Ngày trúng độc nơi chiến trận, ai nấy đều cho rằng khó qua khỏi ba ngày.
Vậy mà chỉ qua một đêm, tỉnh dậy, như một kỳ tích giữa nhân gian.
Người đời khi đều , đó là thiên mệnh đế vương, từ đó danh tiếng của kiêu chủ vang xa bốn phương.
Mạng sống của … là do Cố Lan Đình cứu.
Vậy thì viên giải độc đan năm , sớm dùng lên kẻ khác.
Lục Trường An dường như chợt nhớ điều gì, sắc mặt lập tức trắng bệch, đôi môi khẽ run nhưng nổi thành lời.
Hắn từng nghĩ đến khả năng —
chỉ là đối với , quyền thế luôn hết thảy.
Những điều còn … đều thể buông bỏ.
Ta chỉ khẽ mỉm , ngay mặt cùng Tống Nhược, đổ chén rượu còn xuống đất.
“Yên tâm , hai chén đều chỉ là nước trắng.”
“Chếc một cách dễ dàng như … chẳng quá nhẹ nhàng cho các ngươi ?”
Ta phủi nhẹ lớp bụi vạt váy, ánh mắt bình thản :
“Còn nữa… ngươi nhận nhầm .”
“Từ khi rơi xuống vực, chẳng còn nhớ những chuyện cũ.”
“Sự hối hận của ngươi, cái gọi là tình thâm nghĩa trọng … hề để tâm.”
Sau khi thành cùng Cố Lan Đình, ban đầu vẫn gọi là tam phu nhân Cố gia.
dần dần, chẳng còn ai nhắc đến danh xưng nữa.
Thiên hạ chỉ rằng, bên cạnh Cố Lan Đình một vị phu nhân mà vô cùng tín nhiệm.
Dù là quân vụ quốc sự, đều hề giấu giếm nàng.
Ngay cả các tướng lĩnh trong quân cũng dành cho nàng sự kính trọng.
Không vì dung mạo, cũng chẳng vì tình sâu nghĩa nặng.
Ta cần mang họ của phu quân—
chính là .
Dù là kẻ mang lòng báo thù lạnh lẽo, thể nhẹ nhàng buông bỏ tất cả,
vẫn chỉ là mà thôi.
Ta… cũng chỉ là một nữ t.ử bình thường giữa thời loạn .
Chỉ mà thôi.
Đêm trở về Giang Tả, mơ một giấc mộng dài.
Trong mộng, cất tiếng chào đời trong vòng tay của mẫu .
Mơ thấy phụ từng cứu giúp một vị quý nhân của Giang Tả.
Người từng , cầu cho tam công t.ử của họ.
Ta khi chỉ lén lớn bàn chuyện hôn sự, nhưng lòng chẳng để tâm.
Quay đầu , bắt gặp một tiểu lang quân gốc cây chi t.ử.
Gò má ửng đỏ, ánh mắt lặng lẽ .
Ba ngày lưu Cố phủ, luôn mang kẹo mạch nha đến cho , còn tặng những món trang sức tinh xảo.
Các nha một bên che miệng khúc khích, rằng tam công t.ử cuối cùng cũng rung động.
Tiểu lang quân đỏ bừng cả mặt, thẹn giận, liền đuổi hết .
Trước khi rời khỏi, khẽ hỏi: “Sau … ngươi còn Giang Tả ?”
Ta suy nghĩ một lúc, gật đầu đáp: “Sẽ .”
Ta còn hứa, trở về sẽ mang cho kẹo chi t.ử ngon nhất.
Hắn hỏi kẹo chi t.ử vị gì.
Ta liền đưa đóa hoa chi t.ử trong tay đến gần môi , vô cùng chắc chắn :
“Chính là vị .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/doi-qua-giong-bao-long-lai-an-nhien/8.html.]
“Nếu thèm kẹo, cứ thử một cánh hoa chi t.ử là .”
“Ta sẽ sớm .”
Chỉ tiếc…
năm năm, mười năm trôi qua,
sớm quên mất thiếu niên gốc cây năm .
Ta thấy thành , nhưng cuộc sống từng như ý.
Thậm chí, còn đ.á.n.h đổi cả tính mạng của trưởng, đến cuối cùng ôm nỗi hận mà gieo xuống vực sâu thăm thẳm.
Vòng xoay định mệnh cứ lặp lặp , để chúng gặp thêm một nữa.
Khi tỉnh dậy, trời sáng rõ.
Ánh dương len qua song cửa, phủ lên thể một tầng ấm áp dịu dàng.
Có chắn mặt, ngăn ánh sáng ch.ói chang chiếu thẳng mắt .
Ta Cố Lan Đình, khẽ hỏi: “Rơi xuống vực mà chếc, coi như mệnh lớn.”
“ thứ độc ăn sâu xương cốt … ngươi giải bằng cách nào?”
Cố gia vốn tinh thông y thuật, cũng chẳng danh môn y gia.
Cố Lan Đình hề giấu giếm, nhẹ nhàng rạch một đường nơi cổ tay.
Chỉ trong chốc lát, lớp da thịt, từng con cổ trùng chậm rãi bò .
“Khi còn trẻ, từng chu du bốn phương, tình cờ một loại cổ trùng.”
“Người trúng cổ… sẽ cùng kẻ thi cổ chia sẻ tuổi thọ.”
“Có kẻ từng vọng tưởng dùng nó để cầu trường sinh bất lão.”
Hắn , ánh mắt hôm nay dịu dàng đến khác lạ.
“Tuổi thọ của … chia cho nàng một nửa.”
Lúc , mới hiểu vì ngày khi tỉnh , cổ họng tràn ngập vị máo tanh khó tả.
Ta lặng một thoáng, thử hỏi : “Nếu trăm năm tuổi thọ, chia đôi vẫn còn ba mươi năm.”
“ nếu chỉ còn năm mươi… e rằng chẳng ngày nào sẽ đột ngột rời .”
“Ngươi… thật sự hối hận ?”
Cố Lan Đình nghiêng đầu, hàng mày khẽ nhướng, dáng vẻ vẫn lơ đễnh như thường, hỏi : “Ta gì hối hận?”
Ngoài cửa sổ, hoa chi t.ử nở rộ, hương thơm lan nhẹ trong gió sớm.
Ta tựa nơi khung cửa, đưa tay hái một đóa.
Cánh hoa chạm môi, vị đắng nhè nhẹ hòa cùng hương thơm thanh khiết, dần tan thành chút ngọt dịu như sương mai.
Khi , kinh thành thất thủ.
Lục Trường An cùng Tống Nhược áp giải đại lao, xe tù đẩy mắt bách tính.
Tống Nhược mắng c.h.ử.i suốt đêm, nhưng đến sáng hôm , truyền đến tin hai tự kết liễu.
Cố gia ý xưng đế, mà … cũng chẳng còn tâm sức để bận lòng đến những tranh đoạt quyền thế của các thế gia.
Ta trở về Giang Tả, an cư nơi đây.
Ta đầu , giọng kéo dài, tự nhiên như gió thoảng: “Kẹo chi t.ử… ngươi còn ăn ?”
Ánh mắt thoáng khựng , giọng chút khàn: “Cuối cùng nàng cũng nhớ … còn thiếu một món nợ tình ?”
“Phải.”
Ta cong mắt mỉm , đưa đóa hoa chi t.ử đến bên môi .
Trong ánh mắt như vỡ muôn tia sáng, đôi mắt cũng cong lên đầy ý .
Hắn cúi đầu, c.ắ.n nhẹ cả đầu ngón tay .
Giọng trầm thấp, mặt chỗ khác: “Lại dùng hoa chi t.ử mà lừa … kẹo của ?”
Ta bật , tiếng khẽ vang như gió xuân:
“Vậy nên… đến để trả nợ đây.”
HẾT.