HƠI ẤM CỦA EM - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:40:16
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 7

 

Trời dần tối.

 

đang nghĩ hôm nay chắc trắng tay .

 

Thì đột nhiên cảm thấy má lạnh lạnh.

 

Cái cảm giác ẩm ẩm mát mát đó xuất hiện.

 

Con ch.ó ma ở bên cạnh.

 

Hoắc Đàn , vẻ mặt kinh ngạc:

 

“Giống thật!”

 

hiểu:

 

“Giống cái gì?”

 

Hoắc Đàn chỉ lên vai :

 

“Một con ch.ó đen nhỏ, giống Tiểu Phúc!”

 

Anh quanh.

 

Càng , sắc mặt càng nặng:

 

“Nhiều lắm… nhiều…”

 

“Toàn là mèo với ch.ó!”

 

Cảm giác lạnh lạnh mặt xuất hiện một nữa.

 

Rồi biến mất.

 

Hoắc Đàn cúi đầu một chút:

 

“Hình như… nó đang dẫn đường cho chúng .”

 

Nghe chúng lập tức đuổi theo.

 

 

Dãy nhà tôn bên ngoài lớn.

 

bên trong sâu.

 

Đi chừng năm sáu phút.

 

Hoắc Đàn đầu mới dừng .

 

Chỉ phía :

 

“Chính là chỗ .”

 

bạn trai bạn .

 

Anh lập tức hiểu ý.

 

Một bóng đen từ lướt .

 

Vài giây .

 

Trong một căn nhà tôn vang lên tiếng hét:

 

“Cái gì ?!”

 

thấy bên ngoài căn nhà tôn dán mấy tờ bùa trừ tà.

 

Cười lạnh:

 

“Làm chuyện trái lương tâm, mà còn sợ ma gõ cửa.”

 

Nói xong trực tiếp giật bùa xuống xé nát.

 

Tiện tay lấy mấy tờ phù trong túi.

 

Ném lên trời.

 

Chúng tự cháy gió.

 

“Đây là cái gì?”

 

Hoắc Đàn hỏi.

 

đáp:

 

“Hắn sợ linh hồn của mèo ch.ó tìm tới ?”

 

“Vậy thì gọi thêm một ít tới cho .”

 

 

Ngay khi dứt lời.

 

Bầu trời như tối sầm thêm một tầng.

 

Gió lạnh thổi tới, rét buốt đến tận xương.

 

“Đừng qua đây! Đừng qua đây! Cút ! Cút !!”

 

Trong căn nhà tôn, tiếng gào của ông chủ ngày càng t.h.ả.m thiết.

 

Không chỉ tiếng ông .

 

Còn tiếng mèo ch.ó gào rít dồn dập.

 

sai ! cố ý! dám nữa! Sau tuyệt đối dám nữa!!”

 

Gió lạnh đập nhà tôn ầm ầm.

 

Cả mái nhà tôn như một lực vô hình ép xuống.

 

Càng lúc càng nặng.

 

Càng lúc càng thấp.

 

Cuối cùng chỉ “ầm” một tiếng.

 

Mái nhà ép sập xuống!

 

 

Nhìn bên trong.

 

Một cảnh tượng hỗn loạn.

 

Không chỉ l.ồ.ng nhốt mèo ch.ó và dụng cụ t.r.a t.ấ.n.

 

Thậm chí còn cả thiết livestream ghi hình!

 

Hoắc Đàn nhịn c.h.ử.i thề:

 

“Đệt! Đây chỉ là một con súc sinh! Đằng là cả một lũ súc sinh!”

 

Nhìn ông chủ nhà hàng.

 

Trên ông vết cào.

 

Áo phao xé nát.

 

Không còn mảng da nào lành.

 

Hai chân còn tấm tôn và tủ đè c.h.ặ.t.

 

Ông đất gào xin tha.

 

Tinh thần sụp đổ:

 

“Đừng g.i.ế.c ! sai ! Các vị tiên mèo tiên ch.ó tha cho ! thật sự sai !!”

 

sang bạn :

 

“Báo cảnh sát ?”

 

Bạn lắc điện thoại:

 

“Đang đường .”

 

Vừa dứt lời.

 

Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa.

 

Trên đầu.

 

Những tầng mây dày nặng dần dần tản ánh đèn đỏ xanh.

 

Cảm giác lạnh lạnh mặt khẽ chạm biến mất.

 

Chó con ma lời tạm biệt với .

 

 

Nhân lúc xung quanh hỗn loạn.

 

Bốn chúng tìm chỗ ẩn .

 

Đợi đến khi thấy cảnh sát khiêng ông chủ mới yên tâm.

 

“Chân ông chắc khó mà nữa.”

 

Bạn trai bạn :

 

qua , vặn xoắn như bánh quai chèo.”

 

“Đáng đời!”

 

Bạn tức giận:

 

“Hắn hại bao nhiêu con vật nhỏ, gãy hai chân vẫn còn quá nhẹ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoi-am-cua-em/chuong-7.html.]

 

“Phải tù mới đúng!”

 

Đáng tiếc.

 

Luật pháp về ngược đãi động vật hiện giờ vẫn còn quá ít và quá nhẹ.

 

xã hội luôn tiến lên.

 

Có lẽ một ngày nào đó.

 

Không cần nhờ đến những thứ huyền huyễn như thế .

 

Luật pháp tự nhiên sẽ trừng phạt họ.

 

 

Chúng đều là sinh linh sống Trái Đất.

 

Không ai quyền tước đoạt sinh mạng của sinh linh khác.

 

 

Trên đường trở về.

 

Hoắc Đàn ôm Tiểu Phúc.

 

Có vẻ trầm mặc.

 

:

 

“Sao ?”

 

Hoắc Đàn xoa đầu ch.ó con, lẩm bẩm:

 

“Sau cô cứ gọi nó là bé con … tội nghiệp thật.”

 

bật .

 

Xoa đầu ch.ó.

 

Rồi tiện tay xoa luôn đầu .

 

Cảm nhận ấm trong lòng bàn tay.

 

Khẽ gọi:

 

“Bé con.”

 

Hoắc Đàn chớp mắt:

 

“Câu đó… gọi ai ?”

 

chắp tay lưng, thong thả bước :

 

“Ai trả lời thì gọi đó.”

 

Mắt Hoắc Đàn bừng sáng.

 

Vừa định mở miệng.

 

Thì Tiểu Phúc trong lòng ư một tiếng:

 

“Ừm… gâu!”

 

“Ôi cái thằng nhóc thối !”

 

Hoắc Đàn lập tức nổi giận.

 

Nắm da gáy ch.ó con:

 

“Trả bé con của tao đây!”

 

Tiểu Phúc vẫn trong lòng gặm gặm gặm.

 

một một ch.ó đang cãi .

 

Bỗng đưa tay chạm chuỗi vòng gỗ đàn hương cổ tay Hoắc Đàn.

 

Chuỗi vòng đang Tiểu Phúc ôm gặm.

 

đoán… chuỗi vòng đeo hơn mười năm đúng ?”

 

“Khoảng mười lăm năm?”

 

Hoắc Đàn sững :

 

“Sao cô ?”

 

vuốt nhẹ những phù văn khắc đó:

 

“Vì khắc mà.”

 

 

Hồi nhỏ.

 

Trong đạo quán thường một bé chạy đến.

 

Trông .

 

gan thì nhỏ.

 

Ngày nào cũng lóc thấy ma.

 

Sư phụ thấy liền bảo khắc một phù trừ tà cho .

 

Thuận tiện còn bói một quẻ.

 

Rồi thần thần bí bí với :

 

Đứa nhỏ duyên với con.

 

 

Hoắc Đàn ngơ :

 

“Vậy… cô chính là cao nhân đó?”

 

híp mắt gật đầu.

 

Hoắc Đàn ngây :

 

“Thế cô bắt đầu … đại tiên từ lúc nào ?”

 

nghiêng đầu nhớ :

 

“Khoảng sáu bảy tuổi.”

 

chỉ là t.ử tại gia, đạo hạnh nông.”

 

Khóe miệng Hoắc Đàn giật giật.

 

Anh chỉ về phía .

 

Nơi một dãy nhà tôn sập:

 

“Đạo hạnh nông?”

 

phẩy tay:

 

“Chuyện nhỏ thôi, chuyện nhỏ thôi.”

 

Hoắc Đàn kinh ngạc vài giây.

 

Lại hỏi:

 

“Vậy tại học cái ?”

 

“Sau khi học , … là vì điều gì?”

 

nghĩ một chút.

 

Cũng chỉ về dãy nhà tôn phía :

 

“Chắc là… vì những lúc như thế .”

 

Khi nhân gian công bằng.

 

Thì thiên đạo sẽ công bằng.

 

 

Hoắc Đàn im lặng một lúc.

 

Bỗng tiến gần một chút.

 

Nhỏ giọng :

 

“Vậy … cô cũng che chở cho nhé.”

 

vẫn giống hồi nhỏ thôi.”

 

“Rất sợ ma.”

 

Nghe bật .

 

Đưa tay khẽ móc nhẹ .

 

Giọng khẽ:

 

“Biết .”

 

“Bé con.”

 

Con đường nhân gian còn dài.

 

và ông trời.

 

Cùng che chở cho .

 

【HẾT】

Loading...