Hoàng Thượng, Vi Thần Là Nữ Là Nữ! - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-17 21:46:06
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Bởi vì tai tiếng giữa và ngài ồn ào huyên náo truyền khắp nơi, Thừa tướng nhịn bèn tìm Triệu Túc: "Hoàng thượng đích chấp chính nhiều năm, cớ vẫn sắc phong Trung cung?"

Triệu Túc nhâm nhi rượu đáp: "Trẫm trong lòng ."

"Vậy thì sắc phong chứ!"

"Quy hoạch nghề nghiệp của chúng chút xung đột. Nàng chịu vì trẫm mà từ bỏ công việc hiện tại —— chẳng lẽ trẫm thể từ chức để cùng nàng bỏ trốn ?"

Thừa tướng móc một tờ giấy trải ngay mặt ngài : "Mời ngài cho một bản chiếu cáo tội ."

Triệu Túc ngoan ngoãn cầm lấy.

"Bệ hạ từng nghĩ tới, ngài là Thiên t.ử, một việc vốn xuất phát từ tình yêu, mà là trách nhiệm."

"Trẫm vẫn luôn gánh vác trách nhiệm đó thôi, nhưng riêng chuyện trọng đại như hôn nhân thì trẫm tự lừa dối bản ."

"Vậy chẳng lẽ Hoàng thượng định cứ để trống Trung cung mãi, cũng thèm sinh Thái t.ử luôn ?"

"Thì nhận nuôi một đứa ." Triệu Túc ẹo tựa lưng lên long ỷ, ủ rũ rầu rĩ đáp: "Trẫm đây tự lập tự cường, vợ thì trẫm tự ' bỉm sữa phiên bản nam' (nam mụ mụ) cũng ."

Thư Sách

Thừa tướng chép miệng thở dài sườn sượt, phạt ngài luôn mười bản chiếu cáo tội .

Triệu Túc nhận sai vô cùng tích cực. Hoàng hậu thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng lập. Chọc cho Thừa tướng tức đến mức đổ bệnh bẹp.

Dần dà, bách tính kinh thành đều xì xầm chỉ trỏ ngài , đều đồn Thiên t.ử đoạn tụ (đồng tính), đức xứng với ngôi vị.

Ta nhịn nổi nữa đành chạy tìm ngài : "Hôm săn, vì ngài che chở cho thần?"

Nếu bảo vệ cái vỏ bọc phận của , ngài cần gánh chịu những tiếng nhơ . Ngược , khéo lúc ngài mộng trở thành sự thật cũng nên.

"Khanh là bạn nhất của trẫm, giữa với chẳng nên vì sinh t.ử ." Ngài , vươn tay xoa đầu , "Không . Thích khanh là chuyện của riêng trẫm, khanh đừng bận tâm."

Thực vốn dĩ cũng chẳng buồn quản. đầy ba tháng , của ngài mang binh tạo phản.

Hoàng thất ba em, vị Vương gia "cảm giác tồn tại" mờ nhạt nhất. Mờ nhạt đến độ từ đầu truyện đến giờ gã còn từng xuất hiện lấy một . Cho nên chẳng một ai thể ngờ , một đêm nọ, gã dám đóng c.h.ặ.t cửa cung, dẫn theo nhân mã đòi đến lấy mạng Triệu Túc.

Lúc đó vặn đang tăng ca. Vừa thấy bọn chúng hùng hổ lao tới định bắt , vội vã chui qua lỗ ch.ó, cắm đầu chạy thục mạng đến phủ Thừa tướng mật báo: "Thừa tướng, Vương gia tạo phản , ngài mau cứu Hoàng thượng a!"

Thừa tướng chổng m.ô.n.g về phía , ôm đầu kêu nhức óc: "Đi tìm khác , cái già 80 tuổi của ..."

Ta lao tới lật tung chăn của ông lên: "Hoàng thượng thì điểm nào chứ? Ngài chịu bảo vệ Hoàng thượng, chẳng lẽ định phò tá tên Vương gia chắc. Cái gã Vương gia đó là một thằng đần đấy! Chẳng các ngài chỉ đang ghét bỏ Hoàng thượng vì xu hướng giới tính của ngài vấn đề thôi ?"

Ta đưa tay rút phắt cây trâm cài đầu xuống, để xõa tung mái tóc dài: "Ngài kỹ xem là nam nữ?"

Thừa tướng lập tức bật dậy rướn m.ô.n.g tới gần, cầm ngọn đèn dầu soi thẳng mặt , cảnh giác : "Ngươi vốn dĩ sinh nét thanh tú , giờ xõa b.úi tóc xuống liền định lừa cái già 80 tuổi rằng ngươi là một tiểu a đầu ? Đàn ông đàn bà gì ở triều chẳng để tóc dài, xõa cái tóc xuống thì mà tính là bằng chứng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/hoang-thuong-vi-than-la-nu-la-nu/6.html.]

Ta nghiến răng dứt khoát ấn tay lên bụng của : "Trong bụng đang mang cốt nhục của ngài đây , còn dùng cả 'Thiên Trúc thần du' để thụ t.h.a.i nữa, nên Thái y chắc chắn một trăm phần trăm là tiểu Thái t.ử ."

"Được ! Lão phu Xu mật viện một chuyến là chứ gì." Thừa tướng tung một cú 'cá chép bật võng' nhảy phắt xuống giường, vài bước đầu với vẻ mặt ngập ngừng thôi.

Ta hận thể nghiến nát răng mắng: "Đã bảo là con li miêu !!!"

"Lão phu chỉ chờ mỗi câu của ngươi thôi!"

Thừa tướng đích điều binh khiển tướng, còn thì một bước, dắt theo bộ 145 tên gia đinh trong phủ xông thẳng điện Chiêu Dương.

Lúc đến, Hoàng đế đang rượt Vương gia chạy té khói ánh trăng.

"Ngươi tấu thì cái gì cơ chứ?" Vương gia tẩn cho tơi bời nhưng vẫn to mồm ngang ngược, "Ta đây đẻ ba đứa con trai , còn ngươi đến cái bóng vợ cũng chẳng . Cả thiên hạ đều ngươi là đồ pê đê, cái ngai vàng của ngươi vốn dĩ vững , chi bằng ngoan ngoãn nhường sớm cho ."

"Ngươi đang mắng ai đấy hả?" Ta tức giận giương cung b.ắ.n thẳng một mũi tên ghim c.h.ặ.t góc áo của gã, "Ca ca của ngươi hùng tài đại lược, ngươi là cái thứ yêu ma quỷ quái từ chui mà cũng dám mơ tưởng đến ngai vàng của ngài hả?"

"Ngươi là đứa nào?" Vương gia thấy liền lắp bắp kinh hãi.

Ta hất tung mái tóc dài: "Ta là tẩu t.ử (chị dâu) của ngươi đây!"

Vương gia vạch mắt rõ dung mạo của , c.h.ử.i thề một tiếng: "Đệt, Lý đại nhân cải trang quả nhiên dung mạo xinh hệt như thiếu nữ."

"Mắt ngươi , lão nương đây là mỹ nữ hàng thật giá thật!" Ta giẫm chân lên tường thành, từ cao xuống b.ắ.n bồi thêm cho gã một mũi tên nữa.

Vương gia sửng sốt, đó thuận miệng nặn một nụ hèn hạ theo bản năng: "Ây da, hóa là tẩu tẩu , thất kính, thất kính quá..."

Vương gia còn kịp chắp tay bái xong, Triệu Túc đuổi tới nơi, cầm chuôi kiếm nện cho gã lăn đất: "Dù cũng cất công tới đây , thì dập đầu tạ tội đàng hoàng với tẩu t.ử của ngươi ."

Ngài xách ngược đầu Vương gia đập bình bịch xuống nền đất, dọa cho gã sợ đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.

"Sao khanh tới đây?" Triệu Túc nắm lấy tay , cẩn thận đỡ từ tường thành xuống.

"Ngài từng , chúng là những bạn nhất cơ mà." Ta hừ một tiếng, "Ta tuy mang phận nữ nhi, nhưng sống cũng trượng nghĩa lắm đấy."

Triệu Túc liền mỉm xán lạn.

Lúc Thừa tướng dẫn theo đại đội nhân mã rầm rập chạy tới. Lịch sử một nữa tái diễn, đang trong tình trạng xõa tóc bù xù. chợt nghĩ , dù thì cũng tự lột mặt nạ , bây giờ trốn tránh giấu giếm thì cũng còn ý nghĩa gì nữa.

Thế mà Triệu Túc vẫn cứ thuần thục giăng tấm áo choàng , ôm gọn giấu tịt trong n.g.ự.c ngài .

"Kẻ nào hùa theo Hoài Nam vương phản, bộ xử t.ử, để sống. Tước bỏ phong hào của Hoài Nam vương, giam lỏng ở đài cung, ba đứa con trai đều đày thủ lăng (canh lăng mộ)." Triệu Túc lạnh lùng tuyên án xong, cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu một cái, "Lý đại nhân công cần vương cứu giá, giáng chức điều xuống Ngự sử đài."

"Hả???"

Tại tống cái nha môn chuyên giám sát bới lông tìm vết như Ngự sử đài chứ?

Triệu Túc, ngài mau mau cho tiến Tam tỉnh Lục bộ mà!!!

 

 

 

Loading...