GIỮA ĐỜI THƯỜNG RỰC RỠ - 9

Cập nhật lúc: 2026-03-03 16:32:25
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà quăng sổ hộ khẩu tay : “Biết chữ ? Tự cho kỹ !”

 

run tay vuốt ba chữ Hồ Văn Nhân, nước mắt rơi tí tách.

 

Năm mười tuổi, cuối cùng cũng trang hộ khẩu của riêng .

 

thầm thề: mau lớn, kiếm thật nhiều tiền báo đáp ba .

 

“Ba, … cảm ơn ba …”

 

Bác gái ngoáy tai: “Ơ, lúc nãy năn nỉ giữ con gọi thế .”

 

“Trước đó diễn ?”

 

lắc đầu như trống bỏi, khẽ gọi: “Mẹ… ba…”

 

Mẹ đỏ mắt, ba cũng rơi nước mắt: “Ừ, ừ.”

 

Ông xoa đầu liên tục: “Con gái ngoan.”

 

“Ba vẫn luôn con gái. Hồi con phát hiện mang song thai, ba còn mong là long phụng.”

 

“Ai ngờ sinh hai thằng con trai, ba khổ ít.”

 

ôm tay họ: “Mẹ, con mua dây chuyền vàng cho .”

 

“Ba, con mua Mao Đài cho ba uống.”

 

Ba đến mang tai: “Được, Mao Đài ! Vẫn là con gái !”

 

Mẹ khịt mũi: “Dây chuyền vàng , nhưng con gái ngày nào cũng vẽ bánh cho ăn, chắc c.h.ế.t đói.”

 

Bà miệng cứng lòng mềm.

 

Tối đó nấu một bàn đầy món.

 

Anh hai kêu lên: “Mẹ, ăn bữa xong khỏi sống nữa ?”

 

“Phì phì, hôm nay là ngày em con nhập hộ khẩu.”

 

“Quan trọng như ngày nó chào đời , đừng bậy.”

 

uống Sprite, gọi ba, gọi , gọi cả hai, mơ một giấc mơ dài.

 

chiếc giường to mềm, lăn một vòng là tìm thấy hạt đậu cấn .

 

Đám hầu gái đồng thanh kêu: “Công chúa, chúng tìm công chúa thật !”

 

Bác gái quả nhiên hiểu rõ Hồ Lương.

 

Ông nhanh ch.óng tìm tới gây sự, đòi mang .

 

“Nó là giống nhà , các nuôi vài năm chiếm của riêng ? Đâu chuyện thế!”

 

“Nói trắng là chê tiền ít chứ gì? Ba vạn chia đôi, cho các một vạn rưỡi, đủ ?”

 

Mẹ chống nạnh: “ cần một xu, chỉ cần đứa con gái .”

 

Ông vượt qua : “Đừng tưởng họ với mày lắm. Chẳng qua nuôi mày để việc, vài năm nữa gả còn lấy tiền sính lễ.”

 

“Mày cũng là sinh vượt kế hoạch, xem họ dám tốn tiền nhập hộ khẩu cho mày ?”

 

phòng lấy sổ hộ khẩu đưa , rành rọt: “Ba nhập hộ khẩu cho con .”

 

Hồ Lương sững .

 

Ông lật lật sổ mấy .

 

chỉ tên : “Chú ?”

 

“Hồ Văn Nhân, đó là tên của con!”

 

Có lẽ vì cuốn sổ, cũng lẽ vì gọi ông là chú.

 

Ông nổi giận, vung tay định đ.á.n.h : “Con ranh, mày gọi tao là gì?”

 

“Có tiền đóng phạt nhập hộ khẩu cho nó mà tiền cho tao vay đưa Diệu Tổ chữa bệnh!”

 

Ba chặn : “Giờ Văn Nhân là con gái , đ.á.n.h nó.”

 

Hai cũng chắn mặt .

 

Anh cả mỉm : “Chú , em gái cháu gọi chú là chú gì sai ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/giua-doi-thuong-ruc-ro/9.html.]

“Hồi đó chính chú cần nó, giờ giận gì chứ.”

 

“Hay cứ ở trong bát khác thì dù là… cũng thấy thơm?”

 

Hồ Lương tức đến hoa mắt.

 

ông vốn chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu.

 

Hai đều cao hơn mét bảy, nhất là hai cơ bắp cuồn cuộn.

 

Ba cũng khỏe.

 

Ông , chỉ đành bỏ trong bực bội.

 

Trước khi còn buông lời: “Tốn bao nhiêu tiền đóng phạt nhập hộ khẩu, mất việc, chờ xem các sống .”

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

.

 

Cuộc sống vốn tàn nhẫn, bao giờ vì ba trai lương thiện mà nương tay hơn chút nào.

 

Ba đứa con đè nặng vai, ba buộc tìm đường sống.

 

Ba xin việc bốc xếp ở siêu thị.

 

Giờ dài, công việc nặng, chẳng bao lâu vai với lưng dán đầy cao dán giảm đau.

 

Có hôm ba tắm xong bảo dán giúp, bờ vai đỏ ửng sưng tấy mà bật .

 

Ba còn dỗ : “Khóc gì chứ, ghê thôi chứ đau .”

 

lúc chợ về.

 

Dạo chợ buổi tối, lúc sạp sắp dọn sẽ bán rẻ, tiết kiệm chút nào chút đó.

 

Thấy ba dỗ , giọng mỉa mai: “Ơ kìa, mặt con gái thì tỏ mạnh mẽ lắm. Tối qua ai nhờ xoa lưng ?”

 

“Phải để nó ba nó vất vả thế nào, lấy gì mua Mao Đài cho ông uống?”

 

chỉ ba nuôi năm miệng ăn thì quá sức.

 

Mẹ bắt đầu tính chuyện ăn.

 

Suy tính , khảo sát đủ nơi, quyết định mở tiệm mạt chược.

 

Thời đó vẫn chủ yếu chơi mạt chược thủ công.

 

Mẹ vay hai một khoản, dùng mặt bằng bỏ trống của ông ngoại, mua bốn bàn mạt chược tự động.

 

Mạt chược chia hai ca, chiều và tối.

 

Mỗi bàn mỗi ca thu hai mươi tệ tiền “nước”.

 

Họ hàng ở quê mà lè lưỡi: “Đánh một ván thu năm tệ, ai mà lắm tiền thế?”

 

“Vợ Hồ Thiện chắc chắn lỗ. Mua bốn bàn máy với thuê mặt bằng, tốn kém lắm đó.”

 

Thật ba cũng ủng hộ lắm.

 

Ông đụng tới mấy thứ , cho rằng tiệm mạt chược dính tới c.ờ b.ạ.c, mà c.ờ b.ạ.c thì chẳng ho gì.

 

Mẹ chống nạnh cãi: “Cơm còn đủ ăn mà còn nghĩ cao siêu? thanh cao thế, nuôi ba đứa nhỏ .”

 

Thời đó cuộc sống thật sự phân mảnh.

 

Công nhân quốc doanh đồng loạt thất nghiệp, một lượng lớn xã hội.

 

như ba , đầy cảm giác khủng hoảng, tằn tiện từng đồng để nuôi con lâu dài.

 

cũng chẳng nghĩ tương lai, cầm tiền trợ cấp là ăn chơi, ngày nào cũng dính c.h.ặ.t bàn bài.

 

Tiệm mạt chược khi còn là thứ mới mẻ.

 

Năm tệ một ca, chuẩn đậu gừng muối, bánh lót .

 

đến khi bụng đói, còn nấu tạm bát mì.

 

Phụ nữ con thường đ.á.n.h từ mười một rưỡi tới năm giờ về nấu cơm.

 

Cũng về, đ.á.n.h luôn ca tối tới tận nửa đêm.

 

Mẹ cung cấp cơm tối, năm tệ một , thịt rau.

 

Lúc đầu khách nhiều.

 

Loading...