Gả cho một con ma, sau này tính sao? - Chương 22: Hết
Cập nhật lúc: 2026-01-17 02:35:38
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Em trai , bạn đạo sĩ, cũng đến một , mang theo ít hương, bảo là pha tê giác hương, tặng dùng.
Tê giác hương thông tà, thứ họ dùng để đốt gặp ma. nghĩ về Mạc Thiệu Văn, thấy , hương cũng vô ích.
đạo sĩ cúi sát mặt : "Đâu ma bình thường , hai kết hôn , chị thấy thì ích gì, cả nhà chị đều thấy, mới hữu dụng."
Lời hàm ý sâu xa, cũng thấy lý, nên cảm ơn, định đưa tiền.
Cậu vẫy tay lia lịa: "Chị đừng khách sáo, hôm đó Dư Học gọi em giúp, em giúp , suýt nữa nó đ.á.n.h c.h.ế.t em, đây coi như em tạ . Chị đừng trách em giúp , nhờ rể che chở cho em là !"
Cậu còn tặng một tấm bùa an thần, dặn dán ở đầu giường để đêm gặp ác mộng.
Tính cách giống em trai , nhưng nghề nghiệp khác hẳn, hiểu hai đứa nó quen , nhưng thật thà, nhận lấy, hỏi ý Doãn Liên xác nhận thật, mới dán.
Sau khi , cuộc sống bận rộn hơn nhiều, Mạc Thiệu Văn cũng xuất hiện nữa.
Ngược , gặp Lương Thiệu Văn một , chúng chuyện, lúc thủ tục công ty ở ngân hàng, gặp ngoài sảnh, từ xa.
Anh tiều tụy hơn, nhưng còn vẻ suy sụp, dường như bình thản.
Anh gượng với , mấy bên cạnh giục gì đó nhanh, như giục chuyển khoản.
Khi về đến công ty, nhắn tin: "Dư Tâm, nếu đêm tân hôn đó, bắt em thủ linh, lẽ thành thế ."
tin nhắn, vứt luôn điện thoại .
Không chữ "nếu" nào cả!
Dù xác suất nhỏ đến , cũng nên đẩy .
Có lẽ vì chuyện , tâm trí yên, xử lý xong công việc hơn tám giờ tối.
Lúc về đến nhà, hơn chín giờ, bố về, bảo xe hỏng giữa đường, em trai đang định đón.
Vừa thấy bố toe toét , với : "Dư Tâm , hôm nay bố gặp một bạn của con giúp bố sửa xe, tiện thể đưa về thăm con đấy."
sững , dù là bạn , nhận bố ?
khi bố bước , thấy Mạc Thiệu Văn mặc đồ thể thao trắng lưng bố, còn ngại ngùng : "Dư Tâm, lâu gặp. Anh là Mạc Mân, em còn nhớ ?"
Mạc Thiệu Văn cho hoang mang, bố : "Người WeChat của con đấy, con quên ? Người chính là thấy ảnh bố trong trang cá nhân của con, nên mới nhận bố."
liếc trong phòng, thấy đốt thứ gọi là tê giác hương, nhưng bố , , em trai đều thể thấy Mạc Thiệu Văn.
Lúc đó Mạc Thiệu Văn ý gì, vội kéo y ban công.
Chợt thấy bên ngoài ban công, một con mèo đen nhanh nhẹn đó. Mạc Thiệu Văn với chẳng hề kiêng kỵ, vẫy tay với con mèo đen đó.
Mặc U nhảy phốc lên, nhảy thẳng từ tầng 22 xuống, sợ đến tim nhảy khỏi cổ họng.
Vội vàng nép cửa sổ xuống, nhưng trong đêm tối, ngay cả bóng cũng thấy.
Trái , bố ở bên cạnh kể sinh động: xe bố hỏng đang sửa bên đường, Mạc Thiệu Văn lái xe ngang qua, chỉ mấy cái sửa giúp xong, nhưng xe vẫn còn chút vấn đề, nên liên hệ tiệm sửa xe kéo , Mạc Mân lái xe đưa bố về.
liếc Mạc Thiệu Văn, y ngại ngùng : "Mạc Mân là tên thật của , tự là Thiệu Văn."
"Xe từ ?" nghĩ Mạc Thiệu Văn là một con ma, còn lái xe, bằng lái ?
"Của Mặc U." Mạc Thiệu Văn với việc bán con mèo Mặc U, chẳng chút áp lực.
Ngay lúc chúng ở ban công, bố đều sang liếc mấy , em trai còn mỉm chớp mắt với .
hiểu ý bố , kéo Mạc Thiệu Văn định tiễn y cửa.
Bố cứ nhất định giữ y ăn cơm, còn nhân tình thế thái.
Ý của họ, hiểu.
Lúc tiễn Mạc Thiệu Văn cửa, y mới với : "Mặc U kinh nghiệm giấy tờ tùy , giúp , chỉ chờ định danh xong, từ từ tiếp xúc với gia đình em thôi."
Đến cổng khu dân cư, đôi mắt Mạc Thiệu Văn trầm buồn : "Dư Tâm , bao nhiêu năm, bao nhiêu kiếp, đều thể chờ."
mắt y, đôi mắt cay xè.
Thì , thật sự thứ tình cảm trải qua mấy đời, vượt qua tất cả như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ga-cho-mot-con-ma-sau-nay-tinh-sao/chuong-22-het.html.]
(Hết)
Góc giới thiệu truyện!
Tên truyện: Hôm bà nội chôn cất, em gái chào đời.
Giới thiệu:
Hôm bà nội chôn cất, em gái chào đời.
Khuôn mặt đỏ hây hây và đôi môi nhỏ xíu của nó trông y hệt những hình nhân bằng giấy trong tang lễ.
Ông nội : "Giấy nhân đầu thai, Hoàng Tuyền mở lối," bất chấp can ngăn, nhất quyết dìm c.h.ế.t em gái.
khi và bố đuổi theo đến bờ sông, phát hiện ông nội cắm đầu xuống nước, còn em gái thì đang ngủ ngon lành bên bờ sông.
1
Bà nội mới chôn cất, ông nội qua đời.
Mọi trong làng đều , em gái là tai họa.
Bố đặt em gái ở cửa chùa, nhưng nỡ.
Cuối cùng, bố bế em gái đến chùa bói quẻ hỏi cát hung.
bố chỉ cầm về một thanh thẻ tre trắng trơn.
Bố , lắc ba , nhưng que trong ống quẻ .
Sư phụ trong chùa kinh hãi tái mặt, cuối cùng gì, chỉ tặng thanh thẻ tre trắng trơn cho em gái.
Ngày ông hạ táng, một đạo sĩ kỳ lạ đến, đặt tên cho em gái .
"Người giấy mà cất tiếng, tất c.h.ế.t; giấy im lặng, tiền của như nước."
"Đặt tên là Vô Ngôn ."
Đạo sĩ còn , em gái vốn sống qua tám tuổi, nhưng mượn mười năm thọ của ông nội.
"Trong mười tám năm , thuận theo ý nó thì gia đạo hưng thịnh. Chớ nên chọc giận."
Câu của đạo sĩ khi rời , trở thành nỗi canh cánh trong lòng cả nhà suốt nhiều năm.
Thế nhưng, đúng là khi em gái đời, gia cảnh nhà bắt đầu dần dần khấm khá.
Cùng một cách bón phân gieo trồng, nhưng ruộng nhà luôn là ruộng thu hoạch nhất làng.
Cùng đem thóc lúa chợ bán, bố luôn bán giá cao nhất.
Dân làng đều bảo, đó là nhờ em gái mang vận may.
Em gái từ từ lớn lên, mất cảm giác kỳ quái lúc mới sinh, khác gì một đứa trẻ bình thường.
quan sát kỹ, thể phát hiện sự khác biệt.
Em gái tiếng động, cũng vô cùng sợ lửa.
Xanh Xao
Còn nữa là, em gái .
Từ lúc sinh đến nay, em từng cất tiếng lấy một .
Cả nhà đều thở phào nhẹ nhõm khi em là một đứa bé câm.
Cuộc sống ngày càng hơn, gia đình cũng dọn từ làng lên thị trấn.
Bố mở quán ăn, ăn phát đạt, gia đình sung túc.
Rồi dần dần, chẳng còn ai nhắc đến cái c.h.ế.t bất ngờ của ông nội, vị đạo sĩ kỳ lạ năm xưa nữa.
Ngày tháng trôi qua bình lặng, em gái cũng giống như những bé gái bình thường khác, nhiều lắm thì chỉ đòi b.úp bê quần áo , hiếm khi yêu cầu quá đáng.
Chỉ là em đến trường, bố cũng chiều theo, để em chơi đùa quanh khu vực nhà hàng.
Quán ăn nhỏ do bố và kinh doanh buôn bán luôn .
Biến cố xảy năm em gái 8 tuổi, khi mang thai.