Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-27 08:33:38
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Hội thản nhiên đe dọa: “Dù đến cũng là đồ mặc . Tô Tam phu nhân, sáng mai mặc đồ mới, nếu vẫn sẽ tìm cơ hội tự t.ử.”

Tô Mậu tức giận vô cùng, đúng là chút giáo dưỡng nào: “Mẹ con dạy con lễ nghi quy củ như ?”

“Con phụ , sách mà, chẳng lẽ “con dạy dỗ là của cha” ? Con mới tròn một tuổi, vứt bỏ con. Người từng dạy con lấy một ngày ? Người tư cách gì mà chuyện quy củ với con?”

Lời khiến Tô Mậu tức đến suýt thổ huyết, nhưng thể phản bác.

Tô Mậu liếc phu nhân, dặn dò: “Sắp xếp thêm hầu hạ trong viện của nó. Nghe mấy ngày tới Bắc Bình Vương sẽ hồi kinh, e rằng chẳng mấy chốc là đến ngày đại hôn, để nó xảy bất cứ chuyện gì.”

“Vâng, lão gia.”

Tô Mậu nghiêm giọng quát Tô Hội: “Trước khi xuất giá, khỏi phủ.”

“Phụ , nếu con ngoan ngoãn Tô Viện gả cho Bắc Bình Vương, thì nhất đừng khó con. Con ở quê quen sống thoải mái , thể bảo con khỏi phủ.”

Nàng còn lấy một bộ giấy b.út mực nghiên đàng hoàng, ngoài thì nàng dùng dị năng, nàng nhất định ngoài.

“Ngươi...”

Tô Mậu cho nàng hai cái bạt tai.

Từ tới nay, đứa con nào dám chuyện với ông như .

Sao đột nhiên đứa con gái đổi? Ngày đầu mới về phủ, ông còn gặp nàng một , ngoan ngoãn lời, dễ dàng nắm trong lòng bàn tay.

“Còn nữa, nhớ phụ ghi tên gia phả Tô gia, chính là đích trưởng nữ của Tô gia. Đã thế thì mỗi tháng cho chút tiền tiêu vặt, bao gồm cả phần của mười mấy năm cũng bù đủ. Nếu , chuyện gì nữa cũng khó lắm.”

Hiện giờ nàng một xu dính túi, mua b.út mực giấy nghiên? Hơn nữa, đây vốn là tiền dưỡng d.ụ.c mà Tô gia nợ nàng.

Ánh mắt Tô Mậu trở nên sắc lạnh: “Con thể bảo đảm tự t.ử nữa ?”

Tô Hội ẩn ý đáp lời: “Đương nhiên. Còn sống, thì chuyện mới khả năng.”

Tô Mậu lạnh mặt sắp xếp: “Phu nhân, đưa cho nó một ngàn lượng.”

thì đứa con gái cũng sẽ là Vương phi, ông thể quan hệ của họ căng thẳng quá mức.

Tô Hội xong, trong lòng nhẩm tính một chút, vặn năm lượng mỗi tháng.

Lấy thứ , Tô Hội hài lòng trở về viện Liên Hương của .

Hai nha hầu hạ nàng vẫn còn ở đó, nhưng mặt cả hai đều dấu tay, hẳn là đ.á.n.h.

Nàng sai họ lấy nước. Tối nay lỡ đụng gương mặt ghê tởm , nàng tắm rửa thật sạch sẽ.

Thu dọn xong xuôi, nàng ăn mấy miếng điểm tâm cho qua bữa tối.

Tối nay quá mệt mỏi , nàng xuống ngủ , chẳng kịp nghĩ ngợi gì thêm.

Chỉ là, nàng đột nhiên lay tỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-4.html.]

Trước giường một bóng đen, dọa nàng suýt nữa thì hét lên.

Bóng đen nhanh ch.óng điểm một huyệt cổ nàng.

“Cô nương, là . Nếu cô nương lên tiếng, sẽ giải huyệt câm cho .”

Tô Hội đó là giọng của Triệu Thác, liền gật đầu lia lịa.

Bọn họ đúng là đợi nổi một đêm, gấp gáp tìm tới nàng như .

Lúc Triệu Thác mới giải huyệt câm cho nàng.

Tô Hội quấy rầy giấc ngủ, bực bội : “Chẳng còn mười ngày để sống ? Gấp gì chứ?”

Nàng dậy khoác áo ngoài, tự ôm c.h.ặ.t lấy .

Nam nhân cổ đại mà dám xông khuê phòng của nữ t.ử giữa đêm khuya, đây thật sự vẫn là thời cổ đại ?

Triệu Thác nhất thời trả lời thế nào.

Bọn họ trở về Vương phủ, mười mấy vị thái y của Thái Y Viện trực chờ sẵn, phiên bắt mạch cho chủ t.ử. Kết quả ngay cả mắc bệnh gì cũng chẩn , họ còn kết luận chủ t.ử nhiều nhất chỉ sống thêm năm ngày, ít hơn một nửa so với mười ngày Tô Hội .

Dọa sợ mất hồn .

Mà Tô Hội là duy nhất rõ ràng rằng thể cứu chủ t.ử.

Hắn như vớ cọng rơm cứu mạng, chủ động xin tìm Tô Hội.

Kết quả là, chủ t.ử cũng đích tới.

Tô Hội dậy, thấy bên cạnh bàn còn một bóng đó, cần nghĩ cũng là ai.

Thắp đèn dầu lên, gương mặt nửa tiên nửa quỷ liền hiện rõ mắt Tô Hội.

“Có võ công đúng là tiện thật, thể coi Tô phủ như hậu viện nhà .”

Triệu Thác vội vàng xin : “Cô nương, thật sự xin , tình thế cấp bách nên đành mạo phạm.”

Tô Hội nhấc tay bắt mạch cho Ứng Thiên Thịnh: “Ơ? Sao suy kiệt nhanh ? Chỉ còn sống tám ngày nữa. Mới qua mấy canh giờ thôi mà.”

Triệu Thác chắp tay cầu khẩn, vẻ mặt như cha sắp c.h.ế.t: “Cầu xin cô nương tay cứu chủ t.ử, nhất định sẽ đền đáp hậu hĩnh.”

“Ta , rốt cuộc phận của ngài là gì? Tuy cảm ơn ngài đệm thịt cho , nhưng bệnh của ngài chuyện nhỏ. Ít nhất cũng cho ngài là ai chứ?

Ta sợ chữa khỏi cho ngài , kẻ sẽ g.i.ế.c , hoặc chính ngài g.i.ế.c diệt khẩu. Tối nay là ví dụ. Ta cần ngài là kẻ .”

Con mắt bên nửa mặt tiên thực sự , to tròn như mắt rồng .

Tuy nước da ngăm, nhưng toát lên khí chất cương nghị.

 

Loading...