Gả Thấp - 11

Cập nhật lúc: 2026-03-09 15:17:41
Lượt xem: 204

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiệm bánh là của cô hai Triệu Tam Canh, con phố náo nhiệt nhất phía đông trấn.

 

Ngày và Triệu Tam Canh thành , nhà cô hai đến, chỉ gửi tới một hộp bánh điểm tâm, là sợ lỡ việc buôn bán.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Ta ăn thử một miếng bánh, còn tươi, lớp vỏ đủ giòn xốp, c.ắ.n hai miếng cũng thấy nhân.

 

Đây cũng là đầu đến đây, cửa tiệm nhỏ xíu, việc buôn bán trông vắng vẻ.

 

Người bán bánh là một phụ nhân tròn trịa phúc hậu, đôi mắt đảo qua đảo , khôn khéo.

 

Bên cạnh phụ nhân là một đàn ông thấp bé đậm , lông mày chữ bát, vẻ mặt thật thà.

 

Đó chính là cô hai và dượng hai của Triệu Tam Canh, cũng là đầu gặp họ.

 

Phụ nhân thấy Đóa Nhi , nụ mặt thoáng thu , lập tức trở về như cũ.

 

“Ôi chao, đây chẳng cháu gái ruột của ? Hôm nay thời gian đến thăm cô hai ?”

 

từ quầy bước , nắm lấy tay Đóa Nhi, nhưng ánh mắt rơi .

 

“Cô hai mạnh khỏe.”

 

Đóa Nhi gọi một tiếng, cũng gọi theo.

 

“Đây là thê t.ử mới của Tam Canh ? Không hổ là tiểu thư nhà quan, dáng vẻ xem, xinh xắn quá! Mười dặm tám làng nhà nào cô dâu nhỏ xinh như ?”

 

Phụ nhân nhiệt tình dẫn và Đóa Nhi hậu viện.

 

17

 

“Cô hai, và Đóa Nhi chỉ dạo một chút, còn nhiều thứ mua, tiện đường ghé thăm cô, giờ .”

 

Ta nắm tay Đóa Nhi, theo phía .

 

Ánh mắt phụ nhân rơi những gói đồ trong tay và Đóa Nhi, dừng một lát.

 

“Đây là cha con bảo các con mang đồ cho ? Thật khó ông quá, lúc nào cũng nghĩ đến .”

 

Tay phụ nhân vươn tới gói đồ trong tay .

 

“Đây là vải mua cho Đóa Nhi, trời nóng , may cho nàng hai bộ quần áo.”

 

Ta khẽ xoay , tránh bàn tay bà đang đưa tới.

 

Sắc mặt phụ nhân lập tức sa sầm, khóe miệng trễ xuống.

 

“Nhà họ Ngô sống cũng dễ dàng, Đóa Nhi , con đúng là chẳng hiểu chuyện gì cả, bảo chồng con lúc nào cũng hài lòng với con.”

 

“Huống chi ở thôn quê, nhà nào chẳng một bộ quần áo mặc suốt bốn mùa? Sao chỉ ngươi là quý giá thế? Không tính sống qua ngày nữa ?”

 

Miệng lưỡi phụ nhân cay nghiệt, hỏi đầu đuôi sang Đóa Nhi mắng xối xả.

 

Đóa Nhi vì tủi tức giận, mắt đỏ lên.

 

Ta bóp nhẹ lòng bàn tay nàng, thật hiểu nổi một thật thà như cha chồng cay nghiệt và đáng ghét như .

 

“Cô hai, tấm vải tự mua cho Đóa Nhi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ga-thap/11.html.]

“Vợ Tam Canh , cháu trai kiếm chút tiền cũng dễ, tiền cũng tiêu kiểu như ngươi. Nhà họ Ngô thế nào cũng để Đóa Nhi thiếu ăn thiếu mặc.”

 

Chỉ vài câu như , phụ nhân một lòng thiên về nhà họ Ngô.

 

Những chuyện dơ bẩn của nhà họ Ngô bà rốt cuộc ?

 

Nếu mà vẫn đẩy cháu gái ruột của hố lửa, thì thật sự còn là nữa.

 

“Chuyện hôn sự của Đóa Nhi là do chính cô hai mai, chắc cô hai và nhà họ Ngô quen nhỉ?”

 

Ta lấy một miếng bạc vụn, chỉ mấy loại điểm tâm bảo phụ nhân gói cho .

 

Trên mặt phụ nhân lúc mới nụ , miệng lưỡi cũng trở nên niềm nở.

 

“Đương nhiên , dượng các con lão Hám và cha chồng của Đóa Nhi là cùng một thôn, hai nhà là hàng xóm, lớn lên cùng từ nhỏ. Trước khi nhà mở tiệm trấn , và nương của Hữu Điền ngày nào cũng ở cùng .”

 

“Vậy thì đúng là như , bà con xa bằng láng giềng gần.”

 

“Chẳng ? Hai năm mở tiệm , chạy khắp nơi vay tiền, họ hàng chẳng ai giúp đỡ, ngược nương của Hữu Điền một cho vay năm lượng bạc...”

 

Có lẽ vì sắc mặt trở nên u ám, lời của phụ nhân lập tức dừng .

 

Sắc mặt bà đổi mấy , chột cúi đầu xuống, ánh mắt dám .

 

Ta “bốp” một cái đập tay lên quầy, nheo mắt .

 

“Cô hai hỏi xem Đóa Nhi đang yên đang lành, vì ở nhà đẻ về ?”

 

Ta trầm giọng hỏi.

 

Thân phụ nhân khẽ run lên, đặt một hộp điểm tâm lên quầy.

 

“Ai cản nó về nhà đẻ chứ?”

 

“Nếu nhà họ Ngô cho nó về, nó về ? Hôm qua Ngô Hữu Điền đưa Đóa Nhi về, rằng Đóa Nhi sinh con, bỏ nàng. Cô hai xem, chuyện buồn ?”

 

“Bánh gói xong , các ngươi mau , đừng lỡ việc buôn bán của , quản chuyện buồn gì!”

 

Phụ nhân đẩy và Đóa Nhi, sức bà lớn, mấy cái đẩy hai chúng tới cửa.

 

18

 

“Cô hai may quần áo mới cho Đóa Nhi ? Bởi vì đưa nàng đến nha môn huyện báo quan, chính là nha môn nơi cha đang việc. Ta tố cáo nhà họ Ngô lừa hôn, đ.á.n.h thê t.ử.”

 

Phụ nhân sững .

 

“Ngươi cái gì?”

 

thể tin nổi.

 

“Ta kiện nhà họ Ngô, cô hai hiểu luật pháp ? Kẻ lừa hôn thì đ.á.n.h trượng hoặc xử c.h.é.m.”

 

 “Kẻ đ.á.n.h thê t.ử, nếu gây thương tích thì đ.á.n.h tám mươi trượng, lưu đày hoặc xử t.ử. Cô hai rõ Ngô Hữu Điền thể chuyện phu thê mà vẫn lừa gả cháu gái ruột của qua đó, đến lúc đó nhất định cũng sẽ kiện luôn.”

 

Khóe miệng cong lên, vô cùng hiểm ác.

 

Chân phụ nhân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.

 

Loading...