Hình Nhân Giấy - Chương 6

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:51:26
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vợ giữ dáng nên thường xuyên ăn tối. 

cũng thích nấu nướng, phần lớn bữa tối chuẩn cho và Giai Giai đều đơn giản, hương vị cũng tạm bợ, chỉ gọi là đảm bảo dinh dưỡng.

Khi gương mặt chất phác nhuốm màu sương gió của ông chủ, bỗng nhiên thấy ngưỡng mộ ông .

Dường như cuộc sống như gần với nhưng cũng xa đến mức cả đời khó mà với tới.

Đêm đến, giường trong phòng trọ.

Chăn thô ráp, chẳng thể mềm mại như chất liệu cotton cao cấp ở nhà, nhưng sạch sẽ.

ngắm dải ngân hà ngoài cửa sổ chìm giấc ngủ, một đêm mộng mị.

17

Sáng sớm, tiếng gà gáy đ.á.n.h thức.

Bà chủ chuẩn xong bữa sáng, bày sẵn chiếc bàn gỗ. Có bánh nướng, còn cả bánh bột chiên vàng óng, mùi thơm nức mũi thoang thoảng vị sữa.

bắt chước theo cách cô bé trong nhà ăn cơm, xé một miếng bánh nướng chấm với sữa đưa miệng, nhai sướng miệng.

Trước khi lên đường, thanh toán tiền phòng như bình thường, lấy thêm hai mươi tệ nữa đưa cho ông chủ: "Cảm ơn ông bà chiêu đãi, đồ ăn thật sự ngon."

Ông chủ ha hả, cũng từ chối: "Cậu ở thành phố lớn kiếm nhiều tiền, cũng chẳng khách sáo với nữa."

xách hành lý đến cổng sân, phát hiện cô bé đang trốn khung cửa, tò mò .

bước tới, xổm xuống, "Sao cháu cứ lén chú mãi thế?"

Cô bé chút bối rối.

Cô bé dùng thứ tiếng phổ thông pha chút giọng địa phương : "Chú ơi, chú giống mấy cô chú du khách khác ạ."

"Không giống ở ?"

"Mấy đó đều cùng cả nhà, đông vui lắm. chú thì chỉ một , nét mặt lúc nào cũng nghiêm trọng, cứ như là..."

"Cứ như là gì?"

Cô bé ngập ngừng một chút, nhanh: "Cứ như vẻ mặt của bạn A Lực lớp cháu mỗi khi bài tập !"

Trong sân vang lên tiếng của ông chủ, cô bé vội vàng chạy tót nhà.

ánh nắng buổi sớm, nổi.

18

bắt đầu chuyến hành trình của riêng .

Thảo nguyên hai bên đường dần thu hẹp , những dãy núi phía xa ánh mặt trời phác họa nên những đường nét lạnh lẽo.

Biển báo vụt qua: Hồ Sayram 35km.

Gió từ khung cửa xe hé mở ùa , mang theo hương cỏ xanh.

con đường ngoằn ngoèo phía , nhạt nhẽo cất tiếng: "Cuối cùng cũng xuất hiện ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hinh-nhan-giay-uogp/chuong-6.html.]

Ở ghế phụ, một giọng giống hệt nhưng mệt mỏi hơn hẳn vang lên: "Phải đấy, cũng đến lúc xuất hiện ."

một tay cầm vô lăng, khẽ nghiêng đầu.

Trên ghế phụ một đàn ông, cũng đang nghiêng đầu .

Anh mặc bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh, sắc mặt tái nhợt, gò má nhô cao, tóc gần như rụng hết.

thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c sát trùng thoang thoảng đặc trưng của bệnh viện.

Thì , vẻ ủ rũ c.h.ế.t ch.óc do thời gian, mà do bệnh tật.

cô trấn an tâm trí đang rối loạn, cố gắng hỏi một cách bình thản: "Anh c.h.ế.t khi nào?"

Dứt lời, tự giễu cợt bản một tiếng: "Hoặc là nên hỏi “ c.h.ế.t khi nào?"

"" ghế phụ vô cảm trả lời: "Hai năm , u.n.g t.h.ư phổi."

Hóa là hai năm ư...

"Giai Giai" của tương lai từng với , hai năm nữa, vợ sẽ ly hôn với .

Đó đúng lúc là thời điểm mắc bệnh nan y.

Xem , vợ thể chịu đựng nổi một chồng bệnh tật ốm yếu.

Thảo nào, Giai Giai tương lai mất niềm tin tất cả thứ, chọn lấy con đường lối thoát.

Vì khi mười ba tuổi, con bé tận mắt chứng kiến ruồng bỏ cha bệnh tật, ... Con bé lượt đ.á.n.h mất sự hiện diện của cha và sự quan tâm của .

mà, hai năm nữa mới ba mươi bảy tuổi, mắc bệnh hiểm nghèo sớm như ?

19

"" ghế phụ dường như thấu suy nghĩ của .

Khóe môi nhếch lên một nụ châm biếm, chậm rãi : "Chắc cũng nhận đấy, công ty ngày càng bắt bẻ sai của , đồng thời cân nhắc những cấp trẻ khỏe. Để đào thải, chỉ còn cách bán mạng tăng ca, thường xuyên thức trắng đêm."

Anh khựng : "Tin giữ công việc đáng thương đó. Tin chẳng đủ thọ để tiếp ."

Tim chùng xuống nhưng vẫn cố gắng giữ bình tỉnh, : " , thứ vẫn còn kịp, thể đổi..."

"Cậu thật sự ?" Người ghế phụ rõ hơn: "Khi thấy phương án dốc lòng thực hiện sếp bác bỏ, khi những đồng nghiệp trẻ hơn lượt thăng tiến, còn thì mãi giậm chân tại chỗ... Cậu thực sự cam tâm ?"

Toàn như rút cạn sức lực.

Anh đúng. mất cha từ nhỏ, một nuôi khôn lớn nên tính cách hiếu thắng.

Dù năng lực bình bình nhưng vẫn kiềm mà so bì với khác, âm thầm bán mạng nỗ lực, dù là lấy sức khỏe của chính đ.á.n.h đổi.

Cho dù chuyến đáng sợ đến , ảnh hưởng của nó với cũng sẽ dần phai nhạt.

Đợi đến khi công ty, về với gia đình, vẫn sẽ biến thành đàn ông bàn tay vô hình xô đẩy .

định sẵn là sẽ biến thành đàn ông ghế phụ .

"Đừng nản chí chứ." Người ghế phụ thản nhiên lên tiếng: "Người c.h.ế.t hiện tại là , . Cậu còn hai năm để sống cơ mà."

 

Loading...