Giấy Vẽ - Chương 2

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-25 06:27:20
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta chỉ thấy mặt Tiểu Nhã là vết m.á.u khô khốc.

Giờ đây, tại nơi vốn là vị trí của đôi mắt mặt con bé, chỉ còn hai hốc m.á.u đen ngòm, sâu hoắm thấy đáy.

Nhãn cầu của con bé biến mất, dã thú c.ắ.n xé. Vết thương vô cùng gọn gàng, ngay cả mí mắt cũng hề hấn gì, cứ như thể... ai đó dùng một thứ dụng cụ tinh xảo nào đó khoét sống đôi nhãn cầu .

Toàn lạnh toát.

Hồi tưởng , đêm qua, dùng sức điểm nhãn cho Tiểu Nhã trong tranh, dùng đầu b.út đ.â.m mạnh vị trí của đôi mắt con bé.

Trùng hợp... Chắc chắn là trùng hợp thôi...

Trên đời chuyện vẽ tranh mà thật c.h.ế.t ?

Chắc nhãn cầu của Tiểu Nhã ch.ó hoang tha , chắc chắn là ch.ó hoang tha mất .

4

Khi về đến nhà, cuộn tranh da vẫn trải mặt bàn.

Ta run rẩy tiến gần.

Tiểu Nhã trong tranh đang nở nụ ngọt ngào như thế. So với lúc mới vẽ xong tối qua, Tiểu Nhã trong tranh của bây giờ trông còn sinh động hơn đôi chút.

Bởi vì... Con bé đang chớp mắt.

Ta nhầm.

Tiểu Nhã đang chớp mắt thật.

Đôi mắt con bé long lanh, thậm chí còn vẻ tinh nghịch thấy rõ.

Ta run rẩy đưa tay , chạm bức tranh.

Khi đầu ngón tay chạm gương mặt của Tiểu Nhã trong tranh, co tay như điện giật. Cảm giác khi chạm khiến thấy như đang sờ sống!

Đột nhiên bức tranh cuộn như mặt nước gợn sóng.

Sau đó, một bàn tay vươn từ trong tranh. Nó lơ lửng giữa trung, dường như đang chờ nắm lấy.

bàn tay đó còn là đôi tay khô héo, đầy vết cước, tím tái vì lạnh của Tiểu Nhã khi còn sống nữa mà là một bàn tay trắng nõn, mịn màng như ngọc thạch.

Ta sợ hãi, ngã bệt xuống đất.

"Đừng... Đừng qua đây! Tiểu Nhã, của !"

"Huynh cũng chuyện sẽ thành như ! Tất cả là tại bức tranh quỷ quái ..."

Bàn tay lơ lửng giữa trung khựng .

Tiểu Nhã , tiếng trong trẻo như tiếng chuông bạc.

"Lục ca ca, đang gì thế? Nhờ mới chịu đói, chịu lạnh ở bên ngoài nữa. Trong lắm, ấm áp, thịt ăn, chẳng ai bắt nạt , chỉ là quạnh quẽ quá...Lục ca ca, đây ở cùng Tiểu Nhã ?"

Hả?

Ta sững sờ một lát.

Nỗi sợ hãi trong lòng bỗng tan biến ít, đó là một sự phấn khích khó hiểu.

"Được..."

Tiểu Nhã kéo, tiến trong bức tranh đó một cách thần kỳ.

5

Ta trở căn phòng đó, lập tức cảm thấy ấm áp vô cùng.

Hóa chuyện tối qua do mơ, mà là tiến trong bức tranh mà vẽ!

"Lục ca ca!"

Một hình mềm mại nhào lòng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giay-ve/chuong-2.html.]

Tiểu Nhã mặc một bộ áo ngắn - váy dài thời Hán, Đường màu xanh ngước khuôn mặt lên, bằng đôi mắt sáng lấp lánh. Lòng bàn tay con bé ấm áp, thở cũng ấm áp.

Đây là cái x.á.c c.h.ế.t khoét mất nhãn cầu ngoài ?

"Lục ca ca, đói ?"

Tiểu Nhã tươi rói, bưng cho một đĩa gà nướng vẫn còn đang xèo xèo và bốc khói.

Ta cũng chẳng màng suy nghĩ nhiều nữa, vồ lấy đĩa gà, gặm và nhai một cách ngấu nghiến, nhai cả xương nuốt chửng.

Thật là ngon quá. Cả đời , từng ăn món thịt nào ngon như .

Ăn no uống đủ, lau vết dầu mỡ miệng, đẩy cửa phòng ngoài.

Ta c.h.ế.t lặng.

Bên ngoài cửa đường phố, hàng xóm, chỉ một vùng sương mù xám xịt, mịt mờ, chẳng thấy gì cả.

Cũng thôi.

Ta mới chỉ vẽ Tiểu Nhã, vẽ gian phòng , vẽ vài món ăn, chứ kịp vẽ gì khác .

Ta đầu Tiểu Nhã đang cầm đùi gà và ăn đến mức miệng dính đầy dầu mỡ, sự áy náy trong lòng tiêu tan ít. 

Thậm chí... Ta còn chút cảm giác đạt thành tựu.

Cho dù là vô tình hại c.h.ế.t Tiểu Nhã thì ít nhất, khi c.h.ế.t, vẫn thể hưởng phúc trong bức tranh .

Ở cái thời buổi , sống còn khổ hơn c.h.ế.t.

Nếu thể giúp những khổ ...

Ta bất giác rùng .

Một viễn cảnh vĩ đại hiện lên trong tâm trí .

thì ở bên ngoài, họ cũng đang sống bằng c.h.ế.t.

Chi bằng...

Để "đưa" họ trong tranh mà hưởng phúc.

Ta tìm vài sắp c.h.ế.t để thử nghiệm xem .

Sau khi hạ quyết tâm, đầu Tiểu Nhã, nhếch miệng : "Tiểu Nhã, đợi đó. Huynh tìm cho vài bạn."

6

Ý nghĩ ngoài lóe lên trong tâm trí, nóng ấm áp xung quanh cùng với gương mặt tươi của Tiểu Nhã tan biến tức thì như sóng nước.

Khi hồn trở .

Ta đang cái bàn gỗ ọp ẹp trong nhà, trong phòng lạnh như hầm băng, cảm giác no bụng lúc nãy sớm biến mất.

Ta màng tới cái lạnh, trải phẳng cuộn tranh dài hai, ba... Bốn mét . Cuộn tranh như linh tính, sợ đủ chỗ vẽ nên tự động nới rộng diện tích.

Thật quá kỳ lạ!

Lúc , bức họa vốn đang trống trải chỉ mỗi Tiểu Nhã.

Con bé trơ trọi trong căn phòng bên, về phía ngoài tranh với ánh mắt đầy khao khát.

"Đừng nóng lòng, ngay đây."

Ta l.i.ế.m đôi môi nứt nẻ.

Ngôi miếu hoang ở gần đây hiện lên trong tâm trí . Trong đó mười mấy lão ăn mày tàn tật, bệnh hoạn, gia đình, thích đang chen chúc, thì cụt chân, kẻ thì gãy tay.

Giữa mùa Đông giá rét, họ rúc để sưởi ấm, chẳng khác nào đống thịt thối đang chờ c.h.ế.t.

Ta nhấc b.út, chấm đậm mực Tàu.

 

Loading...