gạo quá nhạt nhẽo, bụng mua thêm hai món ăn sáng khác cho .
khoảnh khắc mở nắp , hai hàng lông mi của Trình Lịch bắt đầu rung rung.
Anh với ánh mắt thể tin tưởng, giọng như rít từ sâu trong cuống họng:
"Tiểu Tuyết, em quên ăn rau cần với tôm ?"
"Anh còn kém ăn nữa?"
Trình Lịch trả lời, mí mắt rung rung.
nhanh ch.óng hỏi hệ thống: "Chuyện gì ?"
[Lần cô với tới bệnh viện cũng là vì dị ứng tôm, suýt thì sốc.]
trong đầu mẩu trí nhớ .
chỉ thể gấp hộp đồ ăn .
Có lẽ trông như đang cố ý trêu ghẹo gì , cuối cùng Trình Lịch mới bối rối:
"Tiểu Tuyết, dạo em ? Có do nghỉ ngơi đủ ?"
nhanh ch.óng xuống nước:
"Có lẽ là dạo thức đêm nhiều, nếu thì giờ về ngủ một giấc, tối tới thăm nhé?"
Trình Lịch gật đầu liên tục, thậm chí còn khẽ đẩy : ", đúng, em nên về nghỉ ngơi ."
Y tá thấy sắp , bèn nhắc nhở nhất định để ý điện thoại.
ngẫm nghĩ, kìm bổ sung:
"Nếu liên hệ , các cô hẳn là thể tìm điện thoại liên lạc khẩn cấp trong điện thoại của ."
Sắc mặt Trình Lịch cứng ngắc, như bỏng mà kích động rũ mắt xuống.
Nhân lúc đó bước khỏi phòng.
Thời gian còn sớm, vội về gì, bèn chậm rãi dạo đường.
Nghĩ tới việc chẳng mấy sẽ rời khỏi thế giới , bèn tới hai khu cảnh trong trí nhớ.
Cứ thế, khi ngắm cảnh xong về nhà, trời bên ngoài tối om.
khẽ ngâm nga một bài hát, đang chuẩn mở khóa thì cửa mở từ bên trong.
còn kịp phản ứng, Trình Lịch kích động kéo trong lòng.
"Em Tiểu Tuyết?"