Hoàng đế giữ sớ phát lạc. đúng lúc , hậu cung xảy chuyện.
Quý phi kể từ cái c.h.ế.t của Tề Vương vốn màng thế sự đột nhiên , tố cáo Trân phi mưu hại Tề Vương, rằng vị nhạc kỹ mê hoặc Vương gia chính là do Trân phi phái tới. Quý phi mặc đồ tố, tháo trâm cài, quỳ điện T.ử Thần cầu xin Hoàng đế trả công đạo cho Tề Vương.
Mãn triều xôn xao, nhưng chẳng ai tin Trân phi — bà là một phi tần con cái, mưu hại hoàng t.ử để gì? Hoàng đế rõ. Trân phi con trai.
Chuyện Hoàng đế đè xuống. Yến Tùy tống chiếu ngục.
Lý Như Mộ đến gặp . Ta vẫn từ chối , nhưng rời ngay như khi mà đầy vẻ khó hiểu: "Văn Linh, và ..."
Lời dứt, một thị tùng vội vã chạy ngắt lời: "Tấn Vương điện hạ, Bệ hạ chiếu triệu gấp!"
Lý Như Mộ dậy, định bước cửa bỗng sắc mặt đổi, ngoắt , ánh mắt d.a.o động liên tục. Một lát , nắm c.h.ặ.t cổ tay :
"Văn Linh, nàng cùng ."
21
Lý Như Mộ nhạy bén. Hắn nhận việc Yến Tùy chiếu ngục chẳng qua chỉ là một vở kịch Hoàng đế diễn cùng mà thôi. Vì thế bỏ trốn, mang theo cả .
Phía truy binh bám đuổi gắt gao, đưa chạy thẳng xuống phía Nam cho đến khi dồn lên vách đá đoạn tuyệt. Trên vách đá gió thổi l.ồ.ng lộng, y bào của Lý Như Mộ tung bay, thoát tục như tiên. Hắn vầng trăng tròn nơi chân trời hồi lâu, bất chợt thở dài:
"Nàng thắng ."
Ta gì, cùng về phía vầng trăng . Hắn tiếp tục chủ đề dang dở:
"Văn Linh, luôn hiểu, tại Yến Tùy thì mà thì ? Chúng rõ ràng thế nhơ nhuốc như , huyết thống tôn quý như , tâm tính tàn nhẫn như , tại nàng luôn chọn ?"
"Tại với nàng thể bao dung, dịu dàng như thế, còn với mãi mãi chỉ sự lạnh lùng."
Tinhhadetmong
Hắn lẽ thực sự cần một câu trả lời, nhưng vẫn đáp:
"Bởi vì, vĩnh viễn cưỡng ép . Còn ngươi, luôn luôn cưỡng ép."
Cưỡng ép ở bên cạnh, cưỡng ép Hoàng hậu của .
Hắn sững : "Kiếp , nàng cũng từng ... Thế nên , cưỡng ép nàng nữa mà..."
" trong lòng Yến Tùy ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/duoi-hien-nghe-tieng-chuong/chuong-12.html.]
Hắn đột ngột đầu, mắt sáng rực: "Vậy , nếu kiếp nàng ký ức, nàng gặp , nàng cũng sẽ thích ?"
Ta trả lời câu hỏi đó: "Thế gian lấy nhiều 'nếu như' đến ."
Ánh mắt Lý Như Mộ tối sầm . Tiếng vó ngựa dồn dập tiến sát, trăng tròn cao: "Nàng cuối cùng c.h.ế.t thế nào ?"
"Không , c.h.ế.t sớm hơn ngươi."
"Thực , chẳng sớm hơn bao nhiêu , chỉ một lát thôi."
22
Lý Như Mộ c.h.ế.t . Ngay khi Yến Tùy hạ lệnh truy binh manh động, một tiểu tướng khát khao lập công giương cung ngắm b.ắ.n .
Khoảnh khắc mũi tên đ.â.m xuyên cơ thể, bàn tay Lý Như Mộ đang giữ cánh tay bỗng siết c.h.ặ.t, kéo loạng choạng, suýt chút nữa cùng rơi xuống vực thẳm. bỗng nhiên buông tay , đẩy về phía ngược .
Tiếng gió rít gào bên tai, Yến Tùy phi ngựa đến ôm c.h.ặ.t lòng. Trong tai, vẫn còn vang vọng câu cuối cùng của Lý Như Mộ:
"Văn Linh, xông ... để cứu nàng đây."
23
Ta bao giờ nghĩ Lý Như Mộ sẽ xuất hiện trong giấc mộng của . Ta thực sự hận . Hắn thiết kế g.i.ế.c Yến Tùy, bất chấp ý nguyện và sự căm ghét của mà cưỡng ép ở bên cạnh. Ta ở bên một năm, ám sát vô , nào cũng thất bại.
Chẳng thứ bao nhiêu tước con d.a.o , ném : "Ta dẫu cũng là kẻ lớn lên trong sự ức h.i.ế.p và ám sát, mấy chiêu của nàng thấy quá nhiều . Đừng nản lòng, do nàng kém , luyện thêm chút nữa thành công."
Ta tự bạo tự khí, xuống hỏi rốt cuộc thích ở điểm nào, rõ ràng giao tình giữa và ít đến t.h.ả.m thương. Lý Như Mộ đưa một đáp án khiến tài nào hiểu nổi: "Ta thích nàng, vì nàng chân tâm thích Yến Tùy."
Đó là lý do gì chứ? Ta nghĩ cả đêm thông, nửa đêm dậy đổ dầu nến lên rèm giường, châm lửa đốt. Ta chút sống nữa, ai bảo nhắc tới Yến Tùy, khiến ý nghĩ trong càng thêm mãnh liệt.
Khi Lý Như Mộ chạy đến, lửa ở Trường An điện thể cứu vãn nữa. Hắn ngoài điện, mặt là đám cung nữ thái giám quỳ rạp đất. Họ sợ nhất thời bốc đồng mà xông biển lửa. Chuyện đó thể chứ? Đây là Lý Như Mộ mà. Kẻ g.i.ế.c cha g.i.ế.c , định sẵn cả đời cô độc như Lý Như Mộ thể ?
cam lòng. Ta chịu đựng nỗi đau thiêu đốt, giễu cợt : "Lý Như Mộ, chẳng ngươi ngươi thích ? Chẳng ngươi sự cho phép của ngươi, c.h.ế.t ? Vậy ngươi đến cứu ? Cứu , Bệ hạ... Ta đau quá..."
Câu cuối cùng , là với Yến Tùy. Ta sắp c.h.ế.t , lờ mờ thấy bóng dáng tán hoa đồ mễ, vươn tay về phía .
Ký ức cuối cùng của kiếp là một trận ồn ào hỗn loạn:
"Bệ hạ! Bệ hạ! Ngài thể—"