GỌI BỐ ĐI - CHƯƠNG 4

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:27:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh hoàng hôn ở thành phố A thường màu của một quả cam chín nẫu, lịm dần phía những dãy nhà cao tầng đang thi công dở dang. chiều nay, bầu trời đột ngột chuyển sang màu chì xám xịt. Những đám mây nặng nề kéo đến, nuốt chửng chút ánh sáng cuối cùng của ngày, khiến ngôi trường trung học 7 chìm một vẻ u buồn lạ lẫm.

Lâm Tuệ trong phòng học trống, tiếng quạt trần vù vù đầu như tiếng cánh của một loài côn trùng khổng lồ. Cô bật đèn. Ánh sáng mờ ảo từ hành lang hắt đủ để cô thấy bóng lưng của Hứa Ngụy đang phía hai bàn.

Anh đang thu dọn đồ đạc để chuẩn cho tiết tự học buổi tối. Những đầu ngón tay dài, gầy của lướt mặt bàn gỗ, chậm rãi và chuẩn xác.

Lâm Tuệ quan sát từng cử động nhỏ của , trong đầu cô vẫn quẩn quanh hình ảnh sững sờ hai tấm thẻ màu đỏ và xanh sân vận động lúc chiều.

Tích-tắc... tích-tắc...

Tiếng đồng hồ trong đầu cô bắt đầu. Nó dồn dập, mà đều đặn, nhắc nhở cô về một bí mật bóc trần.

"Hứa Ngụy." – Cô khẽ gọi.

Cái bóng lưng khựng .

Hứa Ngụy đầu, giọng chút mệt mỏi hòa lẫn với sự cảnh giác:

"Gì? Nếu là bài tập thì để tiết một ."

Lâm Tuệ dậy, bước từng bước chậm rãi về phía .

Sàn lớp học bằng xi măng cũ kỹ những vết nứt dài, cô cố ý bước những vết nứt đó như một trò chơi thăng bằng của trẻ con. Khi chỉ còn cách một bước chân, cô bỗng ngửi thấy mùi bạc hà thanh khiết – thứ mùi hương dường như trở thành dấu ấn riêng của Hứa Ngụy trong ký ức của cô.

"Chiều nay, lúc ở sân chạy... hình khi thấy thẻ màu?"

Hứa Ngụy vẫn im lặng. Đôi vai gồng lên lớp áo sơ mi đồng phục trắng.

Lâm Tuệ thể thấy vạt áo nhăn nhúm ở phía , lẽ vì lúc nãy nắm c.h.ặ.t nó quá mức.

" chỉ là... mệt quá thôi." – Anh trả lời, nhưng giọng phản bội bằng một sự run rẩy nhẹ.

Lâm Tuệ bỏ cuộc. Cô đưa tay túi áo, lấy hai chiếc b.út màu đỏ và xanh lá cây mà cô mượn ở phòng mỹ thuật. Cô đặt chúng lên bàn của , ngay ánh sáng leo lét từ cửa sổ.

"Cái nào là màu xanh?"

Hứa Ngụy vẫn xuống. Anh thu dọn nốt cuốn sổ ghi chép, định dậy bỏ .

Lâm Tuệ nhanh hơn, cô đưa tay giữ lấy khuỷu tay . Cảm giác qua lớp vải áo mỏng, cánh tay cứng đờ và lạnh ngắt.

"Hứa Ngụy, tớ ."

Anh chậm rãi xoay . Dưới bóng tối nhập nhẹm, đôi mắt của vị học bá luôn tự tin nhất trường Trung học 7 bỗng chốc trở nên lạc lõng. Anh hai chiếc b.út bàn, mắt Lâm Tuệ.

"Cậu cái gì? Rằng là một kẻ khiếm khuyết ?" – Anh nhạt, một nụ tự giễu đầy cay đắng – "Rằng tất cả những bài thi Mỹ thuật đạt điểm cao đều là nhờ ghi nhớ vị trí bảng màu? Rằng chẳng bao giờ thấy cái 'màu cam rực rỡ' mà thường vẽ trong tranh?"

Lâm Tuệ bàng hoàng. Cô bao giờ thấy Hứa Ngụy bộc lộ nhiều cảm xúc như . Anh luôn là một pháo đài kiên cố, một luôn ở vị trí cao nhất để xuống sự hỗn loạn của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/goi-bo-di/chuong-4.html.]

"Không ..." – Cô lắp bắp – "Tớ nghĩ khiếm khuyết. Tớ chỉ ... giúp."

" cần sự thương hại." – Anh gạt tay cô , xách cặp bước nhanh khỏi lớp.

Vừa lúc đó, một tia chớp rạch ngang bầu trời, theo là tiếng sấm nổ vang trời. Mưa bắt đầu đổ xuống. Không là những hạt mưa xuân lất phất, mà là một cơn mưa rào mùa hạ đến sớm, xối xả và hung hãn, như gột rửa sạch những bí mật của thành phố .

Lâm Tuệ chạy theo hành lang.

Hứa Ngụy ở cầu thang, màn mưa trắng xóa mặt. Gió thổi tạt mưa bên trong, ướt sũng vạt áo và mái tóc của cả hai.

Anh đó, cô đơn giữa tiếng mưa gào thét. Lâm Tuệ lặng lẽ tiến gần, cô lấy chiếc tai dây trong túi , nhẹ nhàng áp một bên tai .

Hứa Ngụy định gạt , nhưng cô giữ c.h.ặ.t t.a.y .

"Đừng tắt. Nghe ."

Anh khựng . Trong chiếc tai hề nhạc. Chỉ một sự tĩnh lặng tuyệt đối – hiệu ứng chống ồn chủ động mà Lâm Tuệ luôn dùng để trốn chạy tiếng đồng hồ trong đầu . Giữa tiếng mưa rơi ầm ĩ bên ngoài, sự im lặng trong tai bỗng chốc trở thành một hòn đảo bình yên.

Hứa Ngụy nhắm mắt . Căng thẳng vai dần giãn .

"Tớ cũng là một kẻ khiếm khuyết, đúng ?" – Lâm Tuệ khẽ , lưng tựa bức tường hành lang lạnh lẽo – "Tớ sự yên tĩnh. Trong đầu tớ luôn tiếng tích tắc. Tớ sợ thời gian, sợ những bài thi, sợ rằng nếu tớ dừng , tớ sẽ biến mất."

Cô hồi tưởng về những đêm lớp 11, khi cô một trong phòng, chằm chằm chiếc đồng hồ treo tường. Mỗi nhịp chuyển động của kim giây như một nhát b.úa gõ dây thần kinh của cô. Cô từng vì bất lực, từng đập nát tất cả những thứ phát âm thanh trong nhà. Cho đến khi cô gặp Hứa Ngụy – luôn im lặng, mang theo mùi bạc hà thể xoa dịu cơn bão.

Hứa Ngụy mở mắt, nghiêng đầu cô.

Trong khoảnh khắc đó, khi hai cùng chia sẻ một đôi tai và một bí mật thể cùng ai, cách giữa họ dường như xóa nhòa.

"Màu của cơn mưa ..." – Anh khẽ hỏi, giọng giờ đây mềm mại hơn – "Trong mắt , nó là màu gì?"

Lâm Tuệ màn mưa. Cô thấy những hạt nước lấp lánh ánh đèn đường, thấy màu xám bạc của bầu trời và màu xanh thẫm của những tán cây đang oằn trong gió.

"Nó là màu bạc." – Cô đáp – "Giống như màu của chiếc bình giữ nhiệt mang theo. Nó lạnh lẽo nhưng sạch sẽ. Và nếu kỹ, sẽ thấy những tia sáng nhỏ xíu... giống như những ngôi rơi xuống đất."

Hứa Ngụy im lặng theo hướng cô chỉ. Dù thấy sắc độ bạc rực rỡ đó, nhưng qua lời kể của cô, một hình ảnh hình thành trong tâm trí .

"Lâm Tuệ."

"Hửm?"

"Cám ơn... vì là màu sắc của ."

Tiếng sấm vang lên, nhưng Lâm Tuệ còn sợ hãi. Tiếng tích tắc trong đầu cô bỗng nhiên biến mất, đó là nhịp tim đập đều đặn và ấm áp.

Mưa vẫn rơi xối xả sân trường Trung học 7.

Những ngăn bàn đầy bụi ở lớp 12A1 giờ đây chứa đựng thêm một bí mật nữa – một bí mật dệt nên từ sự im lặng của đôi tai và những sắc màu tên cơn mưa rào.

Hai thiếu niên đó, vai kề vai mái hiên trường, rằng những ngày tháng sắp tới sẽ còn nhiều bão tố hơn thế. ít nhất lúc , họ tìm thấy một nhịp điệu chung giữa thế giới ồn ào và thiếu vắng sắc màu .

Loading...