“Yên tâm, sẽ chăm sóc cho mẫu và ngoại tổ phụ của ngươi.”
Tô Hội bức màn, chậm rãi bảo đảm: “Những gì Tô gia nợ ngươi, cũng sẽ lượt đòi từng thứ một.”
Rồi nàng rời giường, mở cửa bước ngoài.
“Bái kiến Đại tiểu thư.”
“Ừ. Đi lấy nước cho . À , các ngươi tên gì?”
Tô Hội thấy hai nha đều tầm mười bốn, mười lăm tuổi, tiện miệng hỏi.
Nguyên chủ mới đón về ba ngày, còn kịp hiểu rõ Tô phủ thì đón về để gả cho một sắp c.h.ế.t.
Biết trốn , cũng chẳng chỗ trốn, nàng mới nảy sinh ý định tự t.ử.
“Nô tỳ là Xảo Nhi.”
“Nô tỳ là Linh Nhi.”
“Ừ, .”
Hai nha khỏi phòng thì gặp Tô Viện dẫn theo hai nha khác .
“Bái kiến Nhị tiểu thư.”
Tô Viện châm chọc hỏi: “Con nha đầu quê mùa còn dậy ?”
Xảo Nhi cung kính đáp: “Bẩm Nhị tiểu thư, Đại tiểu thư mới tỉnh, nô tỳ chuẩn múc nước cho Đại tiểu thư rửa mặt.”
Tô Viện liếc hai ma ma thô kệch mới đưa trong viện, liền mẫu cho trông chừng kỹ con nha đầu quê mùa .
Xem nàng còn dám tự t.ử nữa .
[Không gả ư? Hừ, đến lượt tỷ. Có thể gả cho Vương gia là phúc phận mấy đời của tỷ.]
Tô Viện nghênh ngang bước thẳng nội thất.
Nàng khinh miệt mặt: “Đại tỷ, tỷ ở quê cũng ngủ đến khi mặt trời lên cao thế ?”
Làm gì quý nữ của thế gia nào dám ngủ kiểu chứ, ai mà chẳng sáng tối thỉnh an, đúng là chút giáo dưỡng nào.
Tô Hội vốn khó chịu với việc nàng gõ cửa xông : “Liên quan gì đến ?”
Còn tự xưng là tiểu thư khuê các, đến chút lễ nghi cơ bản cũng .
“Tỷ... Mẫu bảo bổn tiểu thư mang y phục mới tới cho tỷ, đừng điều. Nhìn cho rõ, đây đều là đồ mới, sướng cho tỷ .”
Tô Viện tức tối sai nha đặt y phục lên bàn.
Vốn dĩ cần nàng đích mang đến, nhưng mẫu bắt nàng lấy hai bộ y phục mới nàng từng mặc, nàng thể nuốt trôi cơn giận .
Thế nên nàng cố ý đến kiếm chuyện, nếu trong lòng nghĩ thế nào cũng khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-7.html.]
Nàng mới là tiểu thư danh chính ngôn thuận của Tô phủ .
Thấy dáng vẻ tức tối phồng mang trợn má của Tô Viện, Tô Hội chỉ thấy buồn .
Một tiểu cô nương mười lăm tuổi, cảm xúc đều hết lên mặt.
Nàng bước đến bên bàn, giũ y phục xem, quả thực trông như từng mặc qua.
Chất liệu cũng tệ.
“Là của ?”
Tô Viện vui đáp: “Đương nhiên là của . Đây là y phục mùa thu mới may xong. Trong nhà ngoài và tỷ dáng dấp na ná , còn ai y phục để nhường cho tỷ nữa?”
Tô Hội lời cảm ơn mà chẳng nổi nửa phần thành ý: “Ồ, thì đa tạ nhé.”
Tô Viện lạnh giọng cảnh cáo: “Hừ, nhất tỷ cứ ngoan ngoãn chờ ngày xuất giá , nếu đừng trách khách khí.”
Tô Hội nhướng mày: “Ồ? Muội định xử lý thế nào? Ta cũng chẳng sợ c.h.ế.t.”
“Cách khiến tỷ sống bằng c.h.ế.t thì nhiều lắm. Ta sẽ bảo mẫu bỏ đói tỷ mấy ngày, để tỷ còn sức lực, c.h.ế.t cũng xong, cứ thế nhét tỷ kiệu hoa, đưa thẳng đến phủ Bắc Bình Vương.”
“Ừm, biện pháp tệ. Sau cơ hội, sẽ để thử xem.”
“Tỷ...”
Tô Viện cảm thấy dù thế nào cũng chèn ép nổi khí thế của con nha đầu quê mùa , tức đến mức mặt đỏ bừng bừng.
“Ta Nhị , sợ hoàng thượng trách tội ? Dám trốn tránh hôn sự do hoàng thượng ban, còn ai dám cưới nữa? Trước khi trở về, ai chẳng đích nữ của Tô gia chính là .”
Tô Hội tin nàng hiểu chút đạo lý .
Tô Viện thờ ơ đáp: “Không cần tỷ lo. Chỉ cần tỷ ngoan ngoãn gả đến phủ Bắc Bình Vương là .”
Mẫu sớm tính sẵn đường lui cho nàng . Nàng mới mười lăm tuổi, chờ hai năm nữa mới sắp xếp hôn sự cũng muộn, đến lúc đó sớm quên chuyện .
Huống chi Tô Hội cũng là đích nữ của Tô gia, hoàng thượng cũng thể vì điểm mà truy cứu mãi.
Tô Hội ẩn ý nàng : “Muội thật sự hối hận khi để gả qua đó ?”
Tô Viện dứt khoát đáp: “Không hối hận.”
Tô Hội thâm sâu: “Được, nhớ kỹ lời hôm nay của . vẫn tin giấy trắng mực đen hơn. Chúng ký một bản thỏa thuận , kẻo thấy sống hơn , đòi đổi .”
“Ký thì ký.”
Tô Viện sớm nhận tin, mười mấy thái y của Thái Y Viện đều bó tay với bệnh của Bắc Bình Vương, chỉ còn năm ngày để sống.
Vừa sáng , chuyện lan truyền khắp kinh thành, chỉ con heo lười Tô Hội ngủ đến giờ là vẫn gì.
Nói chừng hôm nay phủ Bắc Bình Vương sẽ đến bàn xem hôn sự tiến hành thế nào.
Hai họ ngay một bản thỏa thuận việc gả .
Tô Hội cẩn thận cất nó , thứ chính là bạc đó.
Nàng bắt đầu tưởng tượng vẻ mặt của Tô Viện khi nàng cầm bạc đến chuộc bản thỏa thuận trong tương lai.