GIẢ NHẬN TIỀN GIẢI TỎA, TÔI DẪN CẢ NHÀ VẢ MẶT NHÀ CHỒNG CHỊ HỌ - 1
Cập nhật lúc: 2026-02-15 14:22:56
Lượt xem: 161
“Dao Dao, con 28 tuổi , kết hôn nữa là sinh !”
những mặt:
“Mợ , chẳng còn mợ đó ? Nhìn ba đứa cháu trai lớn nhà mợ kìa, thật là vui vẻ quá. À mà năm nay… họ sẽ dẫn chị dâu nào về ăn Tết ?”
“Con bé , mấy lời linh tinh!”
Sắc mặt mợ sượng , im bặt.
dứt lời, dì Hai tiếp lời:
“Dao Dao, đừng chê lải nhải, phụ nữ qua ba mươi là mất giá , nên cưới thì vẫn cưới. Con chị họ con xem, m.a.n.g t.h.a.i xong là nhà chồng thương như con ngươi trong mắt.”
ngay giây , “RẦM!” một tiếng.
Cửa đẩy bật mạnh bạo:
“Mẹ! Con sống nổi nữa ! Con ly hôn! Cái nhà đó là súc sinh!”
Mọi theo tiếng động sang —
Người phụ nữ tóc tai rối bù ở cửa, chẳng chính là chị họ nhà chồng nâng niu như con ngươi trong mắt đó ?
—--
Lúc chị mặc một chiếc áo bông rách, ở cửa run ngừng:
“Tiền sính lễ… tất cả đều bọn họ lừa lấy hết, là trong nhà cần gấp để xoay vòng, đầu cái biến thành tiền đặt cọc mua nhà cho em trai . Ba món vàng cưới lúc kết hôn cũng biến mất, hỏi Chu Trầm, mặt dày là tự mất.”
Phòng khách yên lặng đến mức rõ tiếng kim rơi, chỉ còn tiếng chị họ hít thở kìm nén.
“Người sinh con mới lấy quỷ… Bữa cơm tất niên ngày mai, chồng bảo một tay lo hết, nhưng còn đang ở cữ mà?”
“Mở tủ lạnh thì chẳng gì, định ngoài mua đồ thì lúc thanh toán mới phát hiện WeChat, Alipay liên kết thẻ đều rút sạch, trong gom nổi một tờ tiền chẵn.”
Nói đến đây, cảm xúc chị dần mất kiểm soát:
“Còn tối qua, chồng mặt cả họ sinh con gái, mau sinh thêm con trai, nhưng sản dịch của còn sạch mà… bọn họ cứ thế… cứ thế ép …”
Dì Hai bật dậy:
“Cả nhà đúng là súc sinh! Mẹ kiếp, mau cầm đồ lật tung mái nhà bọn chúng!”
lúc mợ chậm rãi lên tiếng:
“Cũng thể . Gả thì là một nhà, tiền sính lễ vốn là tiền để hai nhà cùng sống, phân gì của cô của ? Ba món vàng cho dù nhà họ Chu cầm thì ? Sau cũng là để cho con cái thôi, trẻ tiêu tiền tính, già giữ giúp cũng chẳng sai.”
Lời mợ dứt, đều sững sờ.
Sắc mặt dì Hai từ đỏ chuyển sang trắng:
“Chị dâu, chị là ? Con gái nhà chồng bắt nạt đến mức , thành của nó ?”
Mợ c.ắ.n hạt dưa , mí mắt cũng chẳng buồn nhấc:
“Một bàn tay thì vỗ nên tiếng, kết hôn thì ai chẳng chút ấm ức? Giữa Tết mà chạy về nhà đẻ, trông cái thể thống gì.”
Chị họ sững sờ ngẩng đầu, nước mắt còn vương mặt.
Dì Hai theo phản xạ liếc chồng ở góc —
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/gia-nhan-tien-giai-toa-toi-dan-ca-nha-va-mat-nha-chong-chi-ho/1.html.]
Cha dượng của chị họ.
Ông cúi đầu chằm chằm tách , từ đầu đến cuối một lời.
Thấy ai phản bác, giọng mợ càng thêm hùng hồn:
“Người cháu trai nối dõi thì sai chỗ nào? Cô gả , nấu một bữa cơm thì ? Tủ lạnh đồ, chẳng lẽ tính toán sớm? Sống học cách tằn tiện!”
Cả phòng khách im phăng phắc, ai dám cãi .
Mợ là đàn bà đanh đá tiếng trong làng.
Lại chỉ sinh một đứa con trai, đương nhiên chung một phe với tất cả các bà chồng đời.
Vì thế bà đuổi ba cô con dâu mà vẫn hề thấy vấn đề, cũng chẳng thấy con trai vấn đề.
“Mợ, những lời mợ Tết năm ngoái?”
Chị họ khàn giọng lên tiếng:
“Năm ngoái là ai ngày nào cũng ghé tai bảo mau sinh con, sinh nhà chồng sẽ đối xử , sinh chồng sẽ nên , xong thì tháng mang thai. Còn bây giờ thì ? Chu Trầm con gái là dòng m.á.u nhà họ Chu, dù kiện tòa cũng chẳng liên quan gì đến … ngay cả đứa con sinh cũng bế về !”
Mợ há miệng, nhất thời cứng họng.
Dượng Hai mặt , giả vờ chăm chú sắp xếp đĩa trái cây.
Pháo hoa ngoài cửa sổ đột ngột nổ tung, chiếu lên gương mặt mỗi những mảng sáng tối chập chờn.
ngay giây …
“RẦM!” một tiếng!
Cái bàn lật tung!
Trái cây, hạt dưa, kẹo bánh ào ào đổ xuống sàn.
Mọi đồng loạt sang.
“Dao Dao! Con gì thế!”
Hừ!
Cuối cùng cũng đến lượt xuất hiện !
“Làm gì ? Người ngoài cưỡi lên đầu nhà mà vệ sinh còn đây giả bộ ngoan hiền! Hôm nay ai mặt ở đây thì cho rõ, năm ngoái xúi chị sinh con, năm xúi chị kết hôn, ai thoát ! Cầm đồ lên đến nhà lũ súc sinh đó đòi công bằng, Tết đừng ai mong sống yên !”
Cả phòng hít một lạnh.
“Làm loạn! Chuyện liên quan gì đến con?”
Người lên tiếng là ba .
“Con gái yêu, để con hung dữ thế thì ai còn dám cưới? Ngồi xuống cho ba!”
“Ba!”
bất lực ông:
“Kẻ thúc cưới là nhà đủ ăn, kẻ thúc sinh là chờ con cái nuôi già, nhà nào thật sự sống thì ai rảnh mà ngày nào cũng chằm chằm cuộc sống của khác?”