Hệ Thống Cầu Gì Được Nấy - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:25:44
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóa việc phu quân gọi là ôn sách.
Thực chất là lén lút đến đó để thưởng thức những bức thư họa và món đồ cổ cất giấu riêng.
Những đồng bạc mà ngày thường vơ vét từ chỗ .
Đa phần đều biến thành những thứ .
Chúng cất giấu kỹ càng trong ngăn chứa bí mật tại thư phòng.
Chỉ tiếc là.
Vừa cất lời thề xem tiền tài như cỏ rác.
Hệ thống thậm chí còn trung thực hơn cả .
Đã là cặn bã rác rưởi.
Vậy thì cần thiết giữ nữa.
Nó thi pháp khiến cho một góc thư phòng của phu quân sập xuống đúng lúc.
Không lệch một ly.
Cú sập đập thẳng cái ngăn chứa kho báu của .
Cả một căn phòng đầy ắp bảo vật.
Giờ đây thảy đều hóa thành đống phế liệu.
3
Sáng sớm hôm .
Phu quân bước ngoài với hai quầng thâm đen mắt.
Chàng đau xót đến mức run rẩy cả .
Thế nhưng chẳng dám hé nửa lời.
Dẫu tối qua mới dõng dạc tuyên bố hai chữ thanh phong.
Nếu để ngoài trong thư phòng của giấu đầy đồ cổ vô giá.
Vậy thì cái danh tiếng thanh lưu của còn giấu ?
Ta giả vờ như chuyện gì.
Ta tự tay bưng cháo trắng rau thanh thỉnh an bà bà.
Bà bà nhịn đói suốt một đêm.
Bà đang mỏi mắt ngóng trông bữa sáng.
Thấy đồ mang lên chỉ là một bát cháo gạo trắng nhạt nhẽo cùng một đĩa rau xanh luộc nước dùng.
Sắc mặt bà trong nháy mắt chuyển sang tái mét.
“Tô thị.”
“Ngươi cho lão thái bà ăn thứ ?”
Ta cung kính cúi đầu đáp lời.
“Nương.”
“Đây là đồ ăn đặc biệt chuẩn cho .”
“Tối qua nôn mửa nghiêm trọng như .”
“Đại phu cũng căn dặn sạch dày.”
“Hơn nữa, Phật tâm của …”
“Được .”
“Được .”
Bà bà thấy hai chữ Phật tâm là đầu đau như b.úa bổ.
“Đặt xuống .”
Đang lúc trò chuyện thì tiểu thúc t.ử ngáp ngắn ngáp dài bước .
Nó phịch xuống ghế.
Nó lớn tiếng hô hào.
“Tẩu t.ử.”
“Bữa sáng ăn gì ?”
“Đệ ăn bánh bao nhân thịt!”
“Còn chân giò pha lê nữa!”
Ta lướt mắt bà bà một cái.
Bà bà há miệng định bảo nhà bếp .
Đột nhiên trong dày bà truyền đến một trận cuộn trào sóng cả.
Bà kêu oẹ một tiếng bắt đầu nôn khan.
Chỉ cần thấy chữ thịt.
Hoặc thậm chí chỉ cần trong đầu lóe lên hình ảnh về thịt.
Bà liền nảy sinh phản ứng nôn mửa sinh lý.
Uy lực của hệ thống quả thực to lớn vô biên.
Tiểu thúc t.ử giật thót .
“Nương.”
“Người ?”
Ta vội vàng lên tiếng giải thích.
“Trần Ân.”
“Nương đây là tín Phật nhập tận trong xương tủy.”
“Người thể thấy mùi đồ mặn.”
“Đệ cũng thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của nương.”
Tiểu thúc t.ử bĩu môi.
Trên mặt nó lộ rõ vẻ vui.
“Thế thì ăn cái gì?”
“Đệ còn đang ở tuổi ăn tuổi lớn mà!”
“Đệ còn sách thi Trạng nguyên.”
“Không dầu mỡ thì mà sức ?”
Thi Trạng nguyên ư?
Dựa nó ?
Đến cả cuốn Tam Tự Kinh nó còn học vẹt xong.
là một thùng rác vô tích sự.
nếu nó dám .
Vậy thì cũng dám tin.
Ta lập tức đổi sang một dáng vẻ đầy nghiêm túc.
“Nhị đúng.”
“Đọc sách hao tổn tâm trí nhất.”
“Nếu nhị lập chí thi đậu Trạng nguyên.”
“Đó chính là niềm vinh quang to lớn của Trần gia chúng .”
Tiểu thúc t.ử vốn dĩ chỉ thuận miệng tìm cái cớ để đòi đồ ăn ngon.
Thấy trịnh trọng như .
Nó bất giác ngẩn một chút.
Sau đó nó liền thuận nước đẩy thuyền.
“Đương nhiên .”
“Tối qua xem sách đến tận nửa đêm.”
“Bây giờ đầu vẫn còn choáng váng đây .”
“Tẩu t.ử.”
“Tẩu t.ử lấy cho chút nhân sâm yến sào để bồi bổ mới .”
Bà bà bên cạnh cũng hùa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/he-thong-cau-gi-duoc-nay/chuong-2.html.]
Dù bà ăn .
bà tuyệt đối để tiểu nhi t.ử chịu ủy khuất.
“ .”
“Ân nhi nên học hỏi theo đại ca của nó.”
“Làm rạng rỡ tổ tông mới là lẽ .”
“Tô thị.”
“Ngươi còn mau thu xếp đồ bồi bổ cho nó.”
Ta bộ dáng mặt mũi đỏ au, rặt một mỡ thừa của tiểu thúc t.ử.
Trong lòng lạnh.
Học hành chăm chỉ ?
Tối qua cũng là kẻ nào lang chạ trong sòng bạc thâu đêm.
Mãi đến tận khi trời hửng sáng mới dám mò về nhà.
nếu các ngượng mồm xưng tụng nó chăm chỉ.
Vậy thì cứ để hệ thống trợ lực cho nó thực hành .
Âm thanh thông báo của hệ thống reo lên.
[Tít!]
[Thiết lập mục tiêu hiệu lực.]
[Phế tẩm vong thực, huyền lương thứ cổ.]
(Ghi chú: Quên ăn mất ngủ, treo tóc lên xà nhà đ.â.m dùi đùi để tỉnh ngủ học bài).
Ta hướng về phía tiểu thúc t.ử nhún hành lễ.
“Nhị cần cù đến nhường .”
“Tẩu t.ử lập tức sắp xếp những món đồ bồi bổ nhất cho .”
“Có điều.”
“Chỉ tẩm bổ thể thôi thì đủ.”
“Vẫn cần danh sư chỉ đạo nữa.”
“ lúc phu quân cũng vài đồng liêu ở Hàn Lâm Viện.”
“Ta sẽ bảo phu quân tìm mấy bản sách cổ quý hiếm về cho .”
Tiểu thúc t.ử thấy hai chữ xem sách thì mặt mày tái mét.
Thế nhưng lời khỏi miệng.
Nó chỉ còn cách c.ắ.n răng gật đầu.
Sau bữa sáng.
Các loại t.h.u.ố.c bổ đưa phòng Trần Ân hệt như nước chảy.
Thế nhưng để nó nhàn rỗi.
Ta sai gia đinh khóa trái cửa phòng của nó từ bên ngoài.
Ngay cả cửa sổ cũng đóng đinh phong tỏa c.h.ặ.t chẽ.
Chỉ để một khe hở nhỏ xíu dùng để đưa cơm.
Hành động mang một mỹ danh vô cùng êm tai.
“Bế quan khổ độc.”
Tiểu thúc t.ử ở bên trong đập cửa hét lớn.
“Tẩu t.ử.”
“Tẩu t.ử đang cái quái gì ?”
“Mau thả ngoài!”
Ta ở bên ngoài dùng giọng điệu dịu dàng khuyên bảo.
“Nhị .”
“Ta thế là để thể tĩnh tâm học hành phân tán tư tưởng.”
“Vừa chẳng là thi Trạng nguyên đó ?”
“Nương cũng đang mỏi mắt mong chờ rạng rỡ tổ tông đấy.”
“Đệ cứ yên tâm.”
“Mỗi ngày ba bữa cơm.”
“Yến sào nhân sâm cứ gọi là no đủ.”
“Đệ chỉ việc chuyên tâm sách là .”
Sau khi hệ thống hiệu lực.
Một màn thần kỳ xảy .
Trần Ân hễ ngủ.
Hoặc hễ trong đầu lóe lên ý niệm vui chơi lêu lổng.
Đầu nó sẽ đau như b.úa bổ.
Chỉ khi nào nó cầm sách lên.
Cho dù là cầm ngược sách.
Thì cảm giác thống khổ đó mới thực sự tan biến.
Thế là.
Cả Trần phủ đều thể thấy tiếng sách vang rền truyền từ phòng của Nhị thiếu gia.
Dẫu cho tiếng ngập ngừng vấp váp.
Phần lớn cũng chỉ là mấy tiếng chi hồ giả dã la hét lung tung.
Thế nhưng ít thì nó cũng chịu .
Bà bà lắng tai tiếng sách của tiểu nhi t.ử.
Bà cảm động đến mức nước mắt lưng tròng.
Ngay cả bát bắp cải luộc dính hạt mỡ cũng khiến bà cảm thấy thơm ngon hơn vài phần.
“Nhìn .”
“Nhìn thử mà xem.”
“Vẫn là nam đinh của nhà chúng chí khí.”
“Đâu giống như một .”
“Chỉ toan tính dăm ba đồng bạc.”
“Trên rặt một mùi tiền.”
Bà bà liếc mắt xéo sang .
Ta cụp mắt thuận tòng.
“Nương .”
4
Trần gia khi giày vò một phen.
Chưa đầy mấy ngày biến thành một gia đình mang đậm mùi hương thư hương thế gia.
Bà bà mỗi ngày ăn chay niệm Phật.
Thân hình bà gầy guộc với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.
Nhìn bà quả thực thêm vài phần khí chất tiên phong đạo cốt.
Nhị thiếu gia đại môn nhị môn bước.
Nó ngày đêm khổ độc.
Nó học đến mức đôi mắt đỏ ngầu.
Hình hài tiều tụy.
Đại thiếu gia thì hai tay áo thanh phong.
Thư phòng trống rỗng chẳng còn vật gì.
Mỗi ngày bãi triều về nhà chỉ thở ngắn than dài.
Tháng ngày bình yên cứ thế trôi qua một dạo.
Thế nhưng phu quân của mang về một nữ nhân quậy phá gia đình.