thu nụ : “Chú, để con nhắc chú nhớ.”
“Chú vì sinh con trai nên đem con cho khác.”
“Còn định bán con dâu nuôi.”
“Sáu năm đầu con từng mặc đồ mới, từng ăn no, còn đ.á.n.h.”
“Sau khi đến với ba hiện tại, chú từng trả một xu học phí, còn lấy tiền của họ.”
“Giờ con đỗ đại học thì huyết thống, dưỡng già?”
“Được thôi. Trả bộ tiền ba con chi cho con, từng đồng một.”
“Con đảm bảo nuôi chú!”
Ông gào: “Tao lấy tiền!”
“Tao tiền, họ tự nguyện nuôi mày.”
đập mạnh cái đĩa xuống đất: “Nghe rõ đây. Con tên Hồ Văn Nhân.”
“Trong hộ khẩu là con của Hồ Thiện và Trịnh Miêu Miêu.”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Họ nuôi con lớn, dạy con, hai bảo vệ con.”
“Con chỉ nhận họ là ba .”
“Sau con chỉ báo đáp Hồ Thiện và Trịnh Miêu Miêu.”
“Chú dưỡng già thì tìm thằng con trai chú quý hơn vàng.”
“Đây là tiệc của con. Muốn thì im lặng.”
“Còn ba con nữa thì cửa ở , mời ngoài!”
Nhiều chuyện cũ, vội hòa giải.
“Có gì , hôm nay ngày vui.”
“Con gái là tự cho .”
“Dưỡng già vốn là việc của con trai.”
Mẹ ruột kéo ông xuống.
Bà lẩm bẩm: “Biết sớm nó tiền đồ , lúc đó nên cho…”
Chưa hết, gặp ánh mắt chị, bà nuốt .
Khách tan, chúng dọn dẹp xong thì trời mưa lớn.
quên mang ô.
Mẹ lấy ô đen trong túi: “Xuống xe bảo con bỏ cặp, .”
“Lớn thế còn đãng trí. Đi học xa ai quản con?”
chui lòng : “Hay con nữa, ở nhà ăn với .”
Mẹ nghiêng ô về phía : “Biến .”
“Cho với ba con yên tĩnh chút.”
“Con nhớ con ?”
“Không thèm.”
“ con sẽ nhớ lắm, con gọi mỗi ngày.”
“Mẹ bận c.h.ế.t, rảnh .”
“Con cứ gọi!”
Mưa ào ào, tiếng cãi vặt dần tan trong tiếng nước.
Cuộc đời như chốt ở khoảnh khắc đó.
Mà cũng như mới bắt đầu.
Đại học , tự do.
tham gia câu lạc bộ, thêm, bận rộn suốt.
Lời hứa gọi mỗi ngày nhanh ch.óng quên.
Có gọi, chua chát: “Có hứa ngày nào cũng gọi, giờ mười ngày nửa tháng thấy bóng.”
“Chỉ lúc hết tiền mới nhiệt tình.”
“Con gọi ít nhất hai một tuần mà.”
“Có ? Mẹ thấy nửa tháng mới gọi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/giua-doi-thuong-ruc-ro/14-het.html.]
: “Chắc nhớ con nên thấy ngày dài như năm.”
“Xì.”
“Mẹ…” kéo dài giọng.
“Thiếu tiền đúng ?”
“Đầu tháng đưa 1500, đầy tháng hết?”
“Con mua đồ với đóng phí.” nũng, “Mẹ thương con .”
“Không !”
Cúp máy.
Trưa đó mơ thấy sáu tuổi, run rẩy nhận một đồng tiền tiêu vặt.
Phải cần bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu an , mới biến cô bé co rúm ngày xưa thành của hôm nay?
Tỉnh dậy, điện thoại báo tài khoản một ngàn.
mà.
Mẹ luôn đặt ở đầu tim.
Nhà ruột Diệu Tổ nhưng sống khá.
Nó đỗ nổi trường , nhờ ba vay tiền cho học trường hai.
Có bảo ba mềm lòng.
nếu ông mềm, ngày xưa giữ .
Ba giới hạn, quyền quyết định vẫn là .
Ba chỉ giúp những khoản nhỏ.
Có mắng, ba : “Nó dù cũng là em . Anh học hết cấp hai, nó chỉ tiểu học. Anh cũng hưởng nhiều hơn.”
Mẹ giận thì giận, thể cắt đứt .
Thế hệ cũ nặng tình m.á.u mủ.
Diệu Tổ học cao đẳng tệ, trường việc , cũng chẳng tìm đối tượng, nửa năm ăn bám.
Hồ Lương còn vài nhắc chuyện dưỡng già.
Lần nào cũng chặn.
Mẹ chống nạnh cảnh cáo, ông im luôn.
Sau Diệu Tổ cưới vợ, sính lễ hơn hai mươi vạn vay mượn khắp nơi.
Sinh hai con gái, họ ép sinh ba.
“Giờ nhà nước cho sinh, phạt.”
“Phải con trai.”
Lúc đó học xong thạc sĩ, lập gia đình.
Mẹ chuyển việc lên tỉnh.
Hai sinh con, trông đứa nào.
Tiền trung tâm ở cữ và bảo mẫu thì trả đủ.
Bà : “ việc riêng, thích trông trẻ.”
“Ngày xưa giữ con vì con việc nhà.”
Nhờ chỉ đưa tiền can thiệp, quan hệ chồng nàng dâu .
sinh con, khuyên tiếp tục sự nghiệp.
“Con con quan trọng, nhưng con cũng quan trọng.”
“Có tiền cho con ở nhà, nhưng quanh quẩn mãi dễ sinh bệnh.”
“Phụ nữ tự kiếm tiền mới tự tin.”
Mẹ luôn như .
Cùng ba nương tựa cả đời, nhưng từng đ.á.n.h mất .
Bà yêu chúng , nhưng chúng tất cả cuộc sống của bà.
Mẹ học cao.
bà sống một đời rực rỡ hơn nhiều.
–Hết-