GIỮA ĐỜI THƯỜNG RỰC RỠ - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-03 16:31:08
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác cả và Giai Vũ hô hoán đuổi theo, Giai Văn thì kéo đang run lẩy bẩy dậy, giật khăn gối ép vết thương, chạy tìm hộp t.h.u.ố.c.

 

Bác gái cũng vội vã chạy .

 

Thấy tay đầy m.á.u, bà nổi giận: “Đầu óc con vấn đề ? Nó d.a.o mà còn dám giằng co?”

 

“Chán sống ?”

 

Lúc đó kịp sợ, nhưng giờ thì khống chế nổi run rẩy.

 

ôm c.h.ặ.t cái túi đưa cho bác gái, cố nở nụ lấy lòng: “Bác gái xem thử , tiền lương còn đủ ?”

 

Bác gái khựng .

 

Bà mở túi : “Tiền còn nguyên.”

 

mềm nhũn cả : “Vậy thì .”

 

Chậm lắm mới phát ba tháng lương, nếu mất, bác cả bác gái chắc buồn lắm.

 

Bác gái mắng : “Lần đừng ngu nữa, thịt đỡ nổi d.a.o? Nó mà tay mạnh chút, giờ con mất mạng !”

 

Bà nhận hộp t.h.u.ố.c từ Giai Văn băng bó cho , lầu rộn tiếng ồn ào.

 

Cả khu tập thể hợp sức bắt tên trộm.

 

Anh Giai Văn xuống xem náo nhiệt.

 

và bác gái bên cửa sổ, thấy chen vòng trong, đá mạnh tên trộm hai cái.

 

Chẳng bao lâu cảnh sát tới, dẫn tên trộm mặt mũi bầm dập , gọi bác cả và mấy tham gia bắt trộm xuống lấy lời khai.

 

Mọi còn tụ tập lầu bàn tán, bác gái gọi hai về ngủ.

 

Vết thương của băng xong, định co sofa.

 

Bác gái xách lên: “Bác cả con khi nào về, tối nay ngủ với bác.”

 

Giường bác gái nệm lò xo, mềm lắm.

 

mơ một giấc mơ , mơ thành công chúa hạt đậu, ngủ chiếc giường mềm như mây.

 

Nữ hầu hỏi: “Hạt đậu ở ?”

 

lăn từ trái sang , từ sang trái.

 

Dùng từng tấc da thịt cảm nhận.

 

Mãi vẫn tìm thấy cái cục nhỏ .

 

sốt ruột toát mồ hôi, giật tỉnh dậy.

 

Ánh nắng sớm chiếu lên đôi chân gầy đen của .

 

À.

 

Thì công chúa là đồ giả.

 

Bác gái xong bữa sáng.

 

Anh Giai Văn ăn hết trứng ốp la của vẫn thấy đủ.

 

vội đẩy đĩa qua: “Em no , ăn .”

 

Anh khách sáo gắp luôn.

 

Bác cả mắng: “Nhị Muội tối qua sợ thế mà con còn giành trứng của nó.”

 

Anh nhồm nhoàm: “Không ăn công, tối nay cho em ngủ phòng con, con qua ngủ với Giai Vũ.”

 

Anh Giai Vũ tròn mắt: “Ngủ chung với em, hỏi ý em ?”

 

Anh Giai Văn nuốt trứng, khó chịu : “Vậy em đồng ý ?”

 

Anh Giai Vũ há miệng mấy , cầu cứu bác gái: “Mẹ, …”

 

Bác gái hừ lạnh: “Gọi gì, đồng ý thì tự từ chối .”

 

Cậu dám.

 

Liếc tội nghiệp nhận mệnh: “Thôi . Nhị Muội thể ngủ phòng khách, lỡ trộm thì .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giua-doi-thuong-ruc-ro/4.html.]

 

Anh Giai Văn đầu khối, ở đỉnh chuỗi thức ăn trong nhà. Anh Giai Vũ thường chép bài nên dám đắc tội.

 

Sau vụ trộm mấy hôm, hai nghỉ hè.

 

Bác gái dẫn họ mua quần áo mùa hè, tùy tiện chọn hai áo thun.

 

nghiêm túc chọn cho một chiếc váy, còn mặc cả với chủ tiệm nửa tiếng để rẻ hơn hai tệ.

 

Váy mười tám tệ, xứng?

 

hoảng hốt từ chối.

 

Bác gái sa sầm mặt: “Con gái con gái, ngày nào cũng mặc đồ chị rộng thùng thình như diễn tuồng.”

 

“Người trong xưởng thấy mất mặt .”

 

Anh Giai Vũ khen , bà chủ bảo khỏi .

 

“Cứ mặc thế về , thật đấy, uổng công con mặc cả lâu .”

 

Bác gái con bà.

 

cũng đính chính.

 

Khoảnh khắc đó trong lòng thậm chí chút mong mỏi bí mật: giá mà bà thật sự là .

 

thể hai như .

 

Đó là chiếc váy công chúa đầu tiên trong đời thuộc về riêng .

 

Gió hè nóng rực lướt qua bắp chân trần, thổi tung vạt váy hồng.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Thổi cả trái tim bay bổng, hạnh phúc đến mức chạm thực tế.

 

Bác gái mạnh tay mua tám cân tôm hùm đất, tối nay cho chúng ăn đời.

 

Anh Giai Vũ la lên cho nhiều ớt.

 

Anh Giai Văn bảo để riêng một phần cay cho .

 

, cay thì uống thêm nước.

 

Chưa xong, rẽ cầu thang, thấy bụng to, xách túi trứng nhỏ, cạnh là chị.

 

Mắt đỏ hoe từ xuống: “Nhị Muội, con gầy …”

 

Chị thì dán mắt váy mới của , đầy ghen tị.

 

Bác gái mời họ nhà, lau nước mắt cảm ơn bà chăm sóc .

 

Chị phòng, sờ chỗ ngó chỗ , còn mở tủ lục tung.

 

Ghen tức hỏi: “Phòng là của Giai Văn mà?”

 

“Giờ tạm cho ở mấy hôm.”

 

Chị từ đầu đến chân, lệnh: “Cởi váy cho tao thử.”

 

Cướp đồ của , với chị luôn tự nhiên như .

 

nổi lên ý phản kháng: “Chị mặc .”

 

Dù cố tình mua rộng hơn một cỡ, chị hơn ba tuổi chắc chắn mặc nổi.

 

Chị với tay kéo khóa: “Không thử .”

 

giãy mạnh: “Chị mặc , đừng rách váy em.”

 

Đang giằng co thì cửa phòng kêu kẽo kẹt mở .

 

Anh Giai Văn ở cửa, vẫn vẻ mặt lạnh nhạt như đầu gặp : “Ra ngoài chơi , đừng hỏng đồ trong phòng .”

 

Chị thấy như chuột gặp mèo, lập tức ngoan ngoãn.

 

Anh bước tới lưng , kéo khóa váy giật xuống, giọng dịu hơn: “Trên bàn truyện tranh mượn cho em, xem .”

 

Mẹ tìm cơ hội phòng.

 

Nắm tay : “Mẹ vô dụng, để con chịu khổ .”

 

Loading...