Sư phụ vẫn phớt lờ .
Ta liền đá tung cửa phòng xông :
“Người là đồ l.ừ.a đ.ả.o! Mau đây dạy con dùng kiếm bay !”
Sư phụ bước , khuôn mặt tuấn mỹ vẻ u ám, đôi mắt đen láy chằm chằm :
“Nào, đây, giờ sẽ dạy con!”
Sư phụ dạy công thức , đó giúp đeo thanh kiếm lưng.
“Sao gầy như ?”
Thì ? Từ khi bắt đầu theo sư phụ, hằng ngày đều ăn uống , béo hơn nhiều mà.
Ta cảm nhận ấm từ lòng bàn tay sư phụ truyền qua lớp vải áo. Không đều thần tiên đều sẽ bất t.ử và lạnh lùng ? Ta vẫn luôn nghĩ như sư phụ đều chỉ lạnh và lạnh, tí ti ấm áp nào cả.
Sau khi lượn vài vòng, sư phụ hạ cánh, với :
“Giờ tới lượt tính sổ với con đây, dám đạp cửa phòng sư phụ xông , trừng phạt con mới .”
Sau đó chỉ đám hoa xanh biếc bên cạnh:
“Nếu thành tâm sờ sờ chúng nó, sư phụ sẽ miễn hình phạt cho con.”
Rõ ràng là do sư phụ giữ lời hứa , bây giờ đòi phạt là chứ!
Lừa quá mà!
Ta trợn mắt , hung hăng xoa đám hoa tuyết xanh. Sư phụ bên thấp giọng hừ một tiếng:
“Vẫn còn cứng đầu cố chấp !?”
Sư phụ bấm tay một cái, một làn nước đen cuồn cuộn từ mọc bao bọc lấy và đám hoa như bong bóng. Gió mạnh xung quanh khiến quần áo sư phụ bay phấp phới.
“Có chạm cẩn thận thì bảo?”
Ta gãi đầu, trả lời.
Khả năng thoát khỏi quả bóng căn bản là bằng 0 mà!
“Con đây là gì ?” Sư phụ , “Nó gọi là Tủy Thủy, ba giới thần ma mà tiến đây ...”
Chưa kịp xong, thấy kết giới đang dần tan chảy sự khuấy động của làn nước đen. Có vài giọt nước từ từ ăn mòn kết giới, b.ắ.n tung tóe lên mũi giày của . Trên mũi giày lập tức xuất hiện vài chiếc đinh màu đen.
Khói đen vẫn còn bốc kìa!
Ta sợ tái mặt, lớn tiếng cầu xin tha:
“Sư phụ, con sai ! Xin hãy tha mạng cho con mà!”
Sư phụ trở tay nhấc lên. Về trong viện, đầy oán hận tới bên chậu hoa Thanh xà, hỏi:
“Sư phụ, nhưng tại chứ?”
“Sao con yêu với một bông hoa? Còn chạm nó nữa?”
“Bởi vì nó cần tình yêu. Mau sờ sờ nó !”
Một chậu cây thiếu thốn tình yêu!?
Sư phụ thực sự nghĩ con là kẻ ngốc gì?
Làm mà hoa thiếu tình yêu chứ?
Ta nhớ kỹ , chắc chắn khi về phòng sẽ ghi thêm tội cuốn sổ nhỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/day-dua-cung-su-phu-di-qua-van-kiep/2.html.]
Sư phụ một bên nhắm mắt , kỳ lạ quá nha, trông vẻ thích thú thế nhỉ?
“Sư phụ , con vẫn ngự kiếm thành thạo . Ngày mai dạy con nữa ?”
“Ừm.”
Phải , tuyệt chiêu 1: Hỏi khi đang vui.
“Sư phụ, công pháp tạo kết giới của ngài thật mạnh mẽ. Con cũng học. Ngày mai ngài dạy con ?”
“Ừm.”
“Sư phụ, ...”
Ngay khi vẫn đang tìm thêm một công pháp để học thì sư phụ lên bước nhà.
“Sư phụ, con học phép thuật, phong ấn, ...”
“Con cũng thể học hết chúng trong một ngày !”
Giọng , giọng điệu , khịt mũi. Sư phụ thật xa! Vừa dạy ngự kiếm cũng mất nhiều thời gian !!
Ta lơ đãng vuốt ve nhị của hoa Thanh xà, trong lòng tức lắm.
Chợt sư phụ thấp giọng mắng từ trong phòng: “Khanh Khanh! Con sờ đấy?”
Ta xuống thì thấy đầu ngón tay đang ấn nhị của hoa Thanh xà.
Ta đáp: “Thưa sư phụ, con đang sờ nhị hoa.”
“Đừng chạm chỗ đó!”
“Ồ.”
Vào lúc , sư thúc chầm chậm tiến sân, thấy đang xổm đám hoa xanh biếc, thi thoảng chạm lá hoa, nhẹ nhàng thở dài.
“Khanh Khanh, con thấy sư phụ con dạo chút kỳ quái ?”
Ta gật đầu: “Có ạ.”
Ta sư phụ bắt mấy lời sến súa với mấy cây hoa, ngày nào cũng bày tỏ tình yêu với chúng nó một cách thật chân thành. Người bình thường ??
Sư thúc hạ giọng, thần bí :
Duyên Tròn Mộng Lành
“Con bao giờ nghi ngờ Bồng Lai Tiên Đảo của chúng đều là giả hết ?”
“Hay sư phụ con sẽ là ?”
Ta sửng sốt, lắc đầu. Dù đầu óc chút bình thường nhưng sư phụ của khá mà.
Ném lên con ác long, dọa các thứ, nhưng khi xong việc, sư phụ vẫn cho nhiều linh thạch.
Ta chạm những viên linh thạch trong túi áo, thầm nghĩ sư phụ của hơn đám của nhiều đó nha.
Kể từ khi phụ qua đời, cữu cữu chiếm mất nhà của chúng . Hắn dùng tên tuổi của phụ để lừa dân làng diệt quỷ, thực tế là lừa tiền. Để càng thêm tin tưởng, thậm chí còn dùng mồi nhử để dụ con yêu đến đây. Kết quả là khi rắn yêu đến, xách quần chạy đầu tiên, bỏ một một !
Nếu sư phụ xuất hiện kịp thời, chỉ sợ là đến một mẩu xương cũng chẳng còn.
“Sư phụ của là tiên nhân nhất mà từng gặp! Vừa trai, mạnh mẽ, võ công tuyệt vời, hơn nữa còn với !”
... Được , câu cuối cùng dối lòng một chút.
, mất mặt trong lòng một chút còn hơn mất thể diện với ngoài, sư phụ dạy như !
Ta nghi ngờ sư thúc đây hỏi là do sư phụ phái đến thăm dò . Chính vì thế tiếc lời vàng lời bạc dành cho !
Sư thúc chiều hết cứu lắc đầu bỏ .