Duyên Phận - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-10 18:27:16
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu thị bắt đầu tay khi nhận đang dồn góc.

Những lời đồn thì thầm trong phủ lan nhanh như khói: Chi di nương dựa sủng mà lộng quyền, nhúng tay sổ sách, mượn danh Lục lão gia để thao túng quản sự. Tin đồn cần chứng cứ — chỉ cần đủ tin.

Chi Nguyệt thấy tất cả, nhưng vẫn im lặng.

Nàng , khi kẻ địch nôn nóng, nghĩa là bẫy chạm lưỡi.

Nàng bắt đầu “sai lầm” một cách chủ đích: một khoản chi nhỏ ghi chệch ngày; một mệnh lệnh truyền miệng khiến quản sự hiểu sai nửa câu; một chậm trễ khiến Lưu thị tưởng rằng nàng rối. Mỗi sai sót đều đủ để Lưu thị tin rằng thời cơ đến.

Đòn đ.á.n.h tung trong buổi kiểm sổ cuối tháng.

Lưu thị dẫn đầu, mặt Lục Trình Viễn, dâng lên một xấp giấy, giọng chắc nịch:

“Lão gia, dám vu oan. sổ sách do Chi di nương can thiệp, nay lộ rõ khoản thất thoát.”

Ánh mắt cả phòng dồn về phía Chi Nguyệt.

Nàng quỳ ngay. Nàng đó, tay đặt bụng, thần sắc bình tĩnh đến mức khiến khác bối rối.

“Thiếp xin một câu,” nàng lên tiếng.

“Khoản tiền Lưu tỷ , vốn thất thoát. Nó đang ở đây.”

Nàng hiệu. Quản sự trẻ tuổi bước , tay bưng khay gỗ. Trên khay là sổ đối chiếu, dấu triện đỏ tươi.

Chi Nguyệt chậm rãi, từng chữ rõ ràng:

“Ba ngày , xin lão gia cho phép lập sổ kép — một bản lưu tại kho, một bản trình lão gia. Khoản tiền chuyển sang sửa kho phía nam, dấu tay của nhận.”

Lưu thị tái mặt.

“Ngươi… ngươi giả tạo chứng cứ!”

Chi Nguyệt thẳng , giọng lạnh hơn gió đêm:

“Nếu là giả, xin Lưu tỷ chỉ một dấu triện khớp.”

Không ai .

Lục Trình Viễn lật sổ, ánh mắt trầm xuống. Ông Lưu thị, chỉ một câu ngắn:

“Cấm túc.”

Hai chữ, chấm hết.

Khi Lưu thị dẫn , ánh mắt bà Chi Nguyệt đầy oán độc. Chi Nguyệt né. Nàng , từ giây phút , trong phủ Lục gia, chỉ còn một thật sự bên Lục Trình Viễn.

Đêm đó, Lục Trình Viễn đến tìm nàng.

Không cần gọi.

Ông đóng cửa, kéo nàng . Lần còn cách thăm dò. Bàn tay đặt lưng nàng, áp lực rõ ràng, thở gần đến mức da thịt nóng lên dù y phục còn nguyên.

“Ngươi tính toán cả ?” ông hỏi, giọng thấp.

Chi Nguyệt lùi. Nàng ngẩng đầu, môi gần chạm cằm ông .

“Thiếp tính toán để cùng ngài.”

Một nhịp im lặng.

Rồi ông khẽ — tiếng trầm, nguy hiểm, đầy hứng thú. Bàn tay siết , đau, nhưng đủ để khắc sâu cảm giác nắm giữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/duyen-phan-nmse/chuong-5.html.]

“Ngươi thắng,” ông sát tai nàng, “nhưng từ nay, đừng quên thuộc về ai.”

Chi Nguyệt nhắm mắt trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Khi mở , nàng khẽ đáp:

“Thiếp từng thuộc về khác.”

Đêm , lời còn mật hơn da thịt.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...