Hình Nhân Giấy - Chương 7: FULL

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:51:54
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

hỏi: "Nếu thể đổi điều gì thì sự xuất hiện của các mặt ý nghĩa gì? Mẹ, Giai Giai, Lục Tiến, cả nữa đều xuất hiện đúng thời điểm c.h.ế.t của để gặp , chẳng lẽ chỉ để lời tạm biệt thôi ?"

"Những khác thì rõ." Giọng "" ghế phụ trầm xuống như thể tiết lộ một bí mật quan trọng nào đó.

nín thở tập trung, theo bản năng ghé gần nhưng giây tiếp theo, bật : "Haha, tìm chỉ là vì nhớ bữa sáng ở nhà nghỉ hôm đó thôi. Món bánh ngon thật... Nếu cơ hội thì ăn giúp vài bữa nhé."

nhận trêu đùa.

Một lúc lâu , nghiến răng rít qua kẽ răng một câu: "Đi thong thả, tiễn."

20

"" ghế phụ cũng điều, im lặng biến mất chỉ còn con hình nhân giấy, môi vương một nụ giễu cợt.

Lòng chìm một sự bình lặng c.h.ế.t ch.óc.

Người đổi vận mệnh thì vẻ dễ dàng nhưng khi thực sự bắt tay , giống như việc ép một đoàn tàu cũ lệch khỏi đường ray .

Những toa tàu nặng nề nối đuôi , tất cả đều bẻ lái theo đầu tàu, mà dễ dàng ?

đưa tay mở loa ô tô, định bụng tiếp audio. bỗng nhớ điều gì đó, ngón tay xoay một vòng, chuyển sang kênh âm nhạc.

Ít nhất, lặn lội đường xa đến nhắc nhở, thể để bà uổng công .

Chiếc xe rời khỏi đường cao tốc Độc Khố, hướng về phía nội thành Bác Lạc.

Hoang dã và thảo nguyên dọc đường lùi xa, đó là những hàng cây dương xanh và những con phố ngăn nắp.

Gió thu thổi qua, những chiếc lá vàng bên đường rào rạt rơi xuống.

bật định vị, lái xe tới một khách sạn cao cấp, nơi khách hàng chỉ định gặp mặt.

Đồng thời, loa xe bắt đầu phát một bản nhạc êm dịu: "... Mùa thu cuối cùng đó, chúng cùng ngắm lá phong, kết quả chỉ còn một tấm hình..."

Không , giai điệu chạm đúng một sợi dây trong tâm trí .

như bỏ bùa mê, cứ lặp lặp bản nhạc , mãi thôi.

Mùa thu năm , chúng cùng ngắm lá phong.

Cuối cùng, chỉ còn một tấm hình.

...

Đời , suy cho cùng, thứ còn sót cũng chỉ là một bức ảnh trắng đen mà thôi.

21

đỗ xe cửa khách sạn, đưa chìa khóa cho nhân viên đỗ xe tiện tay gọi điện cho khách hàng.

Đối phương bảo cũng sắp tới , bảo cứ đợi một lát.

xuống ghế sofa ở sảnh thì một nhân viên phục vụ cầm thực đơn tới, mỉm hỏi: "Thưa , dùng thử set chiều của chúng ? 98 tệ một phần, bao gồm bánh ngọt kem, bánh nướng địa phương và một ấm hồng."

98 tệ? Thế thì khác gì cướp tiền chứ!

định từ chối, nhưng lời đến miệng đổi ý: "Được, cho một phần."

mới hứa với "" của tương lai là ăn ngon hơn, thì cứ sang chảnh một .

Chẳng mấy chốc, những món điểm tâm tinh xảo bày đầy khay.

Từ cửa sổ, thể hồ Sayram ở phía xa mặt hồ lấp lánh ánh vàng nhạt ráng chiều, tựa như một con mắt lặng lẽ dõi theo vạn vật.

đang thưởng thức chiều thì khách hàng

Khi thấy dáng vẻ của , mặt thoáng hiện nét kinh ngạc: "Anh là trưởng phòng Trương của công ty “Động Lực Vĩnh Hằng” ? Vất vả cho , nghỉ lễ mà vẫn đến tiếp đón ... Về chuyện của dự án ..."

dậy, nghiêm túc : "Tổng giám đốc Vương, về việc tiếp đón dự án đó, trưởng phòng quyết định sẽ đích mặt. Hôm nay tới đây là để trực tiếp thông báo với thủ tục bàn giao."

Nói xong, đẩy chiếc điện thoại về phía , màn hình đang hiển thị một email gửi:

[Trưởng phòng Trương: Do gần đây sức khỏe , thể thành nhiệm vụ tiếp đón một cách trọn vẹn. Để đảm bảo sự tôn trọng đối với khách hàng, xin ông hãy thực hiện công việc tiếp nối. Rất mong ông thấu hiểu, thành thật xin vì những bất tiện gây .] 

[Trình Tấn]

Email chỉ gửi cho trưởng phòng Trương, mà còn gửi cho ban lãnh đạo công ty, bộ phận nhân sự và hòm thư công vụ của phòng quan hệ khách hàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/hinh-nhan-giay-uogp/chuong-7-full.html.]

Tổng giám đốc Vương xong, đáy mắt thoáng qua một vẻ phức tạp.

khẽ gật đầu: “Tổng giám đốc Vương, hẹn gặp ."

thọc tay túi, tắt nguồn điện thoại công việc.

Lúc , trưởng phòng Trình tức giận đến mấy, chắc giờ cũng đang đường sân bay Bắc Thành .

Thích sai khiến khác ngày nghỉ thì cứ tự gương .

22

thẳng đến quầy lễ tân, đưa căn cước công dân và thuê một căn phòng.

Cô lễ tân nở nụ chuyên nghiệ: "Anh ở bao lâu ạ?"

"Ba ngày."

Mười ba năm bán mạng cho công ty, ba ngày coi như là phần thưởng cho chính bản .

yêu cầu một căn phòng ở tầng cao nhất ban công. Cô lễ tân đồng ý ngay, nhờ nhân viên phục vụ dẫn lên lầu.

Bỗng dưng chợt nhớ điều gì đó: "Đợi chút, còn đồ lấy."

xe, mang cả con hình nhân giấy đó phòng.

Dù tất cả những chuyện là ảo giác huyền học thì đều nảy sinh những cảm xúc phức tạp với con hình nhân . tìm khắp trong xe, chẳng thấy nó nữa.

chỉ tìm thấy một chiếc khăn quàng cổ màu đen gấp gọn gàng sàn ghế phụ.

Trên đó vẫn còn một sợi chỉ cắt đứt. Đây là... Chiếc khăn cuối cùng mà để cho .

23

nhét khăn n.g.ự.c, khách sạn. Trong lúc thang máy lên, cẩn thận sắp xếp suy nghĩ… 

Mười ba năm nay, luôn cẩn trọng từng chút một, phương án thì mài giũa , văn bản kiểm tra hết đến khác, sợ rằng sẽ để lộ dù chỉ là một sai.

năng lực bình thường, nên quân bài duy nhất thể tung chính là sự " định".

Còn về chuyện "tự ý chuyển giao nhiệm vụ tiếp đón" hôm nay, nếu công ty thực sự truy cứu thì cũng đường lui.

thể xin bệnh viện một tờ giấy nghỉ ốm, chỉ riêng tình trạng huyết áp thấp kinh niên của cũng quá đủ .

Bác sĩ cảnh báo từ lâu, do thêm giờ và thức khuya quá nhiều, cơ thể chạm ngưỡng giới hạn.

Nếu công ty thực sự lấy lý do để sa thải thì cũng đền bù theo quy định một khoản 'N+1'.

Khoản tiền đó đủ để sống lay lắt qua một năm.

Trong một năm đó, sẽ liên lạc với mấy bạn cũ cũng "thất nghiệp” như , cùng mở một lớp đào tạo. 

Kiếm thể chỉ đủ sống nhưng mức độ tự do cao hơn nhiều.

Như , mới thời gian để cùng Giai Giai vẽ tranh, dạo bộ, lắng những câu chuyện về động vật của con bé.

24

Thang máy kêu “ting” một tiếng dừng , nhân viên phục vụ động tác mời. 

Cuối hành lang, căn phòng ở tầng cao nhất đang tĩnh lặng đợi . đẩy cửa phòng, bước đến bên cửa sổ.

Rèm voan trắng gió thổi bay phấp phới, ngoài cửa sổ là một cảnh tượng khiến tâm can run rẩy.

Hồ Sayram đang yên ả giữa đất trời như một con mắt khổng lồ mà trái đất mở .

Giờ phút , con mắt xanh khổng lồ đang chằm chằm .

: "Chào thế giới nhé, vui gặp bạn."

Nếu ví vận mệnh con như một chuyến tàu thì bản đoàn tàu quả thực nặng nề.

nếu nó vứt bỏ hết những kiện hàng toa, chỉ còn đầu tàu.

Vậy thì khoảnh khắc chạy nhanh nhất, nó thể thoát khỏi đường ray vốn .

(Hết)

 

Loading...