Giấy Vẽ - Chương 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-25 06:29:17
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta gì đó nhưng cảm thấy nghẹn ứ nơi cổ họng.

lúc , lão Trương bên cạnh giơ chiếc giò heo bóng loáng lên, gọi: “Đại nương! Chỉ uống cháo thôi thì đủ, mau ăn thịt !"

Mắt mẫu phút chốc sáng rực như phát ánh sáng xanh. Đó là biểu cảm của một đói khát lâu ngày thấy đồ mặn.

Bà chồm dậy, chằm chằm miếng thịt đó sang giục : "An Nhi, mau! Vẽ thêm nữa ! Mẫu vẫn ăn no! Mọi vẫn ai ăn no cả!"

Nhìn những đôi mắt tham lam và đầy khao khát , sự hào sảng trong bỗng trào dâng.

"Được! Mẫu cứ chờ đó! Muốn bao nhiêu bấy nhiêu!"

13

Ta rút khỏi cuộn tranh trong trạng thái cực kì hưng phấn.

Đôi mắt liếc qua chỗ . Xác c.h.ế.t của mẫu vẫn lặng lẽ đó, thứ phủ bà là mớ bông vải rách nát. Trán bà chút lạ lạ, nó lõm hẳn xuống giống như ai đó giẫm một cái.

Ta chẳng nghĩ sâu xa, vớ lấy b.út bắt đầu vẽ thịt kho đông, thịt viên sốt màu, vịt bát bảo, gà ăn mày… Và còn cả những món mà kể từ lão thầy bói: vịt hấp, gấu hấp, vịt hoa , gà con .

Cổ tay run lên theo từng nét vẽ.

Mâm cỗ chẳng kém gì thứ gọi là “mâm cao cỗ đầy”.

Khi nét cuối cùng đặt xuống, những trong tranh bắt đầu cử động.

Họ đói vồ lấy mâm cỗ đầy ắp thức ăn như hổ.

Khóe miệng nhếch lên, ngắm "tác phẩm đắc ý" của chính .

Ngay lúc , những âm thanh quái dị chợt vang lên từ phía .

"Chóp chép... Chóp chép..."

"Ực ực ực..."

Trong căn phòng vắng lặng, tiếng động khiến thấy cực kỳ ch.ói tai.

Ta cảm thấy cứng đờ đầu .

Trong tầm mắt, thấy cơ thể của mẫu hình như xẹp một chút.

Ta vô thức nín thở, tiến gần và xem xét.

Theo từng tiếng nhai nuốt vô hình , l.ồ.ng n.g.ự.c của mẫu từ từ sụt xuống, tiếp đến là phần bụng.

Trong nhà hề ai khác, chỉ còn tiếng "chóp chép" khiến thấy rợn cả .

Ta lấy tay che miệng, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó: đùi, tay của xác mẫu đều đang teo tóp với tốc độ thể thấy bằng mắt thường. Thịt bà biến mất một cách quỷ dị, chỉ còn trơ một bộ xương.

"Rắc rắc... Lạo xạo..."

Âm thanh vang lên giống như gió cuốn mây tan. 

Cuối cùng: "ợ…" - Trong gian vang lên hàng chục tiếng ợ no nê.

Trên giường phẳng lì. Mẫu chỉ còn bộ quần áo cũ trải giường, ngay cả một mẩu xương vụn cũng chẳng còn.

Còn trong bức họa , mẫu , Tiểu Nhã cùng hơn chục gã hành khất đang vỗ cái bụng tròn vo.

Sống lưng lạnh toát.

Một suy đoán kinh khủng nảy sinh trong tâm trí .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giay-ve/chuong-5.html.]

14

Ta lao khỏi nhà như kẻ điên.

Trước cửa nhà Tiểu Nhã ở ngay bên cạnh, bà nội con bé đang ôm lấy chiếc áo bông cũ mà Tiểu Nhã từng mặc lúc sinh thời, đến khản cả cổ.

"Đêm qua nó còn đó... Sáng nay thì thấy xác nó đ.á.n.h cắp … Chắc chắn trộm ăn thịt ... Tiểu Nhã… Đứa cháu tội nghiệp của bà ơi..."

Đầu óc như ù .

Ta loạng choạng chạy đến ngôi miếu hoang đẩy cửa .

Ta thấy sàn sạch bóng, một hạt bụi. Hơn chục cái xác hành khất còn ngổn ngang ở đó hôm qua cánh mà bay. Ngay cả vết m.á.u thấm xuống nền đất cũng tan biến như thứ gì đó l.i.ế.m sạch, tất cả sạch sẽ đến kinh .

Ta ngã quỵ xuống bậc đá cửa miếu, cố kìm xuống cơn buồn nôn đang trào lên.

Ta thuyết phục chính rằng đây là cái giá để họ cuộc đời mới, hưởng phúc trong tranh, rằng chuyện công bằng, rằng thực … chuyện chẳng chuyện .

Trong cái thời thế , dù chôn cất t.ử tế thì x.á.c c.h.ế.t cũng sẽ những đói khát ch.ó hoang đào lên thôi, chi bằng cứ để họ tự "tái chế" chính , dùng xương thịt đổi lấy cực lạc.

Ta thế là vì cho họ.

Ta đang... độ mà.

15

Thế mà mới một ngày, họ gào thét đòi vẽ tiếp.

Ta bức tranh, bàn tiệc trống trơn.

Họ ăn nhanh quá.

Thức ăn trong tranh chống đói bằng thức ăn thực.

Mẫu gục bên góc bàn, bộ đồ gấm vóc nhăn nhúm cả . Sự hiền từ ban nãy biến mất, đó là sự nôn nóng và oán hận của đói khát cùng cực. Bà ngẩng đầu lên, chằm chằm qua mặt giấy.

"An Nhi, con bỏ đói mẫu ?! Chẳng con nên chuyện ? Đồ ăn ?! Mau kiếm cho mẫu một con gà !"

Nói , bà đập bàn một cách dữ dội, dáng vẻ hung dữ của bà hệt như ăn tươi nuốt sống .

Ta run rẩy cầm lấy b.út lông.

"Đừng nóng... Con vẽ... Con vẽ ngay đây..."

Ta phác họa hình ảnh con gà lên chỗ trống của bức tranh một cách điên cuồng như kẻ điên.

Thế nhưng, mực chạm mặt giấy trôi tuột xuống, thể để nét b.út nào.

Bề mặt của cuộn tranh da đang tỏa một lớp ánh sáng đỏ cực kỳ quỷ dị.

Dường như nó đang nhắc nhở điều gì đó.

Ta nóng lòng như lửa đốt, lập tức mạnh tay quăng cây b.út xuống bàn.

Tại mực thể bám giấy chứ?

"Lục ca ca."

Tiểu Nhã ở trong góc đột nhiên bước tới. Cô bé áp sát bức họa, đôi tay cố sức cào cấu lớp màng vô hình đó, đôi mắt to, hồn của cô bé chớp chớp vài cái.

"Huynh vẫn nhận ?" Cô bé những giọt mực lăn xuống, nghiêng đầu và : "Bức họa cũng cần "ăn" đấy."

Cái gì?

 

Loading...