HƠI ẤM CỦA EM - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:40:14
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 5

 

Bạn “ồ” một tiếng, lẩm bẩm:

 

“Hôm qua bạn trai tớ cũng , bảo đừng đến quán đó nữa.”

 

xong hừ lạnh:

 

“Chồn vàng mà cũng sợ đau bụng .”

 

Bạn cũng hừ một tiếng:

 

đúng đúng, chỉ Hoắc Đàn nhà trai.”

 

mấy giây thở dài:

 

“Thôi bỏ .”

 

cũng là một tiểu thần.

 

Buổi tối, bạn hẹn hò.

 

Còn thì đến bệnh viện thú y thăm chú ch.ó đen nhỏ.

 

Con ch.ó rõ ràng vẫn nhớ .

 

Vừa thấy ư ử chạy tới cọ tay.

 

Một cục lông nhỏ mềm mại.

 

Tim gần như tan chảy.

 

“Có cho nó uống sữa ?”

 

Đột nhiên phía vang lên giọng .

 

Ngay đó một cánh tay đưa qua từ vai .

 

Trên tay cầm bình sữa nhỏ.

 

“Sữa dê.”

 

đầu liếc một cái.

 

Thấy Hoắc Đàn phía , trông căng thẳng.

 

mặt cảm xúc cảm ơn, nhận bình sữa cho ch.ó con uống.

 

Trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh.

 

Chỉ còn tiếng ch.óp chép uống sữa của ch.ó con.

 

 

Đến khi bình sữa uống hết.

 

dậy chuẩn rời .

 

“Ôn Hạ!”

 

Cuối cùng Hoắc Đàn cũng lên tiếng.

 

Trông lúng túng:

 

“Ờm… đưa cô về nhé.”

 

lắc đầu:

 

“Không cần, đến đón .”

 

Ánh mắt Hoắc Đàn lập tức sắc :

 

“Là cái đối tượng hẹn hò gặp của cô ?”

 

như kẻ ngốc:

 

“Là tài xế Didi.”

 

Hoắc Đàn sững .

 

Rồi vội vàng đuổi theo:

 

cũng thể đưa cô! cũng thể đăng ký Didi!”

 

để ý, tiếp tục .

 

“Ôn Hạ!”

 

Thấy sắp khỏi cửa.

 

Hoắc Đàn cuối cùng cũng nhịn nổi, nhẹ nhàng kéo tay .

 

Vẻ mặt bối rối hoảng hốt:

 

“Cô thể cho … tại thêm liên lạc của ?”

 

 

Không thêm .

 

Mà là chính xóa !

 

Nghĩ tới đây càng bực.

 

Cắm đầu thẳng ngoài.

 

Đến xe, chợt nhớ gì đó, liền lấy cái hộp trong túi nhét mạnh tay .

 

“Cầm lấy! cần nữa! Tự mà trừ yêu diệt ma !”

 

Hoắc Đàn cuống cuồng đón lấy.

 

Anh cúi đầu hộp phù hai giây, đột nhiên ngẩng lên:

 

“Cô là….”

 

leo lên xe mất.

 

Sợ rằng cái ngu đó sẽ lây sang .

 

 

Về tới trường.

 

Điện thoại nhận một loạt lời mời kết bạn.

 

Tất cả đều do H gửi.

 

sai Ôn Hạ, đều là của !】

 

【Cô đại nhân đại lượng đừng chấp nhặt với nữa! Thêm !】

 

【Cho cô xem ch.ó con! Chó con vẫy tay cầu xin lăn lộn!】

 

【Chó con cầu xin cô đó!】

 

Chó con bé tí như cầu xin ?

 

tò mò.

 

Bấm xem.

 

Hoắc Đàn gửi một tấm ảnh.

 

Anh dùng hai tay nâng hai chân của ch.ó con, giơ nó lên ngang mặt.

 

Một một ch.ó.

 

Hai đôi mắt ướt long lanh cùng ống kính.

 

hai giây.

 

“Cạch.”

 

Úp điện thoại xuống bàn.

 

Đáng yêu quá aaaaa!!

 

đ.ấ.m khí trong ký túc xá một hồi lâu mới bình tĩnh .

 

Rồi giả vờ bình thản trả lời một chữ:

 

【Ồ.】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/hoi-am-cua-em/chuong-5.html.]

 

 

Hoắc Đàn tưởng vẫn còn giận.

 

Im lặng một lúc nhắn tiếp:

 

【Đừng giận nữa ?】

 

【Cho cô xem ch.ó con n.g.ự.c.】

 

Chó con… n.g.ự.c?

 

?

 

còn đang ngơ ngác.

 

Giây một tấm ảnh bật .

 

Áo hoodie rộng của trai căng .

 

Chó con thò đầu từ cổ áo.

 

Hiếu kỳ máy ảnh.

 

Xuống một chút…

 

Là cơ n.g.ự.c cơ bụng lấp ló.

 

Mẹ kiếp.

 

hít một lạnh.

 

Mũi nóng lên.

 

con ch.ó đó.

 

 

Hoắc Đàn dường như đó mới nhận chút hổ.

 

Gửi xong ảnh thì lâu gì nữa.

 

Thấy cũng bộ nữa.

 

Trực tiếp chấp nhận lời mời kết bạn.

 

Hoắc Đàn lập tức nắm cơ hội, xin nữa.

 

Rồi gửi thêm vài tấm ảnh ch.ó con.

 

Cả ngoan ngoãn đến mức đáng yêu.

 

Thật cũng giận thật.

 

Chủ yếu là cạn lời thôi.

 

mà…

 

Ngốc nghếch mà trai chính là của hồi môn nhất của đàn ông.

 

Nói thật vẫn khá hài lòng.

 

【À đúng , ở trong nhóm đó ?】

 

Hoắc Đàn tò mò hỏi:

 

【Nhóm đó khá chuyên nghiệp, đồ bán cũng đều là thật. Cô bằng cách nào?】

 

nghĩ một chút.

 

【Thầy giới thiệu, để phòng .】

 

Hoắc Đàn hiểu:

 

【Phòng ?】

 

thở dài:

 

【Cái ảnh bạn cùng phòng giống chồn vàng , gặp ngoài đời nhiều .】

 

còn thể gọi là nữa.

 

Phải gọi là còn hình mới đúng.

 

Hoắc Đàn im lặng nửa giây.

 

【Thật ảnh bạn cô cũng chẳng khá hơn… Lúc đầu còn tưởng gặp thứ gì dơ bẩn cơ.】

 

nhớ mấy tấm ảnh mặt trắng môi đỏ cô chỉnh sửa.

 

Không thể phản bác.

 

Không khí ngượng.

 

Hoắc Đàn đổi chủ đề:

 

【Bác sĩ ba ngày nữa ch.ó con thể xuất viện . Cô đến đón nó ?】

 

Đến thì

 

 

do dự:

 

【Chó con xuất viện thì ở ? Nhà xa lắm.】

 

Hoắc Đàn lập tức cách:

 

một căn hộ gần đây, thể nuôi.】

 

Vậy thì .

 

thở phào, hẹn Hoắc Đàn cùng đón ch.ó con.

 

 

Ngày xuất viện là thứ bảy.

 

Bệnh viện thú y khá đông.

 

và Hoắc Đàn một ôm ch.ó, một thủ tục.

 

Bác sĩ trêu:

 

“Trông hai giống ba mới tập nuôi con .”

 

gượng.

 

Bỗng thấy mu bàn tay ấm lên.

 

Cúi xuống thì thấy ch.ó con đang l.i.ế.m tay .

 

Bác sĩ mỉm :

 

“Nuôi nó cho nhé. Nó thích hai .”

 

“Nếu , nó cũng dám lấy hết can đảm chạy tới tìm hai cầu cứu.”

 

Nghe nhịn hỏi:

 

“Vậy của nó… chẳng lẽ thật sự…”

 

Hoắc Đàn cũng nhíu mày:

 

“Mấy ngày nay tìm quanh đây, hầu như thấy mèo ch.ó hoang. Là vì trời lạnh ?”

 

Bác sĩ cũng thấy lạ:

 

“Không rõ nữa. Từ khi thu thì mèo ch.ó ít hẳn.”

 

“Trước đây chúng còn cho vài con ăn, lâu thấy nữa.”

 

Nói đến đây ông do dự, hạ thấp giọng:

 

từng vài quán đồ nướng chuyên bắt mèo ch.ó hoang…”

 

“Dùng thịt mèo và ch.ó giả thịt bò thịt cừu.”

 

“Không … mấy cửa hàng ở khu thương mại …”

 

 

 

Loading...