Mẹ sững một chốc, đột nhiên hét lên lao về phía bố : “Vương Cường, đồ đáng c.h.ế.t! Tao g.i.ế.c mày!”
Mặt bố bà cào rách một đường m.á.u. Ông nổi trận lôi đình, giáng một cước khiến ngã nhào đất, đầu đập trúng cạnh giường, m.á.u chảy như suối.
Dù , bố vẫn ý định buông tha, ông cứ thế bồi thêm từng cú đá : “Con mụ ! Mày chán sống hả!”
lao đến ôm c.h.ặ.t lấy chân bố, gào : “Đừng đ.á.n.h con, đừng đ.á.n.h con! Con lời mà bố, con sẽ ăn gan lợn, con ăn mà!”
Lúc bố mới hậm hực c.h.ử.i rủa bỏ ngoài.
12
tìm cồn i-ốt sát trùng dùng băng gạc băng bó vết thương cho .
Bà yếu ớt giường, chẳng còn sức để năng gì. ghé sát tai , thấy môi bà khẽ mấp máy hai nhưng thốt chữ nào.
Khi thấy rõ gì, bà sốt ruột đến mức hai hàng nước mắt lăn dài từ khóe mắt.
Cái cục thịt xanh đen , đứa em gái thứ tư của , đang ngọ nguậy bên cạnh , nó vươn cái miệng dài tìm bầu sữa khắp nơi.
Chẳng hiểu , lúc đó nảy một sự thúc giục bóp c.h.ế.t nó ngay lập tức.
13
Cuộc vui cuồng loạn bên ngoài vẫn tiếp diễn, từ xa thấy tiếng loa phường của lão Thôn trưởng.
“Bây giờ bắt đầu đấu giá con Heo Đỉa thứ tư, giá khởi điểm vẫn là một trăm nghìn tệ.”
“150 nghìn thứ nhất, 150 nghìn thứ hai!”
“Chu lão bản trả đến 180 nghìn, còn ai trả giá thêm ? 180 nghìn thứ nhất!”
“Phương tổng trả 200 nghìn! 200 nghìn thứ nhất, 200 nghìn thứ hai, 200 nghìn thứ ba!”
“Chúc mừng Phương tổng!”
Nếu nhớ lầm, lão Phương tổng cũng tám mươi tuổi , năm nào lão cũng tới đây ăn một con Heo Đỉa.
Lão b.a.o n.u.ô.i ba con bồ nhí bên ngoài, trong đó hai cô là sinh viên đại học danh tiếng, con riêng nhiều đếm xuể.
là gừng càng già càng cay.
14
Lúc ngoài, lão Phương tổng đang bưng con Heo Đỉa nướng vàng ươm, giòn rụm, ăn để mỡ chảy ròng ròng khắp mép.
Đám đàn ông xung quanh bằng ánh mắt thèm thuồng, ngừng nuốt nước miếng.
níu áo bố, mếu máo : “Bố ơi, tìm thầy t.h.u.ố.c xem cho , thương nặng lắm, sắp chịu nổi nữa .”
Bố đang lúc phấn khởi, mấy con Heo Đỉa nhà bán giá cao, ông hưng phấn xoa hai tay liên tục.
nhắc nữa, liền ông tát một cú ngã nhào: “Cút! Đừng đến đây hỏng cuộc vui của tao! Con mụ đó c.h.ế.t thì c.h.ế.t, c.h.ế.t thì tao càng dễ cưới vợ mới!”
ôm mặt lóc chạy về.
Lúc mặt trời xuống núi, ngay cửa nhà, chợt thấy chị hai.
Chị mỉm vẫy tay với : “Tam Nha, chị đến đón đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/heo-dia/chuong-5.html.]
điên cuồng lắc đầu: “Chị hai, đừng để c.h.ế.t, em sợ lắm. Cầu xin chị đừng bỏ mặc em một .”
Chị hai từng bước tiến gần , chị bốc mùi t.ử khí thối rữa hòa lẫn với mùi tanh nồng của ruộng nước.
“Tam Nha, em cũng cùng chị luôn .”
lùi vài bước: “Chị hai, em vẫn còn việc .”
Chị lấy tay che miệng , bàn tay chỉ còn là những khúc xương trắng hếu dính vài sợi thịt lủng lẳng: “Một đứa ranh con thì việc gì chứ?”
lúc đó, bụng đau thắt như hàng vạn con kiến đang c.ắ.n xé bên trong.
“Chị hai, nãy với em một câu nhưng em rõ, chị là gì ?”
Chị hai vuốt vài lọn tóc thưa thớt còn sót đầu, một nữa vẫy tay gọi : “Tam Nha, em gần đây chút .”
ôm bụng, tiến gần chị vài bước.
Chị âm hiểm: “Sao em sợ chị đến thế?”
“Mẹ bà khâu mười đồng bạc trong gối, bà bảo em lấy mua rượu cao lương mà uống, uống là hết đau bụng ngay.”
Nói xong chị nhà, vội vã chạy theo nhưng đến nơi, tìm khắp ngóc ngách cũng thấy chị nữa.
thử thò tay trong gối của mò mẫm, quả nhiên tìm thấy một tờ mười đồng nhăn nhúm.
Vừa thấy tờ tiền, khóe môi khẽ hiện lên một tia hy vọng, bà cố sức chớp mắt với .
“Con , con mua rượu cao lương ngay đây.”
15
siết c.h.ặ.t tờ mười đồng lén giấu bấy lâu, chạy đến tiệm tạp hóa trong làng.
“Chú Phùng, cho cháu đong hai cân rượu cao lương loại nặng.”
cúi gầm mặt, dám đàn ông cứ hễ thấy đàn bà con gái là nuốt nước miếng ừng ực .
“Tam Nha đấy , chớp mắt cái mà lớn thế ? Hồi chú mới gặp mày, mày mới chỉ là một cục đen thui, bé tí tẹo thế thôi .”
Lão giơ đôi bàn tay đầy sẹo bộ đo đạc, bất thình lình đưa tay lên nặn má một cái, đó đưa tay lên mũi hít một thật sâu nuốt nước bọt cái.
“Thơm thật đấy!”
thừa cái chữ “thơm” lão là mùi hương hoa cỏ, mà là mùi của “thức ăn”.
Toàn run lên bần bật: “Chú Phùng, bố cháu đang đợi rượu ạ.”
đ.á.n.h liều ngẩng đầu lên lão .
Lão nhe hàm răng vàng khè , đưa bình rượu cho : “Đây là rượu hơn sáu mươi độ đấy, bảo bố mày uống từ từ thôi.”
đưa tay nhận thì lão chộp lấy tay, gặm mạnh một cái.
hoảng hốt, vùng vẫy rút bàn tay dính đầy nước miếng nhầy nhụa , giật lấy bình rượu chạy như bay.
“Thơm quá, thế là lão cũng coi như nếm một miếng Heo Đỉa , ha ha ha!” Tiếng điên dại của lão Phùng truyền đến từ phía lưng.