Gia đình nổi loạn: xấu + xấu = tốt - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-23 21:00:28
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không em." Bà Lại Tuyết đẩy lên phía hai bước: "Nhuộm cho con bé ."

 

Ông chủ tò mò : "Đứa trẻ mới bao nhiêu tuổi chứ, cô đừng bậy, để nhà nó thì xong với họ ."

 

"Không cần lo, cứ chọn cho con bé một màu ."

 

Ông chủ cũng nhiều, cúi hỏi : "Cô bé, nhuộm màu gì nào?"

 

lắc đầu: "Nghe..."

 

Chữ "" kịp thốt , vội vàng dừng ngay. Bà Lại Tuyết thích gọi . Hồi mới tập , xem hoạt hình, học cách gọi bèn chạy gọi bà Lại Tuyết là , thế là bà xụ mặt xuống ngay: "Câm miệng, ai dạy con thế? Sau đừng gọi như nữa."

 

Ông Đoàn Phi thì để tâm đến chuyện gọi ông là bố, chỉ là ông phản ứng chậm. Hồi nhỏ, khi ôm túi gạo năm cân về nhà thì tình cờ gặp ông ở phía , gọi bố mãi mà ông cứ như điếc. Đến khi gọi thẳng tên thật, ông mới giật đầu , vội vàng đỡ túi gạo, trách móc: "Cho con ít tiền tiêu vặt mà con mua mấy thứ vô dụng gì?! Chỗ đủ mua bao nhiêu gói mì tôm đấy.”

 

, trong thế giới của , những từ như “bố”, “” cũng như những từ “ông ngoại”, “bà ngoại”, “ông nội”, “bà nội” là những từ tần suất sử dụng cực kỳ thấp.

 

lướt qua bảng màu, đầu hỏi ý kiến bà Lại Tuyết .

 

Bà Lại Tuyết chỉ màu cam đỏ rực rỡ, lẩm bẩm: "Màu thế nào? Có thời thượng hơn ?"

 

Ông chủ hoảng hốt: "Có trông nổi loạn quá ?"

 

"Điều cần chính là sự nổi loạn." Bà Lại Tuyết chốt hạ sang : "Nghe , con để thế trông quê mùa c.h.ế.t ."

 

gật đầu: "Vâng."

 

Bà thoáng khựng , Đoàn Phi. Dường như bà đang : đứa nhỏ dễ dạy.

 

" con thấy vẫn đủ nổi loạn." .

 

"Ồ?" Bà Lại Tuyết cúi đầu bảng màu: "Vậy nhuộm thêm màu trắng bạc nhé?"

 

xuống gương, nghiêm túc : "Mấy màu lòe loẹt đó chỉ trẻ con mới thích, con thèm. Con thấy trưởng thành , con chỉ thích những gì chiều sâu, đen tối, khác thấu hiểu..."

 

"Chà, đống lý thuyết thấy quen quá. Hồi đó, cũng nghĩ thế.” Ông Đoàn Phi tặc lưỡi . Sau đó, ông ghé sát tai bà Lại Tuyết : "Thấy , vẫn di truyền ít tố chất đấy."

 

Bà Lại Tuyết đưa bảng màu qua: "Vậy con chọn màu nào?"

 

"Con bảo , là màu sâu đáy, màu đại diện cho sự tuyệt vọng và nổi loạn của con."

 

Nửa tiếng , sảng khoái bước khỏi tiệm tóc với mái tóc đen ông chủ cắt tỉa gọn gàng.

 

Anan

Ông Đoàn Phi và bà Lại Tuyết nghi hoặc theo bóng lưng , thanh toán tiền hỏi ông chủ: "Cái ... nổi loạn ?"

 

Ông chủ gãi đầu: "Những gì con bé cũng lý."

 

Ở điểm dừng chân thứ hai, bà Lại Tuyết chơi lớn hơn. Bà dẫn chúng len lỏi qua các con phố để đến một cửa tiệm nhỏ mấy nổi bật. Trên tường tiệm dán đầy các mẫu hình xăm, mà hoa cả mắt.

 

Bà Lại Tuyết ấn xuống ghế, với đàn ông bàn: "Lão Phùng, mang đến cho ông một khách mới ."

 

Lão Phùng ngước mắt , thấy cũng gì lạ, bèn hỏi: "Muốn xăm hình gì nào?"

 

Bà Lại Tuyết xắn tay áo lên , khoe hình xăm cổ tay - là một vòng tròn gồm các con .

 

"Đây là hình đầu tiên xăm hồi đó, ngày giỗ của bố , ý nghĩa gì đặc biệt cả." Với gương mặt vô cảm, bà tiếp tục xắn áo lên cao hơn, để lộ hình xăm bắp tay. hình xăm đó là hai chữ "đổi mới". từng hỏi bà tại là đổi mới, bà lấp l.i.ế.m rằng dù cũng là từ .

 

Lúc , bà mới thật: "Đây là hình thứ hai. Hồi đó, thầm thương trộm nhớ một trai tên Vu Tân, nên xăm chữ “Tân”. Sau đó, cắm sừng nên mới sửa thành thế ." (*)

 

(*) Trong tiếng Trung, “Vu Tân” là “于新”, “đổi mới” là “创新”.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/gia-dinh-noi-loan-xau-xau-tot/chuong-2.html.]

nở nụ hóng hớt đầy bí ẩn.

 

Ông Đoàn Phi trừng mắt một cái, vội tém .

 

" con ai để thầm thương ạ."

 

"Thật phiền phức." Bà Lại Tuyết vỗ vỗ ông Đoàn Phi đang ở bên cạnh: "Hình đầu tiên xăm là gì nhỉ?"

 

Ông Đoàn Phi suy nghĩ một chút để lộ con Thanh Long bắp tay.

 

"Xạo!" Bà Lại Tuyết : "Lúc xăm nó là chúng ở bên ."

 

"Vậy thì quên ." Ông Đoàn Phi .

 

" nhớ nè." Lão Phùng lắc đầu: "Nằm ngay phía thắt lưng của . Lúc đến, mới là thằng nhóc con, bảo xăm câu “cõi lòng tan nát”, xăm xong chữ đầu tiên chạy mất đau quá, tiền cũng trả cho ."

 

Ông Đoàn Phi đỏ bừng mặt: " trả thứ hai mà!"

 

4

 

"Con nghĩ xong ạ." Cuối cùng vẫn là phá vỡ bầu khí ngượng ngùng, đưa cánh tay : "Xăm một câu ạ."

 

"Được đấy, gan lắm!" Ông Đoàn Phi giơ ngón cái lên.

 

Lão Phùng chuẩn công cụ, hỏi: "Câu gì?"

 

"Vì sự trỗi dậy của Trung Hoa mà học hành."

 

Bà Lại Tuyết và ông Đoàn Phi đồng thanh: "Hả?"

 

Lão Phùng khựng , một hồi đặt công cụ xuống, trách móc họ: "Người còn đang học t.ử tế, đưa đến đây gì? Chí hướng cao xa như thế, đừng hư con bé."

 

Bà Lại Tuyết huých một cái: "Đổi câu khác , đừng dùng từ đao to b.úa lớn thế, dùng từ thực tế một tí."

 

cúi đầu suy nghĩ một lúc, nghiêm túc : "Chân thực ạ… Vậy thì “Con yêu bố ”."

 

"Ái chà chà…"

 

dứt lời, bà Lại Tuyết ba chân bốn cẳng chạy mất dạng.

 

Ông Đoàn Phi ngoác miệng, xoa chỗ nổi da gà kéo đuổi theo.

 

Đi phố, bà Lại Tuyết : "Thôi bỏ , lỡ con hưởng cái thứ gen bỏ của bố con, xăm một chữ cũng chạy mất dép thì mất mặt lắm."

 

"Ai là đồ bỏ hả?! Lúc xăm hình Thanh Long kêu tiếng nào ."

 

Bà Lại Tuyết lườm ông Đoàn Phi một cái: "Anh giỏi , thế giờ thì , hết chiêu đó."

 

"Thế thì dễ thôi." Ông Đoàn Phi giơ tay chỉ về phía xa: "Tiệm net, ngôi nhà hạnh phúc của đây ."

 

"Tuyệt quá!" nhảy chân sáo về phía .

 

Hai họ theo , ánh mắt đầy hài lòng: " là bảo gì nấy, cũng tệ."

 

Mở máy xong, giấu nổi sự phấn khích. chạm tay lên bàn phím, di chuyển chuột. Bình thường, chỉ giờ Tin học ở trường, mới dùng máy tính, tần suất một tuần một tiết, nhưng tiết Tin học còn chủ nhiệm chiếm mất.

 

Thế mà , thấy rõ mồn một rằng hai họ sẽ cho dùng máy tính tận ba tiếng đồng hồ.

 

Hơn nữa, hai họ còn ở hai bên, tự mở cho một máy, nghĩa là chiếc máy tính mặt là của riêng . gần như ngất ngây trong hạnh phúc.

 

Loading...