Hệ Thống Cầu Gì Được Nấy - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:27:51
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giống hệt như một giọt nước hòa tan cái ao nước đục ngầu đang ngày một thối rữa mang tên Trần phủ .
Không kích thích nổi một gợn sóng tăm nào.
Còn .
Ta bắt đầu bắt tay xử lý việc nhỏ tiếp theo.
10
Tiểu thúc t.ử Trần Ân.
Vẫn đang mài đũng quần trong phòng để treo tóc lên xà nhà đ.â.m dùi đùi khổ luyện.
Chỉ là thành quả của cái sự khổ độc .
Thật dám đem lấy lòng khác.
Nó dường như sắp bức điên đến nơi .
Lúc đến thăm nom.
Nó bệt mặt đất lộn xộn ngổn ngang.
Tóc tai rối rắm như tổ quạ.
Trong tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t một cuốn Luận Ngữ buông.
Ánh mắt của nó đờ đẫn rã rời.
miệng thì vẫn lẩm bẩm trong vô thức.
“Học nhi thời tập chi.”
“Bất diệc duyệt hồ.”
“Hữu bằng tự viễn phương lai…”
“Oẹ…”
Nó thấy .
Nó liền lăn lê bò toài bổ nhào tới.
Nó nắm lấy vạt váy của .
khoảnh khắc sắp chạm vội vàng rụt tay .
“Tẩu t.ử.”
“Tẩu t.ử .”
“Tẩu t.ử ruột của ơi.”
“Đệ sai .”
“Đệ thật sự .”
6
Trần Ân đến mức nước mũi nước mắt tèm lem khắp mặt.
“Đệ thi Trạng nguyên nữa.”
“Đệ cần rạng rỡ tổ tông nữa.”
“Tẩu t.ử mau thả ngoài .”
“Bắt trâu ngựa gì cũng chịu.”
“Đệ bao giờ dám đòi ăn thịt nữa .”
“Đệ ngoài trông nom cửa hàng tiểu nhị học việc.”
“Đệ đường quét dọn rác rưởi.”
“Xin tẩu t.ử.”
“Đừng bắt sách nữa.”
“Đệ cứ thấy mấy con chữ .”
“Đầu giống như nổ tung .”
“Thế nhưng tay chịu theo sai bảo!”
Nó giơ đôi bàn tay run rẩy dữ dội của lên.
Bàn tay đó thậm chí vì nắm b.út dùng lực quá lâu và liên tục lật mở sách đến mức cưỡng chế.
Đã mài mòn sinh cả đống bọng nước rỉ m.á.u cùng vết chai sần.
“Tẩu t.ử thử xem.”
“Tẩu t.ử xem.”
“Đệ thật sự vô cùng chăm chỉ mà.”
“ học quên .”
“Đệ nhớ chữ nào.”
“Học câu thì quên mất câu .”
“Loại t.r.a t.ấ.n còn tàn nhẫn hơn cả g.i.ế.c nữa!”
Ta lách tránh .
Ta đặt khay canh xuống một góc bàn duy nhất vẫn còn sạch sẽ.
“Nhị là ?”
Giọng điệu của vẫn dịu dàng êm ái.
“Đọc sách thi khoa cử.”
“Đó là con đường chính đạo.”
“Đệ lập chí như .”
“Sao thể bỏ cuộc giữa chừng?”
“Nương vẫn còn đang ngóng trông khắc tên bảng vàng kìa.”
“Nương…”
Trần Ân dường như tóm chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Nó cuống quýt thốt lên.
“ .”
“Đệ sẽ cầu xin nương.”
“Nương thương nhất.”
“Nương nhất định sẽ nỡ chịu khổ thế !”
Ta khẽ thở dài một tiếng.
Ta dùng ánh mắt thương hại để nó.
“Nhị .”
“Nay nương một lòng một hướng Phật.”
“Người thanh tâm quả d.ụ.c.”
“Sớm siêu thoát khỏi tình trần tục .”
“Đệ cầu xin nương.”
“E rằng nương cũng chỉ đáp một câu.”
“Đây là kiếp của .”
“Đây là quá trình tu hành của .”
“Đệ học cách tiếp nhận sự rèn luyện .”
Trần Ân đ.á.n.h trúng yếu huyệt như sét đ.á.n.h ngang tai.
Nó phịch xuống mặt đất.
Chút ánh sáng le lói cuối cùng trong mắt cũng vụt tắt.
“Hơn nữa.”
Ta đảo mắt quanh căn thư phòng nay nó giày vò chẳng khác nào nhà giam.
“Nhị .”
“Đệ những ngày tháng qua.”
“Đệ tiêu tốn bao nhiêu lượng bạc ?”
Ta bắt đầu nhẩm tính.
“Bút Hồ loại thượng hạng mười cây.”
“Mực Huy Châu hai mươi thỏi.”
“Giấy Tuyên Thành ba xấp.”
“Tất thảy đều là danh phẩm.”
“Yến sào mỗi ngày một bát.”
“Canh nhân sâm ba ngày hầm một liều.”
“Còn cả các loại d.ư.ợ.c liệu bồi bổ, tĩnh tâm định thần nữa…”
“Mọi thứ gom góp .”
“Tổng cộng cũng vượt qua con hai trăm lượng bạc.”
“Đó là tính tới chi phí mời danh sư về dạy bảo .”
Trần Ân há hốc mồm.
“Nhị .”
“Đại ca của hai tay áo thanh phong.”
“Thu nhập của Trần phủ hạn.”
“Tất cả những khoản chi tiêu .”
“Đều là rút từ của hồi môn của để đắp .”
Ta gấp cuốn danh sách .
Giọng dần trở nên lạnh nhạt.
“Đệ bảo sách nữa là nữa ?”
“Thế những khoản chi tiêu khổng lồ .”
“Chẳng lẽ vứt qua cửa sổ ?”
“Dẫu đường quét rác.”
“Đệ quét bao nhiêu năm mới kiếm đủ hai trăm lượng bạc ?”
Khuôn mặt Trần Ân đỏ bừng lên.
Nó lúng b.úng trong miệng chẳng thốt nên lời.
Xưa nay nó chỉ ngửa tay xin tiền khác.
Nó nào bận tâm tới những thứ .
“Bởi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/he-thong-cau-gi-duoc-nay/chuong-6.html.]
Ta khom xuống.
Ta đẩy nhẹ bát canh hầm tới mặt nó.
“Sách .”
“Đệ vẫn tiếp tục .”
“Không những .”
“Mà còn nên trò trống nữa.”
“Kỳ thi Thu vi năm nay.”
“Đệ hãy thi thử sức một phen.”
“Kể cả khi thi đậu.”
“Cũng xem như tích lũy một kinh nghiệm.”
“Người ngoài Trần gia Nhị công t.ử từng hàn song khổ luyện.”
“Trí khí đặt trọn khoa cử.”
“Vẫn hơn là để thiên hạ đàm tiếu là một tên nhát gan ngay cả trường thi cũng dám bước .”
“Thu… Thu vi ư?”
Giọng Trần Ân run lên bần bật.
“ thế.”
“Chỉ còn tới ba tháng nữa.”
Ta khẽ mỉm .
“Nhị .”
“Đệ ý chí đ.â.m dùi đùi để học.”
“Lại cộng thêm những phương t.h.u.ố.c đại bổ .”
“Nói chừng sẽ tạo một kỳ tích đấy chứ?”
“Dẫu chỉ đỗ tú tài.”
“Đó cũng là chuyện vô cùng.”
Trần Ân chằm chằm bát canh nhân sâm đen ngòm .
Nó sang đống sách vở vương vãi nền đất trông hệt như thiên thư vô tự.
Nó triệt để tuyệt vọng.
Nó rõ bản .
Chắc chắn kiếp thật sự vùi thây trong đống sách vở .
Biết thế lúc đầu nên bốc phét khoác lác mặt tẩu t.ử.
Giờ thì .
Sống xong mà c.h.ế.t cũng chẳng .
Ta rời khỏi viện t.ử.
Ta bỏ tiếng gào thét tuyệt vọng đau đớn ở lưng.
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên.
[Mục tiêu Trần Ân.]
[Căn cứ trạng thái sinh lý và tâm lý mắt.]
[Dự đoán khả năng bước trường thi Thu vi là cực thấp.]
[Khả năng đỗ đạt gần như bằng .]
[Có tiếp tục thiết lập cưỡng chế treo tóc lên xà nhà ?]
Ta gật đầu.
Ta yêu cầu hệ thống tiếp tục củng cố thêm.
Đến khi nào nó lựa chọn cách thức tự t.ử giải thoát thì thôi.
Trần gia tuy bề ngoài tổn thương đến gân cốt của .
nhất quyết từng bước từng bước tiễn đưa bọn họ xuống hoàng tuyền.
Giúp bọn họ sớm ngày nhắm mắt xuôi tay.
11
Về phần nguyên nhân.
Thực vô cùng đơn giản.
Ta đang trả thù cho nguyên chủ Tô Duyệt Vi.
Nàng Trần Tùng lừa gạt tình cảm.
Nàng mang theo vạn quán gia tài của cha nương ruột để gả cho suốt ba năm.
Khi phát hiện Trần Tùng đang lén lút nuôi dưỡng kiều thê bên ngoài.
Nàng đau lòng đến mức thổ huyết mà c.h.ế.t.
Khi c.h.ế.t .
Nỗi uất ức và sự dằn vặt hoài nghi của nàng kinh động tới Tổng hệ thống.
Tổng hệ thống ban phát nhiệm vụ cho và tiểu Hệ thống biến ước mơ thành hiện thực .
Mệnh lệnh cho và Hệ thống hỗ trợ giúp nguyên chủ đòi công bằng.
Những nữ nhân thời cổ đại quả thực trái tim vẫn còn quá đỗi nhân từ.
Nàng lựa chọn cách để trực tiếp cầm d.a.o g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ thù.
Mà nàng nghĩ cách khiến gia đình Trần Tùng tự nhận thức lầm do bọn họ gây .
bản chất ác liệt của bọn họ ăn sâu cốt tủy.
C.h.ế.t cũng chịu sửa đổi tâm tính.
Ta và Hệ thống chỉ thể nương theo nước đẩy thuyền.
Dùng phương pháp của chúng để trút giận nguyên chủ.
Đó là cường hóa bộ những lời thề độc của bọn họ.
Mục Yên ở trong sài phòng hoang vu.
Ả đang trải qua quá trình tan biến một cách chậm rãi.
Lúc đầu ả còn cố gắng níu kéo đám tỳ nữ đưa cơm.
Ả tìm cách bắt chuyện.
Hoặc ả ném những ánh mắt ai oán xót thương.
những kẻ hầu hạ một là giả mù coi như thấy.
Hai là đưa mắt ả một cách ngơ ngẩn m.ô.n.g lung.
Họ chỉ thì thầm dăm ba câu đại loại như con nha đầu lạ mặt quá .
Sau đó họ ngoắt bước vội vã.
Ả mang gương đồng soi bóng lu nước.
Khuôn mặt phản chiếu mặt nước mỗi ngày một thêm phần mơ hồ.
Không dung nhan đổi.
Mà là sự tồn tại để khác khắc sâu nhận diện đang dần phai nhạt.
Chỉ còn sót những đường nét đường viền mờ ảo nhạt nhòa.
Ả kinh sợ hoảng hốt.
Ả kêu rào t.h.ả.m thiết.
Ả lao khỏi sài phòng tóm lấy áo từng gào thét sự tồn tại của bản .
thiết lập an phận thủ kỷ giống hệt như một chiếc gông cùm vững chãi nhất.
Nó khóa c.h.ặ.t ả trong cái chốn vuông vức nhỏ hẹp .
Ngay cả khát vọng mở miệng kêu gào cũng tước đoạt thô bạo.
Ả thực sự biến thành một phần t.ử của Trần phủ .
Một cái bóng sống sờ sờ nhưng chẳng ai thèm ngó ngàng lưu giữ trong ký ức.
Và quá trình tu hành của nguyên chủ bà bà bước một giai đoạn mới mẻ.
Chứng biếng ăn tột độ.
Lúc đầu chỉ là sự chán ghét mùi đồ mặn.
Sau đó thì đến bộ các loại thực phẩm mang hương vị.
Cuối cùng thì.
Ngay cả bát bắp cải luộc nước trong vắt .
Bà liếc một cái là dày lật tung lên .
Bản năng cơ thể thèm khát thu nạp dưỡng chất.
thiết lập cưỡng chế của hệ thống bắt ép bà sinh phản ứng bài xích kinh tởm tột độ với thứ đưa miệng.
Bà gầy rộc nhanh ch.óng.
Hai hốc mắt sâu hoắm lõm sâu.
Xương gò má nhô cao v.út.
Nằm giường bà chỉ còn là một khung xương nhẹ tựa lông hồng.
Ngay cả sức lực để há mồm c.h.ử.i bới cũng rút cạn .
Thỉnh thoảng lúc tỉnh táo lơ mơ.
Bà dùng đôi mắt đục ngầu ghim c.h.ặ.t rèm trướng.
Bà hồi tưởng những tháng ngày ăn sơn hào hải vị.
Những ngày tháng sai bảo nhi phụ như quát mắng nô tỳ.
Sự hối hận tựa như bầy sâu róm độc nhai nuốt trái tim bà .
7
bà còn đủ sức thốt một lời sám hối.
Mở miệng là một trận nôn khan.
Ta từng tri kỷ đến thăm và cất giọng hỏi.
“Nương.”
“Có tu hành đến cảnh giới cực kỳ cao siêu ?”
“Người chuẩn viên tịch ư?”
Bà chỉ thể bật những tiếng khò khè khò khè trong cổ họng.
Ánh mắt hoảng sợ muôn phần.
Ta dịu dàng nhỏ.