GIỮA ĐỜI THƯỜNG RỰC RỠ - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-03 16:30:51
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE696rhu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác gái từ phòng hầm hầm, rửa xong đậu que và rau muống, đang ghế cắt ớt.

 

lưng , giọng trầm u ám: “Con đang gì?”

 

giật trượt tay, d.a.o cắt ngón.

 

vội siết c.h.ặ.t t.a.y giấu lưng, cố nở nụ lấy lòng: “Bác gái, con nhiều việc lắm, con ăn cũng ít.”

 

“Mẹ đợi em trai sinh sẽ đón con về…”

 

Bếp thiếu ánh sáng, tối mờ mờ.

 

Bác gái gì, nụ dần giữ nổi, mắt bắt đầu cay.

 

vô thức đưa tay dụi.

 

Ớt cay lập tức lan , nước mắt chảy ròng ròng.

 

Bác cả đẩy nhẹ vai bà: “Xem kìa, bà dọa con bé sợ .”

 

Chiều tối, Giai Văn và Giai Vũ về nhà.

 

Anh Giai Văn chỉ gật đầu coi như chào.

 

Anh Giai Vũ híp mắt xoa đầu : “Nhị Muội, em đen hơn , thế thành cục than mất.”

 

Trong bữa cơm, bác cả : “Nhị Muội sẽ ở đây một thời gian. Hai đứa tạm thời ở chung phòng, nhường một phòng cho em.”

 

Anh Giai Văn lạnh lùng: “Con chuyển.”

 

Anh Giai Vũ gãi đầu: “Đồ con nhiều lắm, con cũng chuyển.”

 

Bác gái đập đũa xuống bàn: “Không ai chuyển, để Nhị Muội ngủ hành lang ?”

 

“Con ngủ sofa cũng ,” vội nhỏ, “con thích ngủ sofa.”

 

Ăn xong lau bàn rửa bát, quét dọn phòng cho hai , mới xuống sofa.

 

Sofa gỗ đỏ kiểu cũ, lót thêm chăn vẫn cứng như đá.

 

Phòng khách rộng mà bật đèn, ánh trăng phủ kín .

 

Hóa đêm ở thành phố tiếng ếch nhái, chim kêu, tiếng gió, tiếng c.h.ử.i rủa của các bà các thím.

 

Chỉ tiếng còi xe.

 

Và nhịp tim cô độc của .

 

Khoảng thời gian đó sống cực kỳ cẩn trọng.

 

Ăn cơm chỉ nửa bát, cố ăn ít rau, càng bao giờ chủ động gắp thịt.

 

học dùng bếp gas, máy giặt và cây lau nhà kiểu mới.

 

Khi các học, lau cửa sổ và bàn học của họ sạch tì vết.

 

Sợ họ chê ồn, trừ khi họ chuyện với , bao giờ chủ động mở miệng.

 

Yên lặng như một câm.

 

Bác cả bảo ban ngày thể xem hoạt hình.

 

xem tivi tốn điện, nên từng bật.

 

Giày bóng rổ của hai vứt ở cửa, bẩn đến hình dạng.

 

mất cả một ngày, chà hai đôi giày trắng tinh như mới.

 

Bác gái tan về hai đôi giày, đột nhiên bật lớn.

 

ngơ ngác.

 

Đến khi hai về mới lý do.

 

Bác gái với họ: “Hôm nay Nhị Muội giặt giày cho hai đứa trắng như mới, tạm thời khỏi mua giày mới nữa nhé.”

 

Anh Giai Văn nhíu mày.

 

Anh Giai Vũ kêu oai oái: “Nhị Muội, em rảnh quá thì ở nhà xem tivi ?”

 

xoắn hai bàn tay nhăn nheo vì ngâm nước, nhỏ giọng: “Xin , em mua giày mới.”

 

Anh Giai Văn liếc trai: “Ăn cơm , ồn c.h.ế.t .”

 

Anh Giai Vũ ôm tay bác gái nài nỉ một hồi lâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giua-doi-thuong-ruc-ro/3.html.]

Bác gái mở túi xách: “Giày thì mua, nhưng hôm nay xưởng cuối cùng cũng phát lương ba tháng , cho các con ít tiền tiêu vặt.”

 

Bác cả và bác gái đều ở nhà máy giấy, dạo đó ăn .

 

Xưởng nợ lương gần một năm, phát tiền là vì bán một lô thiết .

 

Bác gái đưa mỗi hai tệ, định kéo khóa túi .

 

Bác cả bác gái một cái.

 

Bà hừ nhẹ, rút thêm một tệ nhét tay : “Cầm lấy .”

 

Hồi đó năm xu mua một túi nước đá, hai hào mua một chai kẹo Hoa Hoa Đan.

 

Một tệ với là cả một gia tài.

 

vội từ chối, bác cả xoa đầu : “Cầm , con nhiều việc nhà như , đáng mà. Bác gái con keo như gà sắt, hiếm lắm mới chịu nhả lông.”

 

Chọc bác gái tức đến véo ông một cái.

 

Bác gái đúng là cực kỳ tiết kiệm.

 

Ban đêm vệ sinh cũng nỡ bật đèn.

 

Nước vo gạo giữ rửa rau, nước rửa rau để xả bồn cầu.

 

Chai lọ trong nhà đều bà tận dụng trồng rau.

 

Giấy vụn lớn nhỏ, miếng sắt rỉ cũng gom bán ve chai.

 

Mua rau chọn loại rẻ nhất, còn tiện tay xin thêm mấy cọng hành của bán.

 

Trong bữa cơm, bác cả khu nhà tập thể công ty bông vải hôm qua trộm, nhiều nhà mất tiền mất đồ.

 

Hồi đó ai cũng dùng tiền mặt, trộm nhiều. Nhà bác ở tầng bốn, lắp song sắt chống trộm.

 

Bác gái cảnh giác hẳn: “Hôm nay tan muộn quá, mai đem tiền gửi ngân hàng.”

 

Ăn xong, Giai Vũ cầm tiền xuống lầu mua đồ ăn vặt, hỏi cùng .

 

lắc đầu.

 

Tiền tuy đưa cho , nhưng thấy đó là của , dám tiêu.

 

Một lúc Giai Vũ lên, mang cho một cây kẹo mút.

 

Hạ giọng : “Anh mời đấy, đừng giặt giày cho nữa!”

 

Anh Giai Văn liếc một cái, lập tức ôm c.h.ặ.t túi quần: “Anh tiền của , đừng nhòm tiền em.”

 

Vì tự ý giặt giày khiến hai vui, đêm đó ngủ yên.

 

Mơ màng thấy tiếng sột soạt.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Ánh trăng mờ nhạt, mở mắt thấy cửa sổ phòng khách đang mở.

 

Rõ ràng khi ngủ đóng mà.

 

Nhìn kỹ hơn, một bóng gầy nhỏ cạnh cửa chính, đang thò tay mở cửa.

 

thử gọi: “Anh hai?”

 

lúc mây tan, thấy một gương mặt xa lạ.

 

Trong tay còn cầm túi của bác gái!

 

Là trộm!

 

Khoảnh khắc đó chẳng kịp nghĩ nhiều, bật khỏi sofa, kéo c.h.ặ.t cái túi, hét lớn: “Bắt trộm! Bắt trộm!”

 

Khóa cửa mở.

 

nắm c.h.ặ.t buông, tên trộm tức giận rút d.a.o rạch một nhát lên tay .

 

Đau!

 

Máu lập tức trào .

 

vẫn buông.

 

Hắn nổi điên, định đ.â.m .

 

May lúc đó cửa phòng ngủ chính bật mở, bác cả chạy gào: “Dám thương cháu tao, tao g.i.ế.c mày!”

 

Tên trộm buông túi, co giò bỏ chạy.

 

Loading...