ĐOẠT LẤY PHƯỢNG VỊ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-25 11:55:47
Lượt xem: 92
1.
Trình gia một tuyệt sắc giai nhân, chính là đích tỷ Trình Thu Ý của - mệnh danh là Kinh thành Đệ nhất mỹ nhân.
Phụ - Thừa tướng đương triều, vốn dĩ dốc lòng bồi dưỡng tỷ tỷ theo chuẩn mực của một Thái t.ử phi tương lai. Từ miếng ăn đến cái mặc, thứ của Trình Thu Ý đều cung ứng theo quy cách hoàng thất, xa hoa đến cực điểm.
Thế nhưng, ngay thềm tuyển tú, Trình Thu Ý đột nhiên vận một bộ tố y đơn bạc, xuất hiện tại cổng phủ. Tỷ tỷ đội mũ rèm che, lớp lụa trắng rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt, khiến dung nhan thoắt ẩn thoắt hiện đầy vẻ u uẩn.
Khoảnh khắc thấy , Trình Thu Ý khựng bước. Trong đôi mắt lóe lên một tia độc địa, tỷ tỷ bằng ánh mắt lạnh thấu xương: "Ngươi ở đây gì?"
"Trình Hi, từ nay về gặp ai, ở bên cạnh ai đều liên quan đến ngươi, ngươi đừng hòng cản trở ! Càng đừng mong thể ức h.i.ế.p của !"
Lời chứa đầy ý tứ ám chỉ, ánh mắt tràn ngập hận thù của Trình Thu Ý giống hệt như kiếp . Ngay giây phút , rõ nàng cũng trùng sinh cùng lúc với .
Năm xưa, khi nàng đêm tối định gặp Giang Hoài Chi, vì sợ khác bắt gặp sẽ tổn hại đến danh tiết của nàng , nên hết lời khuyên can cho . Lần , tuyệt đối sẽ cản đường nàng nữa!
"Trình Hi hiểu rõ, những nơi Trưởng tỷ tới, tự nhiên thể cản." Ta bình thản mặt nàng , trở về phòng .
Lúc Trình Thu Ý mới yên tâm rời khỏi. Thấy nàng lén lút bằng cửa để lên xe ngựa, lập tức lệnh cho tỳ nữ Thanh Ngọc chuẩn ngựa chiến.
Trình Thu Ý, những ngăn cản, mà còn giúp ngươi toại nguyện, sớm ngày tương phùng cùng ý trung nhân.
2.
Trên đường bám theo Trình Thu Ý, những mảnh ký ức vụn vỡ của kiếp cứ thế hiện về trong tâm trí .
Năm , Trình Thu Ý với rằng: "Hi Nhi, sắp Đông Cung tú nữ, nhưng cam tâm! Ta là đích tiểu thư của Trình gia, mà ngày ngày Giang Hoài Chi ức h.i.ế.p đến mức thao thức yên. Trước khi cung, đích tìm tính sổ!"
Từ nhỏ Trình Thu Ý phụ dạy dỗ thành một Đại tiểu thư hiểu lễ nghĩa, tinh thông cầm kỳ thi họa. Tình ý thầm kín của nàng dành cho Giang Hoài Chi chẳng thể thốt thành lời. Vì , để gặp , nàng cố tình biến "yêu" thành "hận".
Năm đó, vì lo cho danh dự của nàng , để nàng đích tính sổ. Chính là cầm ngọn Hồng Anh Thương, thâu đêm xông thẳng quân doanh, mặt ba quân tướng sĩ mà hạ chiến thư với Giang Hoài Chi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/doat-lay-phuong-vi/chuong-1.html.]
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Giữa vạn quân, dùng một ngọn trường thương hất văng xuống khỏi lưng ngựa. Giang Hoài Chi mất hết thể diện, lẳng lặng rời kinh lên trấn thủ biên cương. Đó là giao kèo đ.á.n.h cược giữa và .
Ta cứ ngỡ tống khứ là thể trả sự thanh thản cho đích tỷ. Nào ngờ , nàng vì chuyện đó mà hận thấu xương. Ngay ngày nhập cung, Trình Thu Ý c.ắ.t c.ổ tay tự vẫn, để một phong di thư đẫm m.á.u cáo buộc . Từng chữ từng câu đều là oán hận, khẳng định chính là hung thủ bức t.ử nàng .
Thế là, trở thành tội nhân cả Kinh thành phỉ nhổ. Bị đích mẫu đè nghiến cửa Đông Cung, bắt dập đầu tạ tội với Thái t.ử.
Đến lúc đó, mới bộ sự thật. Hóa Trình Thu Ý sớm đem lòng yêu gã tiểu tướng quân thủ đoạn tàn độc, kẻ vẫn thường mắng nhiếc, đ.á.n.h đập nàng thương tiếc.
Và đích mẫu cũng tuyệt đối buông tha cho . Sau cái c.h.ế.t của Trình Thu Ý, bà trở mặt, điên cuồng hành hạ ngày đêm. Chính từ miệng bà , mới bàng hoàng nhận mẫu vốn dĩ bà nhúng tay hại c.h.ế.t!
"Ngươi tưởng mẫu ngươi bệnh c.h.ế.t ? Thật nực ! Ngoài , sự tồn tại của ả còn thể cản đường ai nữa?"
Hóa bấy lâu nay, đích mẫu cho sách, mặc kệ cho luyện võ, chính là nuôi dạy thành một kẻ vô dụng, chỉ đ.â.m c.h.é.m và hành động thô lỗ.
Ta trốn khỏi Trình phủ, âm thầm thề báo thù cho mẫu . Nào ngờ đích mẫu bí mật thuê sát thủ giang hồ truy sát. Ta loạn tiễn xuyên tâm, ngã nhào khỏi lưng ngựa. Bọn chúng ném xác xuống vực sâu, khiến xương cốt tan tành.
Kiếp , nhận giặc nương, lầm tâm địa kẻ gian! Thật đáng thương cho mẫu suối vàng, chắc hẳn vô cùng đau lòng vì đứa con .
Ngôi vị Mẫu nghi thiên hạ mà Trình Thu Ý , thì để !
Đời , nhất định khiến bọn chúng nợ m.á.u trả bằng m.á.u!
3.
Trình Thu Ý tìm đến tận phủ Tướng quân. Nàng và Giang Hoài Chi bí mật hẹn gặp trong một con hẻm nhỏ ngay sát vách phủ.
Vừa thấy bóng dáng thương, nàng lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy Giang Hoài Chi buông. Trong đôi mắt đẽ phủ một lớp sương mờ, nước mắt lã chã rơi như mưa sa, khiến khỏi nảy sinh lòng luyến tiếc.
"A Hoài, gả cho Thái t.ử! Chỉ cần đồng ý, sẽ cùng bỏ trốn. Chúng sẽ cao chạy xa bay, phiêu bạt chân trời góc bể, một đôi lãng t.ử tiêu d.a.o!"