Đóa Hoa Phú Quý Giữa Nhân Gian - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-20 09:39:55
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Anh chống tay xuống nệm, cúi . Dưới ánh trăng nền, đôi mắt sáng lấp lánh rực rỡ.

"Tư Dao."

Hơi men dần tan, dường như khôi phục chút lý trí. Anh khàn giọng hỏi : "Em , chọn một cái bình hoa để kết hôn, nhưng vì cố tình chọn em ?"

23.

lắc đầu.

Thật , cũng chẳng tại cái món hời từ trời rơi xuống rơi trúng đầu . Không cần bán , cũng chẳng cần bán rẻ linh hồn, chỉ cần kết một cái hôn, một cái bình hoa trang trí là ngay hàng chục triệu tệ bỏ túi. Cái vụ mua bán béo bở cỡ , e là cô gái tranh sứt đầu mẻ trán cũng giành .

Cớ rơi đúng ?

Phó Tiện hồi lâu động tĩnh gì, mất kiên nhẫn, hai tay chống lên n.g.ự.c , đành nhỏ giọng hỏi :

"Vì thế?"

Ánh mắt Phó Tiện lướt qua mày mắt , dừng đôi môi. Người đàn ông khẽ mím môi , yết hầu lặng lẽ lăn lộn. Khung cảnh nháy mắt trở nên cực kỳ gợi cảm.

nín thở , nhịp tim bất giác tăng tốc. Khó khăn lắm mới đợi Phó Tiện mở miệng, thế mà đáp:

"Sau sẽ cho em ."

"..."

lấy gan trời định bảo "Không ", nhưng mới cựa quậy một cái, dây áo lụa mỏng manh xộc xệch vai bỗng tuột xuống. Ánh mắt Phó Tiện cũng lướt theo. Khoảnh khắc ánh mắt dừng , nóng rực như thiêu như đốt.

hốt hoảng đẩy , vội vàng kéo dây áo lên.

"Chuyện là..." Vì căng thẳng, đ.â.m lắp. "Trời cũng còn sớm nữa, ngủ sớm ."

Nghe , Phó Tiện bật : "Đây là... đang mời gọi ?"

đỏ mặt lắc đầu quầy quậy, định mở miệng giải thích thì chặn .

"Tư Dao, đang say rượu đấy."

nuốt nước bọt: "Vậy... thì ?"

Anh rút một tay , cởi nốt hai nút áo sơ mi, nơi đáy mắt nhuốm một tầng d.ụ.c vọng:

"Vậy nên, khó kiềm chế lắm."

Tuy miệng , nhưng cũng chỉ chứ gì thêm nữa. Khoảng nửa phút , xoay xuống bên cạnh. Từ đầu đến cuối, đôi chân vẫn mềm nhũn, chẳng tốn chút sức lực nào, bộ quá trình đều dựa đôi tay của Phó Tiện sức chống đỡ.

Tự dưng thấy xót xa. Hóa đôi chân , là tàn phế thật . Trước đây còn từng nghĩ, chơi trò giả heo ăn thịt hổ, cố tình giả què cũng nên.

Phó Tiện xuống xong, mãi một lúc lâu thấy động tĩnh gì. Ngay lúc tưởng sắp ngủ say thì bên cạnh bỗng vang lên giọng trầm thấp của :

"Cho em một cơ hội kiếm tiền, ?"

Có điều, chất giọng trầm ấm êm tai ngày thường giờ phút khàn đặc.

"Muốn ." chống tay nhoài giường , vội vã truy vấn xem là cơ hội gì.

Anh nghiêng đầu : "Đi đăng ký kết hôn."

Đăng ký kết hôn á?

ngơ ngác load kịp. Lúc tổ chức hôn lễ, chẳng chỉ là cái hình thức, một cuộc hôn nhân hợp đồng thôi ? Sao tự nhiên hợp pháp hóa?

do dự một chút, cẩn thận dò hỏi: "Vậy... thời hạn ?"

Phó Tiện im lặng vài giây.

"Ba năm, 1000 vạn (hơn 34 tỷ VNĐ)?" Anh vẻ tự tin lắm, thốt nhiên hỏi ngược .

Còn thì ——

Lập tức vồ lấy tay chốt đơn: "Thành giao!"

Sợ đổi ý, còn cẩn thận cài sẵn báo thức sáng mai, chuẩn canh me Cục Dân chính mở cửa là xông tới ngay lập tức. mà, khi bình tĩnh , vẫn kìm sự tò mò trong lòng, bèn hỏi thế.

Phó Tiện nhắm hờ mắt, giọng điệu khôi phục vẻ lạnh nhạt như ngày thường.

"Chuyện của kim chủ, bớt tò mò ."

"..."

24.

và Phó Tiện đăng ký kết hôn. mà ——

Trách quá mất cảnh giác, cũng quá mức tin tưởng thực lực kinh tế của Nhị công t.ử nhà họ Phó. Cầm cuốn sổ đỏ (giấy chứng nhận kết hôn) tay xong, Phó Tiện đưa cho một tờ giấy.

cứ tưởng là chi phiếu, thế nhưng mở xem... là một tờ giấy ghi nợ. Trên đó giấy trắng mực đen rành rành: Phó Tiện nợ Tư Dao đúng 1000 vạn tệ, cam kết trả hết trong vòng 3 năm.

siết c.h.ặ.t tờ giấy nợ, thầm c.h.ử.i đổng trong lòng: Cái tên cẩu nam nhân tàn phế !

hết cách , khuôn mặt trai đến mức dù giờ phút đang cực kỳ phẫn nộ, cũng chẳng nỡ mở miệng c.h.ử.i câu nào cho khó .

Nhìn chằm chằm tờ giấy nợ trầm mặc hồi lâu, lặng lẽ cất . Sau đó, nhân lúc Phó Tiện nhắm mắt dưỡng thần xe, lôi điện thoại lén chụp tờ giấy, che mờ thông tin cá nhân lên mạng nhờ tư vấn:

Giấy ghi nợ kiểu hiệu lực pháp luật ? Luật sư mạng kịp rep, thì Phó Tiện cạnh lên tiếng:

"Đừng tra nữa, trong ba năm nhất định sẽ trả cho em."

"Với ..." Phó Tiện mở mắt , với vẻ hận sắt thành thép: "Đăng ký kết hôn xong , tiền trong thẻ ngân hàng của chẳng đều là của em hết ?"

Mắt sáng rực lên. Có lý nha.

lập tức tắt phụp màn hình điện thoại, e thẹn hỏi xin mật khẩu thẻ ngân hàng. Phó Tiện ném luôn cái ví tiền cho , bên trong tầm bốn năm cái thẻ, đưa tay xoa xoa mi tâm, nhạt giọng bảo:

"Mật khẩu là sinh nhật em, mới đổi đấy."

chẳng thèm khách sáo mà tịch thu bộ đống thẻ. Tài khoản của Phó thiếu gia dù nổi 1000 vạn, thì bèo nhất cũng vài trăm vạn chứ. Đã đăng ký kết hôn , Phó Tiện cũng mở lời, thì cứ đường đường chính chính coi đây là tài sản chung của vợ chồng thôi.

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/doa-hoa-phu-quy-giua-nhan-gian/6.html.]

Phó Tiện đúng là con !

Lúc , xe yên nổi nữa, bèn kiếm cớ bảo Phó Tiện thả xuống một trung tâm thương mại gần đó, lấy lý do mua sắm, đợi khuất là lén lút lẻn ngay ngân hàng.

Năm cái thẻ ngân hàng, cộng dồn ... tới 100 vạn.

Bây giờ bắt đầu nghi ngờ sâu sắc, Phó Tiện là con hoang của ông cụ nhà họ Phó nữa? mà, theo tiêu chuẩn của nhà họ Phó, dù là con hoang thì cũng đến mức thê t.h.ả.m rớt mồng tơi thế chứ.

Đang lúc chằm chằm dư mà nước mắt, thì bỗng nhận điện thoại của Phó Tiện. Anh , ông cụ Phó về nước, gặp .

Nháy mắt, bủn rủn cả chân tay. Trước khi gả cho Phó Tiện, thể từng danh Phó Tiện Phó Thời Chinh, nhưng mà —— Danh tiếng của ông cụ nhà họ Phó, chắc chắn ai là từng qua.

Ông cụ tên thật là Phó Tri Thành, xuất vốn là dân văn chương, là một nhà văn lừng lẫy, đó vứt b.út buôn. Chuyến xuống biển ăn đầu tiên vang danh thiên hạ. Về ăn càng lúc càng lớn, trở thành doanh nhân cộm cán nhất thành phố .

Ông cụ Phó giờ tuổi, chứ thời còn trẻ, ông chính là kẻ sát phạt quyết đoán chốn thương trường, nổi tiếng với những thủ đoạn tàn nhẫn nhất. từng xem qua bản tin về ông cụ, trong đoạn phỏng vấn ngắn ngủi vài phút, dù chỉ qua màn hình nhưng nét mặt sắc bén, lạnh lẽo của ông cũng đủ khiến kinh hồn bạt vía.

Lướt một vòng tư liệu về ông cụ Phó trong đầu, mếu máo sắp : "Em ?"

Ở đầu dây bên , giọng Phó Tiện vẫn nhơn nhơn: "Em đoán xem?"

... đoán, chắc chắn là .

Phó Tiện chiều an ủi : "Đừng sợ, ông già hiền lắm."

Hiền lắm... Cái từ xong chỉ thét. mà, sợ đến mấy thì vẫn đối mặt thôi.

xốc tinh thần, mua đại một chiếc váy liền khá đoan trang ở trung tâm thương mại . Vừa bước khỏi cửa, thấy xe của Phó Tiện đỗ bên đường.

Lên xe , căng thẳng tột độ, cứ vò vò góc váy hỏi nhà ông cụ cách đây xa . Bởi vì đó , ông cụ thích sống một , hiếm khi ở cái trang viên nhà họ Phó mà tới.

"Cũng tàm tạm." Giọng Phó Tiện vẫn nhàn nhạt.

Nghe "Cũng tàm tạm", cứ tưởng bèo nhất cũng xe hai chục phút, ai ngờ —— Phó Tiện dứt lời quá ba phút, xe dừng bánh.

Chính xác mà , lên xe ở cửa trung tâm thương mại, xe đầu một phát, thẳng khu biệt thự ngay sát đó luôn. Khu biệt thự tuy ngay trung tâm thương mại sầm uất, nhưng diện tích cực lớn, quy hoạch tách biệt gian của dân cư với sự ồn ào bên ngoài. Bên trong khu đô thị cực kỳ yên tĩnh, cảnh quan thì khỏi bàn.

từng lướt mạng thấy review về khu , giá cả đắt đỏ đến mức khiến rớt hàm, đúng chuẩn tấc đất tấc vàng.

Thư Sách

còn kịp chuẩn tâm lý gì cả, thế mà đến nơi . Lại càng căng thẳng hơn. Ngón tay cứ xoắn tít tà váy, hít sâu liên tục mấy nhịp mới rón rén xuống xe theo Phó Tiện.

25.

ngoan ngoãn theo Phó Tiện, đẩy xe lăn giúp . Mặc dù —— thực cũng chẳng cần đẩy.

Bước qua cổng chính, sân bên trong rộng rãi, chỉ trồng vài khóm hoa cỏ. Cửa nhà mở , phòng khách rộng thênh thang nhưng chẳng thấy bóng nào.

khẽ thở phào một , chắc ông cụ Phó việc ở nhà . Đang mải suy nghĩ, từ hướng nhà bếp bỗng vọng tiếng bước chân.

Vài giây , một ông lão tay cầm cái xẻng xào nấu xuất hiện ở cửa. Tóc tuy điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn cực kỳ tinh thần, đặc biệt là quanh hông còn đang thắt một chiếc tạp dề màu đen.

Khuôn mặt , dần dần khớp với hình ảnh đàn ông ánh mắt sắc lẹm trong đoạn phỏng vấn năm xưa.

Thế nhưng, cái vị "Diêm Vương" trong truyền thuyết giờ phút đang nở nụ rạng rỡ, giọng vang như chuông đồng:

"Phó Tiện, ba đang món cá giấm Tây Hồ con thích ăn nhất đây!"

Nói , ông hí hửng bước tới như kiểu tranh công, đưa cái xẻng xào tới tận miệng Phó Tiện: "Nếm thử nước sốt xem nào?"

Phó Tiện cau mày, đẩy cái xẻng xào chỗ khác. Cùng lúc đó, đột nhiên tóm lấy cổ tay , lôi tuột con bé đang há hốc mồm bên cạnh đằng .

"Con dâu của ba, Tư Dao."

Tim tức tốc nhảy vọt lên tận cổ họng.

"Phó..." lắp bắp mở miệng, nhả chữ "Phó" thấy sai sai, vội vàng đổi tông, sửa miệng cái rụp: "Ba..."

Cứu mạng với. Ai mà ngờ , cái ông cụ khét tiếng tàn nhẫn, động tí là đòi mạng trong lời đồn, lúc ở nhà bộ dạng như thế chứ? Mấy cái lời chào hỏi khách sáo hì hục học thuộc ban nãy, giờ chẳng cơ hội mà tuôn nữa.

Ông cụ Phó một tay cầm xẻng xào, tay nắm c.h.ặ.t lấy tay , đến là sảng khoái:

"Ngoan, ngoan lắm."

Nói xong, ông buông tay , cầm lấy hai cái hộp đặt sẵn bàn đưa cho , bẩu là quà gặp mặt. Trong đó một cái hộp to oạch. Không thể từ chối, đành nơm nớp lo sợ đưa tay nhận lấy ——

Má ơi, nặng kinh khủng. Cái của nợ chắc nặng đến mấy cân (kg) chứ chẳng đùa.

Ông cụ Phó nhiệt tình mời xuống sô pha, ngoắt bếp, bảo là thêm vài món tủ cho chúng thưởng thức. Dặn dò xong tủm tỉm chui tọt bếp.

vẫn hết bàng hoàng. Đây là ông cụ Phó đó hả? Cái nhân vật mà chỉ cần giậm chân một cái là cả giới kinh doanh sập sình chao đảo, thế mà ... hiền hậu dễ gần như ?

Phó Tiện đầu sang , vẻ mặt thản nhiên:

"Đã bảo với em từ , ông già hiền lắm. Hơn nữa, lúc ở nhà, sở thích lớn nhất của ông là nấu đủ thứ món cho ăn."

câm nín chẳng lời nào. Bởi vì, sự chú ý của lúc va dập cái hộp quà ông cụ tặng ban nãy.

Mở xem thử ——

Suýt nữa thì mù cmn mắt ch.ó của . Vàng ươm ch.ói lọi, bộ đều là vàng thỏi nguyên cục.

nuốt nước bọt cái ực. Cái món quà gặp mặt , đúng là... độc lạ sặc mùi tiền.

Bên cạnh, Phó Tiện rót cho một ly , nhạt giọng bảo: "Mới là món khai vị thôi, mở cái hộp nhỏ xem ."

răm rắp theo, mở chiếc hộp trang sức còn . Là một chiếc vòng ngọc. Đối với ngọc thạch, bình thường cũng khá thích thú nên cũng sơ sơ đôi chút. Nhìn chằm chằm chiếc vòng ngọc tinh xảo mặt, cổ họng khô khốc.

Phó Tiện sai, so với chiếc vòng , mấy cân vàng thỏi đúng chỉ là đồ khai vị lót .

Ngắm nghía hai giây, cẩn thận đóng nắp hộp . Bình thường lừa gạt moi tiền của Phó Tiện thì còn thấy nhẹ nhõm an tâm, chứ nhận quả quà gặp mặt của ông cụ Phó, thấy hoảng loạn quá mất.

Do dự đắn đo mãi, dù trong bụng vẫn còn rén, vẫn quyết định bếp phụ giúp ông một tay. Nằm ngoài dự đoán của , ông cụ Phó hề đuổi ngoài.

Ngược . Hai chúng chung đụng cực kỳ vui vẻ.

Ông cụ ở nhà chút bệ vệ, vẻ nào. Ông đầu bếp chính, phụ bếp, phối hợp với nhịp nhàng ăn ý lạ thường. Hơn nữa, ông cụ Phó đúng là năng, văn võ song , thương trường xưng bá mà bếp cũng múa chảo như thần.

Chỉ chốc lát , mấy món ăn thành, mùi thơm nức mũi bay khắp nhà. Ba chúng , cuối cùng ông cụ tận sáu món mặn một món canh, là những món ăn gia đình dân dã.

Ông cụ Phó gọi chúng bàn ăn, đồng thời luôn miệng dặn dò cứ tự nhiên, thoải mái lên, hôm nay ông chỉ là một cha bình thường như bao cha khác, chứ chẳng Phó tổng Phó chủ tịch gì sất.

Qua vài ba đẩy đưa, cũng thực sự thả lỏng . Sự yêu thương chiều chuộng của ông cụ Phó dành cho Phó Tiện bộc lộ rõ mồn một. Ông cụ tiếng tăm lẫy lừng sát phạt quyết đoán, thế mà bàn ăn bận rộn từ đầu đến cuối chỉ để... gỡ xương lột vỏ tôm cho Phó Tiện.

 

 

 

Loading...