Hệ Thống Phẫn Nộ Càng Bị Ghét, Ta Càng Trở Nên Vô Địch. - C12 (KẾT)
Cập nhật lúc: 2026-03-01 13:45:56
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 12: ĐẠI NÁO PHÒNG THÍ NGHIỆM, TẠI SAO TA PHẢI LÀM CON RỐI?
Bước qua cánh cổng ánh sáng, chuẩn sẵn tâm lý cho một trận chiến đẫm m.á.u hoặc một gian huyền ảo của các vị thần. thực tế là một cú tát khô khốc mặt.
Cảm giác đầu tiên là linh khí dồi dào, mà là cái lạnh lẽo của kim loại và mùi hóa chất nồng nặc đến buồn nôn. Trọng lực đổi đột ngột khiến đầu óc cuồng, tai ù như ném từ máy bay xuống đất.
"Oẹ!"
Ta khuỵu xuống, nôn thốc nôn tháo sàn nhà trắng toát. Khi định thần và ngước mắt lên, m.á.u trong như đông cứng . Trước mặt cung điện, cũng chẳng thiên đường. Đó là một phòng thí nghiệm khổng lồ, rộng đến mức thấy điểm dừng.
Và kinh tởm nhất là gì? Xung quanh là hàng nghìn cái kén thủy tinh hình trụ, chứa đầy chất lỏng màu xanh lục nhạt. Bên trong mỗi cái kén là một "phiên bản" của . Có cái chỉ là một khối thịt thành hình, cái thiện giống hệt lúc , và cái thối rữa, xám ngoét. Không chỉ , còn thấy cả "mẫu vật" của Tiêu Lãm, Liễu Tuyết Nhi và hàng loạt nhân vật khác của vương triều.
"Nhược Hi! Nàng thế?" Một giọng trầm đục, tràn đầy sát khí vang lên bên cạnh.
Ta sang, thấy Tiêu Dạ đang đó, tay vẫn siết c.h.ặ.t thanh trọng kiếm. Hắn còn mặc long bào, mà khoác một bộ đồ đen ôm sát kỳ lạ bằng chất liệu giống như da thú nhưng bóng loáng. Ánh mắt khi những cái kén chứa đựng một sự ghê tởm tột cùng.
"Đây là... thiên cung trong lời nàng ?" Tiêu Dạ nghiến răng, thanh kiếm trong tay rung lên bần bật. "Tại hàng nghìn cái xác của nàng ở đây? Bọn chúng là yêu quái phương nào mà dám nh.ụ.c m.ạ nàng như thế?"
"Không, Tiêu Dạ. Đây nhục mạ." Ta dậy, lau vết m.á.u môi, đôi mắt rực lên ánh sáng xanh lam của dữ liệu cưỡng ép đồng hóa. "Đây là nơi chúng 'sản xuất'. Chúng con , chúng chỉ là những món đồ chơi cao cấp bọn chúng nhân bản hàng loạt để phục vụ cho một trò chơi tiêu khiển mang tên 'Xuyên '."
[Ting! Kết nối thành công với hệ điều hành thực tại.] [Cảnh báo: Phát hiện virus sinh học mã 09 đang xâm nhập hệ thống trung tâm!] [Quyền năng hiện tại: Hacker tối thượng – Có khả năng điều khiển vật chất điện t.ử trong bán kính 1km.]
"Cảnh báo! Cảnh báo! Vật mẫu 09 và biến 0X thoát khỏi khu vực thử nghiệm! Lực lượng an ninh mau ch.óng tiêu diệt!"
Tiếng còi báo động ch.ói tai vang dội khắp căn phòng. Những cánh cửa thép dày cộp đồng loạt mở , hàng chục kẻ mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng kín mít, tay cầm những khẩu s.ú.n.g phát luồng điện xanh lét lao như điên dại.
"Tiêu Dạ, g.i.ế.c sạch chúng cho ! Đừng để một tên nào sống sót!" Ta gào lên, cơn giận dữ tích tụ qua hai kiếp bùng phát.
Tiêu Dạ cần đợi lệnh thứ hai. Hắn như một cơn lốc đen quét qua căn phòng thí nghiệm. Thanh trọng kiếm của vốn đáng sợ, nay ở trong môi trường hẹp và chật chội càng giống như lưỡi hái của t.ử thần. Những kẻ tự xưng là " sáng tạo" , trong mắt , chỉ là lũ yếu sên chịu nổi một nhát c.h.é.m. Máu đỏ b.ắ.n tung tóe lên những bức tường trắng tinh khôi, tạo nên một cảnh tượng cực kỳ hãi hùng.
Ta ở trung tâm căn phòng, đôi mắt rực sáng dữ liệu. Ta cần dùng đến v.ũ k.h.í vật lý. Ta đưa tay phía , hư xung quanh bỗng chốc vặn vẹo theo ý chí của .
"Vặn xoắn! Nghiền nát!"
Ta lệnh thông qua mã nguồn hệ thống. Ngay lập tức, những ống dẫn khí nén trần nhà và hàng nghìn dây cáp quang bỗng chốc như linh tính. Chúng lao xuống như những con rắn độc, quấn c.h.ặ.t lấy đám an ninh, siết nát xương cốt chúng trong những tiếng thét t.h.ả.m thiết.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
[Ting! Tiêu diệt nhân viên thực tại: +10.000 điểm mỗi tên!] [Điểm phẫn nộ của Hội đồng Admin: Đang tăng vọt! Chúc mừng ký chủ nhận v.ũ k.h.í tối thượng: 'Pháo phân rã vật chất'.]
"Dừng ! Thẩm Nhược Hi, cô đang gì ? Cô đang tự tay hủy hoại nguồn gốc của chính đấy!"
Một màn hình khổng lồ hiện lên giữa phòng thí nghiệm. Trên đó là một nhóm già nua, mặc những bộ vest sang trọng, trong một căn phòng xa hoa. Đó chính là Hội đồng Admin – những kẻ thao túng thế giới xuyên .
"Chúng cho cô một cuộc sống mới rực rỡ! Chúng cho cô hệ thống, cho cô nhan sắc, cho cô quyền lực vạn mê!" Gã đầu hội đồng hét lên, mặt mày tái mét vì sợ hãi. "Cô chỉ cần diễn đúng kịch bản 'Yêu hậu vả mặt', cô sẽ sống mãi mãi trong sự sùng bái đó! Tại cô phản bội chúng ?"
Ta bật , tiếng điên dại và cay đắng vang vọng khắp căn phòng sặc mùi m.á.u. "Cho ? Các cho cái gì? Cho sự nhục nhã khi phản bội ở kiếp để bàn đạp cho kịch tính? Cho nỗi đau khi thấy g.i.ế.c c.h.ế.t hết đến khác trong mỗi server mới để 'động lực' cho trả thù ? Các coi mạng sống của chúng là trò chơi, coi tình cảm của Tiêu Dạ dành cho là những dòng code lập trình!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/he-thong-phan-no-cang-bi-ghet-ta-cang-tro-nen-vo-dich/c12-ket.html.]
Ta nâng khẩu pháo phân rã lên, họng s.ú.n.g hướng thẳng màn hình, ánh sáng trắng xanh tích tụ ở đầu nòng s.ú.n.g mạnh đến mức khiến gian xung quanh run rẩy.
"Sức mạnh là tự đoạt lấy! Tình cảm là tự tìm thấy! Và giờ... sẽ xóa sổ luôn cái 'thực tại' thối nát, coi thường mạng sống của các ! C.h.ế.t , đám thần thánh giả tạo!"
"Đoàng!"
Luồng ánh sáng trắng xóa từ khẩu pháo quét qua, xóa sổ dãy máy chủ khổng lồ và màn hình của hội đồng. Tiếng nổ liên vang lên khắp nơi. Những cái kén thủy tinh vỡ tan, chất lỏng nuôi cấy tràn lênh láng sàn nhà xen lẫn với m.á.u.
Tiêu Dạ đến bên cạnh , thanh kiếm của vẫn còn nhỏ m.á.u ròng ròng. Hắn hàng nghìn cái xác giống hệt đang la liệt sàn, với ánh mắt đau đớn tột cùng: "Nhược Hi, nếu nơi sụp đổ, chúng sẽ tan biến ? Chúng vốn dĩ... tồn tại ?"
Ta nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay thô ráp của , nước mắt trào nhưng nụ vẫn ngạo nghễ: "Chúng tồn tại, Tiêu Dạ. Chừng nào chúng còn nhớ về , chừng đó chúng còn tồn tại. Bây giờ, sẽ dùng bộ điểm tích lũy để thực hiện một lệnh cuối cùng. Một lệnh mà ngay cả Admin cũng thể can thiệp."
Ta bắt đầu gõ những dòng lệnh cuối cùng hệ thống lõi đang bốc cháy.
[Lệnh: Format bộ thực tại Admin.] [Lệnh: Tái thiết lập thế giới cổ đại dựa ý thức độc lập của các vật mẫu.] [Cảnh báo: Hành động sẽ tiêu tốn bộ dữ liệu linh hồn của bạn! Bạn thể sẽ mất ký ức về hệ thống và cả Tiêu Dạ!]
"Chấp nhận!" Ta gầm lên, mặc kệ những lời cảnh báo.
Cả phòng thí nghiệm rung chuyển dữ dội như một trận động đất mười độ Richter. Không gian vỡ vụn thành những mảng đa giác ánh sáng rực rỡ. Ta cảm thấy linh hồn đang xé nát, tan chảy hư . trong khoảnh khắc đó, thấy Tiêu Dạ ôm c.h.ặ.t lấy , ghé sát tai thì thầm:
"Đừng sợ. Dù nàng quên , cũng sẽ dùng cả đời để khiến nàng yêu từ đầu. Ta thề."
Ánh sáng trắng bao trùm lấy tất cả, xóa nhòa ranh giới giữa thực và ảo.
Mở mắt .
Ta thấy đang một bãi cỏ xanh mướt, gió xuân thổi nhè nhẹ mang theo mùi hương của hoa dại và đất ẩm. Không bảng hệ thống xanh lè hiện . Không tiếng "Ting" khô khốc báo điểm phẫn nộ.
Ta xuống đôi tay . Làn da ấm áp, lỗ chân lông, những vết xước nhỏ vì cỏ dại – đây là một cơ thể bằng da bằng thịt thực thụ.
"Tiểu thư! Tiểu thư tỉnh ! Người em sợ c.h.ế.t khiếp!"
Thanh Trúc chạy đến, cô bé sưng cả mắt nhưng nụ thì rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô bé còn là một NPC (nhân vật máy) vô hồn nữa, cảm nhận sự sống thực sự trong đôi mắt đó.
"Nàng tỉnh ? Ngủ kỹ thật đấy."
Một giọng quen thuộc, trầm ấm vang lên. Ta đầu , thấy Tiêu Dạ đang gốc cây đại thụ. Hắn còn là Nhiếp chính vương bạo ngược, cũng tân đế uy nghiêm đầy sát khí. Hắn chỉ mặc một bộ y phục vải thô đơn giản của một kiếm khách, nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng cả một bầu trời dã tâm và tình yêu nồng cháy hề đổi.
"Tiêu Dạ..." Ta nghẹn ngào, chạy đến ôm chầm lấy . "Hệ thống... mất . Ta còn quyền năng gì nữa ."
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy , đặt một nụ hôn lên trán: "Mất thì ? Nàng cho thế giới sự tự do, và cho một vợ thực sự. Vương triều ngoài vẫn còn đó, dân chúng vẫn đang đợi Hoàng hậu của bọn họ trở về. Lần , chúng sẽ trị vì thiên hạ bằng chính đôi tay , cần kịch bản, cần hệ thống."
Ta xa, kinh thành vẫn uy nghi tráng lệ, nhưng thở của nó khác – nó tràn đầy sức sống của những con tự do. Ta nhếch môi, nụ vẫn ngang tàng và "yêu nghiệt" như ngày nào:
"Được thôi. Vậy thì... chúng bắt đầu hành trình vả mặt những kẻ dám cản đường chúng chứ, phu quân?"
Tiêu Dạ bật sảng khoái, dắt tay bước về phía ánh bình minh đang rạng rỡ phía chân trời.