Gia đình nổi loạn: xấu + xấu = tốt - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-04-23 21:04:26
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày họp phụ , với tư cách là cán bộ lớp, vẫn đến trường giúp đỡ như khi.
Khi đang hướng dẫn phụ tìm lớp ở cổng trường, thấy bà Lại Tuyết cứ ở đằng xa, tiến hai bước lùi hai bước. rời khỏi vị trí , bèn vẫy tay gọi bà, nhưng bà thấy.
Một lát , ông Đoàn Phi lao đến. Bà Lại Tuyết kinh ngạc thấy rõ khi thấy ông nhảy xuống xe máy.
Anan
Tiếp đó, hai họ với vài câu. Cuối cùng, họ cũng chần chừ nữa mà cùng về phía cổng trường.
hỏi ông Đoàn Phi: "Sao ngài đến ạ?"
Ông thẳng về phía , bận tâm đến việc khác, chỉ đưa tay vuốt vuốt kiểu tóc Mohawk tạo hình bằng hai cân gel vuốt tóc, hít thở sâu bước cổng trường.
Bà Lại Tuyết ở phía nhỏ với : "Anh bảo là “ họa cùng chia”."
Khi ngoài lớp học, hai họ ở vị trí cạnh cửa sổ của .
với họ qua cửa sổ. Họ đáp bằng hai nụ giống hệt - gượng gạo đến mức trông còn hơn cả .
Trên bục giảng, giáo viên chủ nhiệm đang điểm tình hình học tập của trong học kỳ qua, hai họ chẳng lọt tai chữ nào. Lúc , hai con chẳng , chẳng lúc bình thường đều đang rụt vai, cúi đầu, hai tay siết c.h.ặ.t, như thể đang chờ đợi một bản án.
"Hiện tại là thời điểm then chốt của việc chuyển cấp nên tranh thủ dịp để phê bình một em học sinh..." Giọng giáo viên chủ nhiệm chuyển tông.
Ông Đoàn Phi và bà Lại Tuyết rụt thêm chút nữa, thấy mấy sợi tóc dựng đầu ông Đoàn Phi cũng đang run lên bần bật.
Giáo viên chủ nhiệm: "Có em học lệch quá nghiêm trọng, em quá bất cẩn khiến kết quả học tập cao thấp thất thường, cũng em chìm đắm trong tiểu thuyết và trò chơi điện t.ử khiến thành tích sa sút rõ rệt. Lát nữa phiếu điểm phát xuống, ghi chú kỹ tình trạng của các em, phụ thể tham khảo để nắm bắt tình hình."
Hai họ thở phào nhẹ nhõm, thầm thì:
"Không gọi tên phê bình, quá ."
"Đoàn Tình thuộc trường hợp nào nhỉ?"
"Suỵt... Bị phạt ngoài hành lang , chắc chắn là hạng ch.ót thôi. Haizz, con của chúng mà, cũng bình thường, lát nữa đừng mắng con bé nhé."
Giáo viên chủ nhiệm: "Còn một việc quan trọng nữa nghiêm túc nhắc nhở các bậc phụ : cần đặc biệt quan tâm đến sức khỏe tâm lý của con cái. Mặc dù ở trường chúng xuất hiện tình trạng bạo lực học đường, nhưng ở các trường khác xuất hiện tình trạng . Hy vọng phụ cùng chúng thiết lập sự tin tưởng với con cái để khi gặp vấn đề, các em thể yên tâm tìm đến chúng và nhờ giúp đỡ. Có những em học sinh quấy rối, bắt nạt, thậm chí cam chịu trong âm thầm suốt nhiều năm trời, điều đó gây áp lực lớn đến mức nàn? Có những em rơi đường cùng, chỉ đành chọn cách tay sai cho quỷ dữ, từ đó sa đà con đường trụy lạc. Sự tin tưởng và ấm gia đình mà các em thụ hưởng từ khi còn nhỏ thể kéo các em bất cứ lúc nào trong chặng đường đời . nếu thiếu hụt những thứ đó, lẽ cả đời cũng khó mà lấp đầy ."
Các bậc phụ bên đồng loạt gật đầu tán thưởng, vỗ tay vang dội.
Chỉ ông Đoàn Phi và bà Lại Tuyết là ngơ ngác.
Thỉnh thoảng, ông Đoàn Phi nhắc về thời thơ ấu, là những đ.á.n.h đập. Những câu mà ông nhiều nhất khi ở nhà chính là "đồ vô dụng", "đồ bỏ”, " mày c.h.ế.t ?".
Còn cha bà Lại Tuyết thì mất sớm khi bà còn nhỏ. Sau đó, bà sống ở nhà mấy năm, chịu bao ức h.i.ế.p vì kiếp ăn nhờ ở đậu. Khi định bán căn nhà mà cha bà Lại Tuyết để - cũng chính là căn nhà mà chúng vẫn đang ở hiện nay - bà Lại Tuyết nhất quyết cho, tất cả họ hàng đều chỉ trích bà : “Chẳng lẽ còn để nuôi cô miễn phí ?".
Thế là bà Lại Tuyết mười tuổi sống một , bán tháo đồ đạc trong nhà, nhặt phế liệu, sống cuộc sống bữa đói bữa no.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/gia-dinh-noi-loan-xau-xau-tot/chuong-5.html.]
Khi bà Lại Tuyết đám "con ngoan trò giỏi" trong lớp cô lập, một chị đại bỏ học tình nguyện dẫn bà chơi, thế là bà theo họ luôn. Dù cũng từng họ bắt nạt, nhưng đôi khi họ cũng chia cho bà miếng ăn.
"Bố, ." khẽ gọi họ.
Quả nhiên, họ nhạy cảm với cách xưng hô . Cho đến khi vị phụ ở hàng ghế vỗ vỗ vai họ, họ mới sực tỉnh .
"Thầy giáo gọi hai lên kìa."
"Hả?"
Hai vội vàng dậy lúng túng bước lên bục giảng.
Ông Đoàn Phi và bà Lại Tuyết cúi đầu, trông như những học sinh thầy giáo quở trách.
Thấy giáo viên chủ nhiệm mãi lên tiếng, họ nhịn mà liếc mắt trộm.
Giáo viên chủ nhiệm đành nhắc câu trong sự nghi hoặc: "Xin mời phụ của em Đoàn Tình - học sinh đầu khối - lên chia sẻ kinh nghiệm giáo d.ụ.c con cái."
Hai họ ngẩng phắt lên, vẻ mặt càng thêm chấn động.
"À... Kinh nghiệm..." Ông Đoàn Phi gãi đầu, nhưng vì mái tóc quá cứng nên ông gãi chẳng mấy.
Bà Lại Tuyết thấy bầu khí gượng gạo, cảm thấy thể chối từ, bèn lên tiếng: "Để ạ."
bà chỉ mới nghĩ câu đó, còn về việc tiếp theo gì thì nghĩ một chữ nào.
Đám đông bên chăm chú, bà Lại Tuyết dám ai, đành về phía .
"Nói thật thì chúng gì kinh nghiệm giáo d.ụ.c gì, việc thành tích của Đoàn Tình cao như thế 100% dựa con bé, , là 150%. Vì chúng đôi khi chỉ chẳng giúp gì, mà khi còn phiền con, kéo chân con... đây thật sự thấy ngại lắm, là để con bé lên ạ."
Sau khi hết với tốc độ nhanh ch.óng, bà Lại Tuyết định kéo ông Đoàn Phi xuống.
Giáo viên chủ nhiệm mỉm ngăn họ .
"Hai vị phụ thật quá khiêm tốn. Tuy đây là đầu chúng gặp mặt, nhưng qua các bài văn, qua cách chuyện của em Đoàn Tình, cũng hiểu phần nào về hai vị. Không cần tự hạ thấp , các vị cho con một mảnh đất tự do và an thì cái cây giống mới thể phát triển khỏe mạnh ."
thấy khuôn mặt hai họ càng ngày càng đỏ lên.
"Vậy thì xin mời hai vị trao tấm giấy khen của em Đoàn Tình cho con."
bước lớp, lên bục giảng, đợi ở bên cạnh.
Ông Đoàn Phi và bà Lại Tuyết nhận lấy giấy khen từ tay giáo viên chủ nhiệm, ngắm nghía từng li từng tí, kìm sự thán phục mà khẽ thốt lên:
"Giấy khen thật nè."