Thông báo
🔥[SỰ KIỆN ĐẶC BIỆT] CHÀO HÈ – NHÂN ĐÔI GIẢI THƯỞNG ĐUA TOP 🔥 Xem chi tiết

DÃ YẾN - 9

Cập nhật lúc: 2025-05-21 00:58:29
Lượt xem: 2,388

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Tiềm sững người, rồi quả quyết:

“Dĩ nhiên là không tiếc mọi giá để báo thù cho cha, giếc sạch bọn cẩu tặc cướp ngôi đoạt vị, hại dân hại nước kia!”

 

Kiều Trác khẽ nói:

“Cái ‘không tiếc mọi giá’ mà ngươi nói, là muốn chúng ta giương cao cờ tạo phản, như Tuyên Đế năm xưa—thần cản giếc thần, Phật cản giếc Phật. Vì m.á.u chảy không phải của ngươi, nên chẳng cần tiếc nuối gì cả, đúng không?”

 

Hắn ngoái đầu lại, đôi mắt trong sáng lạnh lẽo phủ lấy A Tiềm.

 

“Quyền thế sẽ làm người ta thay đổi, A Tiềm. Ngươi còn chưa bước ra bước đầu tiên, mà đã không nhìn rõ phương hướng nữa rồi.”

 

Cơn mưa mờ mịt, khói mây lất phất.

 

Giọng nói của Kiều Trác giữa ngày mưa âm u ấy nhẹ như cánh hồng rơi, nhưng khi rơi lên người, lại nặng tựa ngàn cân.

 

Từng lời như roi quất:

 

“Ngươi ngồi lên ngôi vị đó thì là minh quân sao? Hơn được Tuyên Đế chỗ nào? Năm đó khi lập triều mới, đâu phải hắn không làm tốt? Khi ấy để vững ngai vàng, để mang tiếng ‘thánh minh’, hắn ngày đêm cần mẫn, trị quốc tu đức, dè dặt từng bước.

 

“Thế mà… sau nhiều năm, chẳng phải cũng quên sạch hết rồi sao?”

 

“Ta không nghi ngờ bản tính của ngươi. Nhưng A Tiềm, hãy nói cho ta biết—hiện tại trong lòng ngươi nghĩ đến việc lật đổ kẻ thù, báo thù rửa hận… vậy sau đó thì sao?”

 

A Tiềm sững sờ, không đáp nổi.

 

“Ngươi muốn làm hoàng đế, vì nghĩ rằng khi đó có thể muốn gì được nấy. Ngươi ngưỡng mộ phụ thân mình, vì ông ấy tôn quý vô song. Nhưng ngươi có từng nghĩ vì sao người đời không chịu chấp nhận Anh Vương, mà lại ủng hộ ngươi không?”

 

“Ngươi mang huyết mạch của Thái tử Chiêu Càn, chuyện đó không cần nghi ngờ.”

 

“Nhưng ngươi… có thể trở thành người như ngài ấy không?”

 

Kiều Trác lướt qua, rời đi.

Từng hạt mưa lạnh buốt cuốn theo câu hỏi kia, như roi mây quất chéo lên bóng dáng A Tiềm còn non nớt, khiến hắn đứng lặng giữa sân, chẳng nói nên lời.

 

12

 

Rất lâu sau, đến cả chân ta cũng tê rần vì đứng quá lâu, A Tiềm vẫn cúi đầu ngồi bên hành lang. Ta muốn quay về phòng thì chỉ còn mỗi con đường đi ngang qua chỗ hắn.

 

Đang do dự chưa biết nên làm gì, thì giọng A Tiềm đột nhiên vang lên:

 

“Ra đi, ta đâu có ăn thịt người.”

 

Ta ngượng ngùng bước ra, định mở miệng chối rằng mình chẳng nghe thấy gì cả, nhưng hắn đã vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh, ý bảo ta ngồi xuống cùng.

 

Lồng đèn treo phía trên đầu, ánh sáng nhàn nhạt lay động.

 

Hắn hỏi ta, vì sao ta đối với hắn lúc nào cũng có một tầng xa cách và dè chừng hơn so với người khác.

 

Ta đáp: “Ngài là hoàng tôn mà, cao cao tại thượng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/da-yen/9.html.]

Giống như Bùi Hoán vậy, ngoài mặt thì ôn hòa, nhưng trong xương cốt lại kiêu ngạo, không cho ai trái ý.

 

Thế nhưng lần này, dường như chính cái thân phận cao quý ấy lại khiến hắn bối rối.

 

“Yến nhi, cô nói xem… như thế nào mới là một vị hoàng đế tốt?”

 

Câu hỏi to lớn như vậy thật sự làm khó ta.

 

Ta nghĩ nát óc, với cái tầm nhìn hạn hẹp của mình, ta trả lời:

 

“Ừm… chỉ cần khiến dân chúng được ăn no mặc ấm, không phải tha hương trôi dạt, sống trong lo sợ ngày đêm… vậy là tốt lắm rồi.”

 

Cái khổ của đói khát khi còn nhỏ, đúng là nỗi đau khó quên.

 

Vì thiên tai mà không được triều đình cứu giúp kịp thời, người dưới đáy xã hội như bèo trôi nước chảy, kẻ chếc thì chếc, kẻ sống thì ly tán.

 

Giống như câu thơ hồi nhỏ được Kiều Trác dạy ta đọc… là… là…

 

“Thân thế trôi nổi… như mưa đập bèo vậy.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta chợt nhớ ra, vỗ tay một cái nói:

“Nếu là một vị minh quân, e là không thể thiếu những vị hiền thần biết lo cho quốc dân như thế, có vậy trên dưới đồng lòng, sao mà chẳng có ngày được người người ca tụng là thánh minh chứ?”

 

Nói xong, ta hơi ngượng—sách vở chẳng học được bao nhiêu, giờ lại ngồi bàn chuyện quốc gia đại sự.

 

Ta cứ tưởng A Tiềm sẽ như mọi khi, cười nhạo ta.

 

Nào ngờ hắn chỉ lặng lẽ nhìn ta, rất lâu sau, nét mặt trở nên nghiêm túc, chậm rãi nói:

 

“Ta đã coi thường cô rồi, Yến nhi. Cô không phải là người vô dụng. Những lời trước kia ta nói, xin cô đừng để tâm. Hôm nay sư phụ và cô nói những điều đó, ta đã hiểu ra rồi.”

 

Giống như bị một gậy đập tỉnh giữa đầu, hắn đột nhiên bừng tỉnh, thần sắc phấn chấn đứng bật dậy, còn thân thiết xoa đầu ta một cái.

 

Chỉ còn lại ta ngồi ngơ ngác một mình bên hành lang, ngẫm nghĩ mãi.

 

Ta… ta vừa nói gì mà như lời giáo huấn khai ngộ vậy?

 

Đến cả hoàng tôn cũng giác ngộ rồi?

 

Ta ôm má, bắt đầu mơ mộng viển vông… có khi nào ta thật sự là một “hạt giống đọc sách” trời sinh, sau này biết đâu còn có thể làm… nữ phu tử cũng nên?

 

13

 

Kiều Trác vốn không định trốn mãi như vậy. Tuyên Đế lâm bệnh, cơ hội đã đến — nhưng đi cùng nó là sự cảnh giác ngày càng siết chặt của họ Triệu và Hồng Trung đối với bọn họ.

 

Tuy ta không hiểu đạo lý lớn lao gì, nhưng có một ngày, nghe được cuộc nói chuyện giữa hắn và Tôn tướng quân, ta mới dần hiểu tâm ý của hắn.

 

"Nếu có thể ngăn được giặc xâm lăng, cớ gì phải giếc chóc tràn lan?"

 

Loading...