Giấy Vẽ - Chương 4

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-25 06:28:43
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

phong - với khuôn mặt trắng trẻo - đang ôm vò rượu mà càn.

Triệu Tứ hai tay cầm cái móng giò heo, ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ.

Người khiến ngạc nhiên nhất chính là Tiểu Nhã.

Giờ đây, cô bé vốn dĩ sợ , cô độc đang xắn tay áo, gác một chân lên ghế, cùng lão Trương - đang đỏ mặt tía tai - oẳn tù tì khi uống rượu (*):

"Ngũ khôi thủ nha (**)! Lục lục lục!" (***)

(*) Đây là một trò chơi uống rượu dân gian của Trung Quốc, hai chơi dấu tay hô to một con . Người hô đúng tổng ngón tay của cả hai sẽ thắng. Mỗi con thế bằng một từ mang ý nghĩa chúc tụng , nguồn gốc từ văn hóa và lịch sử Trung Hoa

(**) Chúc thi cử đỗ đạt cao nhất. "Ngũ khôi thủ" bắt nguồn từ việc thi cử thời phong kiến, nơi đỗ đầu trong năm kỳ thi ("Ngũ kinh") gọi là "khôi thủ".

(***) Chúc sự thuận lợi, suôn sẻ. "Lục lục đại thuận" xuất phát từ quan niệm về "Lục thuận" trong Kinh Xuân Thu.

Tiểu Nhã ngả nghiêng, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết.

Họ còn chút vẻ khổ sở nào của lúc còn sống chứ?

Ở đây đói khát, đau thương, chỉ sự buông thả và niềm vui sướng.

"Ôi! Lục ân công tới !" Lão Trương đôi mắt sắc bén trông thấy .

"Ân công tới !"

"Lục ca ca!"

Ào một cái, một đám vây - bao gồm cả Tiểu Nhã - ai nấy đều tươi rạng rỡ, nhiệt tình đến mức tưởng.

"Mau mau mau! Ân công! Mau uống một ly !"

"Tất cả nhờ ân công, chúng mới nếm trải cảm giác giàu !"

Họ lôi kéo , chén rượu gần như dí sát mặt .

Rượu thơm, thịt béo, cuộc vui , những cái xác trong ngôi miếu đổ nát, cùng với khuôn mặt hốc hác của mẫu hiện lên trong tâm trí.

Ta đẩy chén rượu đang đưa tới .

"Đợi thêm chút nữa." Ta . "Còn một nữa, cũng đón bà ."

Nói , vùng khỏi bàn tay họ rút khỏi bức họa.

11.

Trở về thực tại lạnh lẽo, tiếng rên rỉ của mẫu ngày càng yếu dần, nghiến răng. Trong cái thời đại , sống là một sự đày đọa. Nếu năng lực , vì để mẫu c.h.ế.t đói giường thì chi bằng đưa bà đến đó hưởng phúc, dẫu cho... Dẫu cho cái giá trả là cái c.h.ế.t.

Ta mài mực.

Nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn và đau đớn của mẫu , cầm b.út lên.

Đầu b.út hạ xuống cuộn tranh da .

Ta vẽ dáng vẻ xương bọc da sắp c.h.ế.t của mẫu , sẽ vẽ bà lúc còn trẻ trung hơn, vẽ cái dáng vẻ mà bà từng kể cho - khi gả cho phụ để chịu khổ, bà từng là con gái xinh nhất vùng.

Ta vẽ bà khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.

Ta hạ xuống nét b.út cuối cùng một cách khó khăn.

Nhìn phụ nữ sang trọng quý phái trong tranh, nước mắt rơi lã chã.

"Mẫu , . Con bất hiếu, xin đưa ... Lên đường hưởng phúc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giay-ve/chuong-4.html.]

Ta vẽ xong, tiếng rên rỉ yếu ớt phía bỗng chốc còn nữa.

Căn phòng đột nhiên tĩnh lặng đến c.h.ế.t ch.óc.

Ta đầu một cách máy móc.

Trên giường, mẫu còn động đậy nữa. 

Đôi mắt đục ngầu của bà vẫn mở trân trân, chằm chằm lên xà nhà.

Mẫu ...

Ta kịp buồn đau, cũng chẳng màng việc cho bà nhắm mắt mà vội vàng chạy trong tranh để gặp bà.

12.

Những gợn sóng lan .

Vừa bước , cứ ngỡ sang kiếp khác.

Trong sảnh đường, nến sáng trưng.

Mẫu đang chiếc ghế thái sư ở vị trí chủ tọa. Bà vận bộ áo bào gấm màu gỗ đàn hương họa tiết chúc thọ mà vẽ, tóc bà b.úi cao, cài trâm vàng. Khuôn mặt bà trắng trẻo, phúc hậu, toát sự hồng hào của sống trong nhung lụa.

Chỉ điều cái dáng ăn của bà thật chẳng hợp chút nào với bộ trang phục đó.

Ta thấy bà co quắp ghế, hai tay khư khư ôm lấy bát, cúi đầu húp cháo trắng lia lịa.

"Xì xụp... Xì xụp..."

Đấy là bát cháo nóng mà bà khao khát nhất khi còn sống.

Mẫu hận một nỗi thể gặm cả vành bát.

"Mẫu !" Ta kêu lên một tiếng.

Bà giật b.ắ.n , thậm chí chẳng thèm ngẩng đầu xem gọi là ai. Trái , bà thu bát lòng theo bản năng, xoay . Đó là phản xạ bảo vệ thức ăn của những từng cơn đói ám ảnh.

Ta bỗng thấy xót xa vô cùng.

Cho đến khi đáy bát sạch trơn, mẫu mới thở phào, l.i.ế.m sạch giọt nước cuối cùng chép chép miệng.

"Ngon... Ngon thật đấy. Cháo óc heo là của ngon vật lạ, đây cũng là đầu mẫu ăn."

Cháo óc heo?

Ta thoáng sững sờ. Rõ ràng chỉ vẽ cháo trắng, lấy óc heo?

Ta nghĩ ngợi nhiều.

Nhìn khuôn mặt hồng hào của mẫu , lòng chỉ còn niềm vui.

"Đại nương, Lục ca ca tới ."

Tiểu Nhã vốn bên cạnh ngoan ngoãn gần. Cô bé cầm khăn tay, mỉm lau miệng cho mẫu chỉ tay về phía : "Bát cháo , cả mâm cỗ đầy rượu thịt do Lục ca ca biến cho đại nương đấy. Có Lục ca ca ở đây, , ngày nào chúng cũng thịt ăn."

Mẫu sững sờ.

Đôi mắt vốn đục ngầu của bà chằm chằm một cách nghiêm túc. Đây là đầu tiên bà như .

Trước , bà luôn chỉ thẳng mũi mà c.h.ử.i là đồ vô dụng, c.h.ử.i vẽ vời giúp gì cho cái bụng. Giờ đây gương mặt bà rạng rỡ nụ , bà kéo lấy tay , vỗ vỗ mu bàn tay : "Tốt… Tốt lắm… Ta ngay mà, con trai sẽ nên chuyện. Sau … Mẫu sẽ bao giờ ngăn cản con vẽ tranh nữa."

Nghe thấy câu , mũi cay xè.

 

Loading...