Hệ Thống Cầu Gì Được Nấy - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:28:09
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nương cứ yên tâm.”
“Nhi phụ thấu hiểu mà.”
“Ta sẽ lập tức phân phó xuống nhà bếp.”
“Ngoại trừ nước trong dùng để uống hàng ngày.”
“Sẽ gửi tới bất cứ thực phẩm nào để phiền quá trình thanh tu của nương.”
“Nương nhất định sẽ sớm ngày đắc đạo thành tiên.”
Khóe mắt bà bà chảy xuống một dòng lệ đục ngầu.
Không rõ là vì đói lả vì hối hận ăn năn nữa.
Tháng ngày của phu quân Trần Tùng cũng chẳng gì cho cam.
Thiết lập xem tiền bạc như rác.
Đã bắt đầu kéo theo những chuỗi ngày xui xẻo liên miên bủa vây .
Trong chốn quan trường thi thoảng các đồng liêu cũng vài khoản kính biếu ngày băng giá, kính biếu ngày giá rét hợp pháp.
Hoặc rủ chung vốn ăn dăm ba món đầu tư cỏn con.
Trước luôn dễ dàng chen một chân chia chác chén canh ngon.
Duy trì vỏ bọc thể diện danh giá.
Bây giờ thì.
Cứ đồng bạc nào qua tay .
Hoặc cơ hội kiếm chác nào rơi trúng đầu .
Y như rằng sinh sóng gió ngang trái.
Không đối phương bất ngờ lật lọng từ chối.
Thì cũng là vụ ăn đột ngột đổ bể tan tành mây khói.
Tệ hại hơn nữa.
Những tờ ngân phiếu thu nạp n.g.ự.c sẽ ngoài ý trộm mất.
Hoặc bỗng chốc hóa thành những mảnh giấy lộn chẳng thể quy đổi.
Chàng từng nghĩ cách tránh né đụng chạm những thứ vật chất bẩn thỉu .
ở chốn quan trường.
Đâu thể nào chủ bản .
Sau vài đụng độ xui rủi liên .
Chàng những chiếm chút lợi lộc nào.
Trái còn vì tội lề mề hỏng việc, biến thông lươn lẹo mà thượng quan ghẻ lạnh ruồng bỏ.
Trong hàng ngũ đồng liêu cũng đẩy dạt ngoài rìa.
Chàng thất thểu về đến phủ .
Nhìn thấy sân viện ngày một lụi bại xác xơ.
Nghe tiếng rên rỉ yếu ớt truyền từ sương phòng của mẫu.
Lại nghĩ tới tiếng sách chẳng kể ngày đêm văng vẳng trong phòng tiểu .
Lại sờ tay túi áo trống trơn rỗng tuếch cùng thanh danh chốn quan trường sắp lung lay sụp đổ của bản .
Chàng chỉ cảm thấy đau xót thê lương muôn vàn.
Chàng cũng từng lén lút tìm đại phu chữa chạy.
Lén tìm đạo sĩ xem bói.
Thậm chí còn lén lút miếu hoang xin bùa chú.
thảy đều tốn công vô ích.
Ánh mắt .
Từ sự ruồng bỏ coi khinh bực dọc ban đầu.
Đã dần chuyển hóa thành kinh ngạc sợ hãi tột cùng.
Chàng bắt đầu mơ hồ cảm nhận một điều.
Tất cả sự quỷ dị đứt đoạn dường như đều mối liên hệ mật thiết đến .
nắm bắt chút xíu nhược điểm nào cả.
Chàng tính toán lấy phận phu quân để mắng mỏ như ngày xưa.
Thế nhưng lời đến cửa miệng.
Nhìn đôi mắt phẳng lặng như giếng cổ gợn sóng của .
Trái tim vô cớ sinh một sự chột ngắn ngủi.
Cái gia đình .
Sớm thoát ly khỏi sự kiểm soát của .
Trượt thẳng một vực sâu đáy mà chẳng thể nào lý giải.
12
Còn tiểu thúc t.ử Trần Ân.
Dưới sự chèn ép của thiết lập cưỡng chế treo tóc đ.â.m đùi và sức ép của kỳ thi Thu vi.
Tinh thần của nó triệt để sụp đổ tan tành.
Chưa đầy ba tháng.
Nó tiều tụy như thây khô.
Thần trí hỗn loạn điên khùng.
Lúc thì hướng mặt đống sách vở .
Lúc thì tự lao đầu tường đập chan chát.
Lúc thì tự tay giật đứt những mảng tóc đầu.
Thế nhưng.
Chỉ cần nó dừng hành vi học hành nhồi nhét.
Trận đau đầu như b.úa bổ sẽ lập tức ập tới chút nương tình.
Bức ép nó đành tiếp tục nhặt những trang sách nóng bỏng như bàn ủi lên.
Cuối cùng.
Vào một đêm khuya vắng lặng.
Nó sụp đổ đến điểm giới hạn.
Nhìn những dòng chữ chi chít đặc nghẹt mặt.
Nó phảng phất như đang trông thấy muôn ngàn bóng quỷ dữ nhe răng trợn mắt chế giễu nhạo nó.
“Ta nữa.”
“G.i.ế.c .”
“Tẩu t.ử.”
“Nương.”
“Ca ca.”
“Cứu …”
Nó lầm bầm tự ngữ.
Nó lảo đảo vịn tay lên.
Nó từ từ tháo dải thắt lưng của xuống.
Hệ thống bình tĩnh vang lên tiếng thông báo.
[Mục tiêu Trần Ân.]
[Đã lựa chọn cách thức tự t.ử giải thoát.]
[Thiết lập treo tóc đ.â.m đùi chính thức giải trừ.]
Ngày hôm .
Tiểu đồng đưa cơm phát hiện Nhị thiếu gia treo cổ tự vẫn xà nhà.
Tin tức truyền .
Bà bà lập tức ngất lịm ngay tại chỗ.
Phu quân Trần Tùng giống như ngũ lôi oanh đỉnh.
Chàng lảo đảo lếch thếch xông tới cửa phòng .
Chìn cỗ t.h.i t.h.ể hình dạng đáng sợ .
Chàng rít lên một tiếng gào thét man dại.
Toàn bộ Trần phủ rối loạn thành một mớ bòng bong.
Ta tĩnh tại mái hiên hành lang.
Lắng tiếng than ai oán đó.
Trong lòng chẳng gợn chút ưu tư.
Trong ký ức của nguyên chủ Tô Duyệt Vi.
Cái gã tiểu thúc t.ử chẳng bao giờ nương mồm với nàng nửa câu .
Gã đồng loã cùng bà bà trừ bớt tiền ăn tiêu chi dùng của nàng.
Gã tự ý lấy những món đồ cổ trân quý nàng mang theo phá hoại tàn tạ.
Gã coi những sự hy sinh của nàng đều là bổn phận đương nhiên.
Cái c.h.ế.t của gã.
Là tự tự chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/he-thong-cau-gi-duoc-nay/chuong-7.html.]
Là ác giả ác báo.
Ta phân phó hạ nhân đơn giản xử lý hậu sự.
Mọi thứ đều qua loa lấy lệ.
Trần Tùng đỏ ngầu hai mắt xông tới mặt .
Chàng chỉ thẳng tay mũi .
Giọng khản đặc xé rách cuống họng.
“Tô Duyệt Vi.”
“Có là nàng ?”
“Có nàng hại c.h.ế.t Ân nhi !”
Ta nâng khóe mắt.
Ta lẳng lặng thẳng .
“Phu quân cớ buông lời như ?”
“Nhị lập chí khổ luyện sách.”
“Một lòng cầu công danh rạng rỡ tổ tông.”
“Người kẻ trong phủ ai ai cũng .”
“Đệ cần mẫn quá độ.”
“Tâm huyết hao tổn cạn kiệt.”
“Một lúc nghĩ quẩn thông.”
“Quả thực khiến vô cùng đau xót.”
“Phu quân tự kiểm điểm bản xem thường ngày quan tâm chăm sóc đầy đủ .”
“Giám sát học hành quá mức nghiêm ngặt .”
“Lại dám chạy tới đây để chất vấn cái tẩu t.ử mỗi ngày đều lo liệu sắc t.h.u.ố.c bồi bổ sắp xếp cho từng li từng tí như ?”
Giọng điệu của quá mức bình tĩnh.
Ánh mắt của quá đỗi trong veo sạch sẽ.
Lại càng khiến những lời buộc tội của Trần Tùng trở nên yếu ớt vô lực.
Chàng chợt nhớ thực sự tự phát nguyện thi Trạng nguyên.
Mẫu và cũng từng lên tiếng khuyên nhủ phụ họa…
Lẽ nào Ân nhi thực sự vì áp lực quá lớn mà tự dồn bản chân tường?
Thế nhưng hàng loạt biến cố liên tiếp xảy …
Chàng .
Lần đầu tiên cảm nhận vị thê t.ử sớm tối chung chăn chung gối suốt mấy năm trời .
Trở nên xa lạ và đáng sợ đến nhường .
“Nàng… rốt cục nàng…”
Lời còn kịp thốt hết.
Một trận hoa mắt ch.óng mặt mãnh liệt ập tới.
Những ngày qua vì lo liệu hậu sự cho và những chuyện xui xẻo rắc rối chốn nha môn mà tâm tàn lực kiệt.
Thêm đó thiết lập vung tay quá trán tiền bạc thành mây khói vẫn đang đeo bám.
Sớm vắt kiệt sức lực cuối cùng của .
Chàng lảo đảo chao đảo.
Chàng ngã ngửa thẳng cẳng đằng .
Trần Tùng cú ngã .
Mãi mãi bao giờ thể lên nữa.
Đại phu bắt mạch phán rằng.
“Ưu tư quá độ.”
“Tà phong nhập thể.”
“Thuốc men và châm cứu đều tác dụng.”
Bà bà liên tiếp hứng chịu đả kích vì sự của hai đứa nhi t.ử ruột thịt.
Cơ thể vốn đèn cạn dầu nay triệt để đứt đoạn sinh khí.
Vài ngày khi Trần Tùng trút thở cuối cùng.
Bà cũng trong sự cô quạnh chẳng ai mảy may ngó ngàng tới.
Bà c.h.ế.t đói ngay chính chiếc giường của .
Lúc nhắm mắt xuôi tay.
Đôi mắt trợn trừng của bà cuối cùng cũng tan biến vẻ cay nghiệt và đầy toan tính.
Chỉ còn sót sự kinh hãi vô biên cùng sự trống rỗng sâu thẳm.
Có lẽ.
Vào khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t.
Cuối cùng bà cũng tỏ tường một đạo lý.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi.
Nam đinh Trần gia bộ c.h.ế.t sạch sành sanh.
Chỉ để một góa phụ mang danh khắc phu khắc t.ử là .
Còn nữ nhân tới nương nhờ tên là Mục Yên .
Trong một buổi chiều lộng gió bình yên.
Ả tự nhảy xuống hồ nước tự vẫn.
Người ngoài bàn tán vô cùng náo nhiệt.
Bọn họ đều cho rằng gia phong Trần gia quá mức bất chính.
Nên mới gặp sự trừng phạt của thiên khiển.
Cũng kẻ âm thầm đồn đoán tiểu nữ t.ử thương hộ như rắp tâm sâu độc.
Thế nhưng điều tra lật ngọn ngành.
Ngoại trừ sự thuận tòng răm rắp phục tùng ý nguyện của bà bà phu quân.
Thì quả thực xưng tụng là một tấm gương mẫu mực về sự hiền thục tĩnh lặng.
Chẳng ai bắt thóp chút nhược điểm nào cả.
Thậm chí.
Lúc phu quân và bà bà lâm bệnh.
Ta đều đích sắc t.h.u.ố.c dâng lên hầu hạ.
Dốc cạn tâm huyết.
Mọi đều tỏ tường tận mắt.
Còn về phần Mục Yên.
Toàn bộ hạ nhân trong phủ đều thể chứng.
Là do ả tự leo hồ sen vớt cá nên mới trượt chân rơi xuống nước.
Không hề dính dáng nửa phần quan hệ đến .
Đến lúc .
Kẻ vô tội như vô cùng đau đớn gạt nước mắt xử lý bộ hậu sự.
Ta bán nốt chút gia sản ít ỏi còn sót để trả nợ.
Cuối cùng chẳng còn bao nhiêu đồng còm.
Ta xách theo gói hành lý đơn giản.
Và mang theo Mục Yên nay hóa thành một cái bóng vô hình.
Rời khỏi ngôi viện t.ử chất chứa vô vàn m.á.u lệ và nỗi bi ai của nguyên chủ.
Vào ngày rời .
Ta đầu cánh cổng đang ngày một hoang tàn mục nát.
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên rộn rã trong đầu.
[Mục tiêu chính: Trần Lý thị, Trần Tùng, Trần Ân.]
[Đều nhận hình phạt thích đáng.]
[Mục tiêu phụ: Mục Yên xử lý cho trở nên vô hại.]
[Mức độ hóa giải chấp niệm của nguyên chủ Tô Duyệt Vi đạt chín mươi lăm phần trăm.]
[Độ thành nhiệm vụ của ký chủ: Xuất sắc.]
Ta khe khẽ trút một thở dài.
Chín mươi lăm phần trăm…
Năm phần trăm còn sót .
Đại khái là nỗi uất ức cam lòng đối với sự bất công của thế đạo .
Của cảnh nữ t.ử chịu nhiều thiệt thòi.
Thế nhưng.
Đó là chuyện trừng phạt vài ba con là thể biến đổi xoay vần càn khôn.
Ta mang theo hệ thống trở về thời đại của .
Bắt đầu chờ đợi một nhiệm vụ cứu rỗi tiếp theo.
(Hết)