Giấy Vẽ - Chương 1

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-25 06:27:06
Lượt xem: 48

1

Vừa về tới cửa nhà, thấy một dáng gầy gò đang co ro, run rẩy bên vệ đường.

Người đó là Tiểu Nhã của nhà bên cạnh. Số con bé khổ, sinh mù lòa, hơn nữa còn câm, chỉ thể sống bằng nghề ăn xin.

Nghe tiếng bước chân của , Tiểu Nhã mò mẫm dậy, lấy nửa cái bánh bao ngô đen sì đưa nó về phía .

Đôi mắt vô hồn của con bé về phía , mặt là nụ lấy lòng.

Tiểu Nhã hiệu cho vài cái: “Lục ca ca, mời ăn.”

Sống mũi cay cay.

Cái bánh bao trộn lẫn cả cát và cám, cứng như đá, lẽ là phần lương thực cứu mạng của con bé.

"Huynh đói, tự ăn ." Ta đẩy bánh bao .

Tiểu Nhã kiên quyết nhét nó tay xoay mò mẫm về căn nhà bên cạnh.

Nhìn bóng lưng liêu xiêu của Tiểu Nhã, lòng nghẹn ứ . Cái thời buổi , tại đền đáp chứ? Giá mà con bé thể thấy, thể chuyện thì bao.

Đêm đó, c.ắ.n một miếng bánh bao mà Tiểu Nhã cho, phần còn để dành cho mẫu .

Nằm giường, cảm thấy càng thêm đói cồn cào.

Để đ.á.n.h lạc hướng bản khỏi cơn đói, thắp lên mẩu đèn dầu cuối cùng trong nhà trải cuộn tranh trống rỗng .

Gã họa sư nghèo hèn như chẳng gì để báo đáp.

Ta vẽ Tiểu Nhã, vẽ cô bé tâm hồn lương thiện , nhưng vẽ một Tiểu Nhã khổ cực ở nhân gian .

Ta bắt đầu phác họa đường nét ngoại hình của Tiểu Nhã cuộn tranh, để con bé còn gầy gò ốm yếu nữa, b.út của nhẹ nhàng xoay chuyển. Ta vẽ cho đôi má Tiểu Nhã thêm đầy đặn, khoác thêm bộ y phục bằng lụa mới, trông chẳng khác nào tiểu thư đài các.

Bước cuối cùng để thành bức tranh là điểm nhãn.

Lạ thật.

Vừa nãy nét b.út còn trơn tru, mà đến khi vẽ con ngươi, mực chẳng bám cuộn tranh nữa. Ta vẽ thế nào cũng xong, cứ như thứ gì đó chặn .

Ta sốt ruột, dồn lực cổ tay, dùng ngòi b.út chọc mạnh hai cái lên mặt cuộn tranh, thế mới miễn cưỡng chấm hai điểm mực lên đó. Thế là vẽ cho Tiểu Nhã đôi mắt to, tròn, sáng ngời, hồn như hai quả nho đen.

Có lẽ là nhầm, đôi mắt vẽ xong hình như chớp mắt với một cái.

Cơn buồn ngủ ập đến, gục xuống cuộn tranh mà .

2

Ta mơ một giấc mơ.

Trong mơ, sống trong một căn phòng rộng rãi, sang trọng, còn bức tường hở gió, còn tấm đệm bốc mùi hôi thối.

Trong phòng ấm áp, bàn còn bày một đĩa bánh hoa quế bốc khói nghi ngút.

Phải mấy giây , mới sực nhớ : chẳng đây là khung cảnh mà vẽ cho Tiểu Nhã ?

"Lục ca ca." Một tiếng gọi ngọt ngào, trong trẻo vang lên.

Ta giật , , chỉ thấy một thiếu nữ mặc váy lụa màu xanh xinh xắn đang lưng . Đó là Tiểu Nhã!

con bé khác .

Giờ đây, đôi mắt vốn vô hồn của Tiểu Nhã trở thành đôi mắt long lanh, lòng trắng - con ngươi rõ ràng, đẽ và sáng ngời, vô cùng hồn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giay-ve/chuong-1.html.]

Tiểu Nhã , khóe miệng nhếch lên thành một nụ cực kỳ dịu dàng cúi hành lễ.

"Cảm ơn Lục ca ca cho em đôi mắt ."

Giọng của như tiếng chim oanh hót, còn là một nhóc câm?

Ta mừng rỡ khôn xiết.

Không ngờ trong mơ, thể chữa khỏi bệnh tật cho con bé.

"Tiểu Nhã? Muội thấy ? Muội ?" Ta xúc động, đỡ lấy con bé.

Tiểu Nhã dậy, xoay một vòng tại chỗ, tà váy tung bay.

"Lục ca ca, ở đây quá."

Nói , con bé bước tới, nép sát chân , ánh mắt cực kỳ ngưỡng mộ và luyến lưu.

"Bên ngoài khổ quá, lạnh đói. Tiểu Nhã thích ở đây, Tiểu Nhã hầu hạ Lục ca ca cả đời."

Nhìn đôi mắt si mê của con bé, một cảm giác thỏa mãn từng trào dâng trong lòng .

"Được, chỉ cần thích, cứ ở đây mãi mãi."

Giấc mơ thật quá đỗi chân thực.

Ta mỉm , xoa mặt Tiểu Nhã, cảm thấy mịn màng, trơn mượt

Cảm giác mà giống...

nghĩ ngợi nhiều.

Giấc ngủ là giấc ngủ ngon nhất trong suốt nửa năm qua của .

3

Cho đến tận sáng ngày hôm , Mặt Trời lên cao.

Ta đ.á.n.h thức bởi tiếng gào xé lòng từ nhà bên cạnh. Đó là tiếng của bà nội Tiểu Nhã.

"Tiểu Nhã nhà đắc tội với ai chứ… Nghiệt ngã quá mà!"

Lòng thắt một cái.

Vẻ đẽ trong mơ tan vỡ tức thì, đó là một nỗi sợ hãi tên.

Chẳng kịp xỏ giày, lao ngoài cửa.

Trong sân nhà bên cạnh, mấy hàng xóm hốc hác tụ tập. Ta chen , một cái là thấy ngay cụ bà đang liệt mặt đất. Bà đang ôm một t.h.i t.h.ể trong lòng.

"Đứa nhỏ mệnh khổ mà..."

Thi thể của Tiểu Nhã cứng đờ, nhưng đôi tay vẫn che kín mặt một cách cứng rắn.

"Chuyện gì xảy ?" Ta run giọng hỏi.

Một hàng xóm bên cạnh run rẩy đáp: "Không nữa, sáng nay bà lão gọi mãi thấy con bé dậy, lật thì… Nhìn mặt nó ."

Bà cụ bẻ tay Tiểu Nhã .

Một loạt tiếng hít thở dồn dập vang lên từ xung quanh.

Ta chỉ liếc một cái, suýt nữa thì nôn thốc nôn tháo đống dịch vị chua loét từ tối qua ngoài.

 

Loading...