Hệ Thống Phẫn Nộ Càng Bị Ghét, Ta Càng Trở Nên Vô Địch. - C8
Cập nhật lúc: 2026-03-01 13:43:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 8: ĐẠI HÔN HOÀNG KIM VÀ MÓN QUÀ TUYỆT HẬU
Kinh thành mười dặm hồng trang, rực rỡ đến mức khiến mây trời cũng nhuộm sắc đỏ.
Sau cuộc thanh trừng đẫm m.á.u tại tẩm cung, Tiêu Dạ hề che giấu dã tâm của . Hắn lên ngôi trong sự kinh hãi của bách quan và ngay lập tức ban bố thánh chỉ đầu tiên: Lễ đại hôn của Tân đế và Thẩm Nhược Hi sẽ tổ chức ba ngày. Chưa bao giờ trong lịch sử vương triều , một lễ cưới chuẩn thần tốc và xa xỉ đến thế. Tiêu Dạ mở toang quốc khố, dùng những loại lụa quý nhất từ phương Nam và những viên ngọc trai lớn nhất từ biển Đông để dâng lên cho vị "Yêu hậu" của .
Ta trong kiệu hoa bát phượng, cảm nhận sự rung nhẹ của những dải rèm lụa thêu chỉ vàng. Bộ phượng quan đầu nặng trĩu với hàng nghìn viên đá quý, nhưng nó nặng bằng sự thỏa mãn đang dâng trào trong lòng .
[Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: Hoàn thành đại hôn vương giả, chính thức nắm giữ phượng ấn.] [Phần thưởng: Kích hoạt thuộc tính 'Bất t.ử chi ' (tác dụng trong 24 giờ) và +5000 điểm mị lực.] [Thông báo: Kẻ thù cũ Tiêu Lãm đang áp giải ngang qua con phố Chu Tước. Điểm phẫn nộ tiềm năng: Cực đại.]
Ta nhếch môi, đưa tay vén rèm kiệu ngoài. Dân chúng kinh thành quỳ rạp hai bên đường, tiếng tung hô "Hoàng đế vạn tuế, Hoàng hậu vạn tuế" vang dội cả một vùng trời, át cả tiếng nhạc hỷ lâm môn. Giữa dòng tấp nập , một sự tương phản nực . Một chiếc xe tù bằng gỗ mục, bẩn thỉu và bốc mùi đang lính canh áp giải ngược chiều với đoàn rước dâu.
Trong cái l.ồ.ng gỗ chật hẹp đó, Tiêu Lãm còn là vị Tề Vương tuấn, ngạo mạn ngày nào. Hắn tóc tai rũ rượi, bộ y phục gấm vóc rách mướp bám đầy bùn đất, phân ngựa và trứng thối do dân chúng ném . Đôi mắt đờ đẫn, nhưng khi thấy bóng dáng kiệu hoa đỏ rực, bỗng chốc bừng tỉnh, điên cuồng bám lấy thanh gỗ xe tù.
"Dừng kiệu." Ta thong thả cất lời. Giọng lớn nhưng mang theo quyền uy tối thượng.
Tiếng nhạc mừng lập tức im bặt. Đoàn rước dâu hàng nghìn dừng trong sự im lặng nghẹt thở. Tiêu Dạ cưỡi con hắc mã bên cạnh kiệu, sang , đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng với cả thế giới bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ thường: "Nàng tiễn một đoạn ? Hay là trực tiếp c.h.é.m đầu tại đây để quà cưới cho nàng?"
"Chém đầu thì dễ dàng cho quá." Ta mỉm , bước xuống kiệu.
Tà áo phượng dài ba trượng lướt t.h.ả.m đỏ như một dòng thác lửa. Ta thong dong đến chiếc xe tù, kẻ đang run rẩy bên trong. Tiêu Lãm thấy , đôi mắt tràn ngập sự hối hận, đau đớn và cả một sự ham sống sợ c.h.ế.t đến hèn hạ.
"Nhược Hi... Nhược Hi, sai ! Là con tiện nhân Liễu Tuyết Nhi che mờ mắt! Nàng với hoàng thúc , là cháu ruột của ngài mà! Ta biên ải, nơi đó là địa ngục... sẽ c.h.ế.t mất!" Hắn gào , thò tay qua khe hở định nắm lấy vạt áo của .
Ta lùi một bước, ánh mắt đầy sự khinh miệt: "Tiêu Lãm, ngài ? Thực nên cảm ơn ngài. Nếu ngài hủy hôn một cách tuyệt tình ở hoàng cung, nếu ngài cùng Liễu Tuyết Nhi hãm hại , thì thể nhận vốn dĩ thuộc về ngai vàng ? Ngài chỉ là một hòn đá kê chân rẻ tiền, nhưng ngài thành nhiệm vụ của ."
Ta hiệu cho Thanh Trúc bưng tới một chén rượu bằng ngọc thạch. Mùi rượu thơm nồng nặc nhưng thoang thoảng một vị đắng của d.ư.ợ.c liệu hiếm.
"Đây là 'Quà tiễn biệt' cuối cùng dành cho ngài. Uống nó , để giữ sự 'thanh tịnh' nơi biên thùy hoang dã."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/he-thong-phan-no-cang-bi-ghet-ta-cang-tro-nen-vo-dich/c8.html.]
Tiêu Lãm tưởng đó là rượu độc để ban c.h.ế.t thây, run rẩy bưng chén rượu uống cạn như kẻ c.h.ế.t đuối vớ cọc. Hắn nghĩ rằng c.h.ế.t là hết, nhưng hệ thống của độc ác đến mức nào.
Ngay khi ngụm rượu cuối cùng trôi xuống cổ họng, Tiêu Lãm bỗng khựng . Đôi mắt trợn trừng, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy phần hạ , một tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc bầu khí vang lên. Hắn ngã gục xuống sàn xe tù, co quắp như một con tôm nướng chín.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
[Ting! Sử dụng thành công d.ư.ợ.c liệu 'Đoạn T.ử Tuyệt Tôn' của hệ thống.] [Tác dụng: Đối tượng vĩnh viễn mất khả năng nam nhân, gân mạch hạ co rút, đau đớn như hàng nghìn mũi kim đ.â.m mỗi khi nghĩ đến chuyện sắc d.ụ.c.] [Tiêu Lãm phẫn nộ và tuyệt vọng: +10.000 điểm tích lũy!]
"Ngươi... ngươi cho uống cái gì? Áaaaa!" Hắn thều thào trong cơn đau đớn tột cùng.
Ta cúi xuống, ghé sát tai , giọng dịu dàng như gió xuân nhưng lời lẽ là t.h.u.ố.c độc: "Một liều t.h.u.ố.c giúp ngài vĩnh viễn bao giờ thể nhục thêm bất kỳ cô gái nào nữa. Ở biên ải, ngài sẽ là đàn ông, cũng chẳng thái giám, ngài chỉ là một phế vật cô độc, sống trong sự sỉ nhục hằng ngày cho đến thở cuối cùng. Đó mới là sự trừng phạt mà dành cho ngài."
Ta dậy, lưng thẳng về phía kiệu hoa, thèm một giây nào cái kẻ đang quằn quại trong vũng bùn. Tiêu Dạ nắm lấy tay , kéo lòng, khẩy: "Nàng quả nhiên là vị hoàng hậu tàn nhẫn nhất mà từng thấy. , chính là kẻ sẽ dung túng cho sự tàn nhẫn đó đến cùng."
Lễ cưới tại điện Thái Hòa diễn trong gian uy nghiêm và tráng lệ tột độ. Hàng trăm đại thần quỳ rạp, một ai dám ngẩng đầu lên vị Hoàng hậu đang khoác áo phượng bào rực rỡ. Khi và Tiêu Dạ cùng bước lên những bậc thang cao nhất, chạm tay ngai vàng chạm rồng, hệ thống bỗng vang lên một âm thanh huy hoàng, báo hiệu sự đổi của vận mệnh.
[Chúc mừng ký chủ! Kịch bản gốc nghiền nát !] [Mở khóa quyền năng: 'Kiến thiết vương triều'. Từ nay, mỗi lời bạn thốt sẽ trở thành luật pháp tối cao.] [Nhan sắc và mị lực đạt mức 100/100. Bạn chính là biểu tượng của quyền lực và vẻ thể xâm phạm.]
Đêm tân hôn, trong cung điện lộng lẫy đầy nến đỏ, Tiêu Dạ tháo bỏ phượng quan nặng trề cho . Đôi bàn tay vốn dĩ chỉ cầm kiếm g.i.ế.c của giờ đây vụng về và run rẩy khi chạm làn da của .
"Nhược Hi, dọn sạch lãnh cung. Liễu Tuyết Nhi đang nhốt trong căn phòng tối nhất, hằng ngày 'bồi bổ' bằng đúng loại t.h.u.ố.c mà ả dùng để hại nàng. Còn Thẩm Hoài, ông hóa điên và đang tự gặm nhấm sự nhục nhã trong phủ Thừa tướng hoang tàn." Tiêu Dạ thì thầm, ánh mắt tràn đầy vẻ chiếm hữu.
Ta tựa lòng , tay nghịch lọn tóc đen nhánh: "Thiên hạ giờ là của chúng . Tiêu Dạ, sợ ? Khi kề gối với là một 'Yêu hậu' lòng hẹp hòi, chỉ thích vả mặt khác?"
Tiêu Dạ lật , ép xuống lớp đệm tơ tằm mềm mại, thở nóng hổi và dồn dập: "Yêu hậu thì ? Ta vốn dĩ là bạo quân. Một cặp trời sinh, chẳng tuyệt ? Nàng quậy phá đến , sẽ dọn dẹp đến đó. Dù là địa ngục, chỉ cần nàng, cũng sẽ biến nó thành thiên đường."
Nụ hôn nồng cháy rơi xuống, đ.á.n.h dấu một khởi đầu mới đầy m.á.u và hoa hồng. Tuy nhiên, ngay lúc sự thỏa mãn đạt đến đỉnh điểm, hệ thống bỗng hiện lên một dòng chữ màu đỏ rực, cảnh báo một mối nguy mới đang tiềm ẩn.
[Cảnh báo cấp độ S: Phát hiện sự d.a.o động linh hồn bất thường.] [Phân tích: Có một 'Người xuyên ' khác đang ẩn trong đoàn sứ giả nước lân bang chuẩn tiến kinh chúc thọ. Cô mang theo hệ thống 'Hào quang nữ chính thiện lành'.]
Ta khẽ nhếch môi nụ hôn của Tiêu Dạ. Một kẻ xuyên khác ? Lại còn là "nữ chính thiện lành"? Thật là thú vị. Xem , cuộc chơi của ở vương triều chỉ mới thực sự bắt đầu mà thôi. Để xem, "hệ thống thiện lành" của cô chịu nổi một cú tát từ "Yêu hậu" !