Bên trong tiếng phụ nữ vọng , hỏi xem chúng tìm ai.
Dương Trạch Vũ tự nhận là bạn học của Miêu Trụ, việc cần gặp.
Một phụ nữ mặt tròn mở cửa, đon đả mời chúng nhà đợi vì Miêu Trụ mua thức ăn sắp về .
Dương Trạch Vũ bước . Khi phụ nữ định đóng cửa .
đột nhiên chộp lấy cổ tay chị : "Chạy mau !"
Người phụ nữ khựng một giây nhưng chị chạy thoát một mà lập tức lao phòng ngủ.
Chị bế thốc đứa bé đang ngủ say lên, cuống cuồng chạy khỏi cửa.
Động tĩnh lớn như chắc chắn Dương Trạch Vũ chú ý.
vội vàng khóa trái cửa chính để ngăn Dương Trạch Vũ đuổi theo họ.
"Xoảng!" Một tiếng động ch.ói tai vang lên từ phía phòng tắm.
Dương Trạch Vũ đập vỡ cái gì đó, gầm lên giận dữ: "Mày tuân theo quy tắc thì đừng trách tao trở mặt! Mày tưởng tao nhận chắc? Đừng mà giả vờ nữa!"
giật , chẳng lẽ phát hiện điều gì ?
Chỉ thấy Dương Trạch Vũ tay cầm một mảnh gương vỡ, chắn mặt chậm rãi bước khỏi phòng tắm.
lập tức mặt , quanh tìm chỗ ẩn nấp.
"Mày đòi chữa mắt vì sợ g.i.ế.c , mà là vì mày sợ c.h.ế.t!"
"Tao nhận từ lâu . Mỗi khi ngang qua chiếc gương lớn ở phòng tư vấn, lúc nào mày cũng nhắm c.h.ặ.t mắt ."
"Cả chiếc gương trong phòng tắm nhà Lại Cẩu đối diện với mày, mày cũng vội vàng ngoảnh mặt chỗ khác."
"Mày sợ chiếc gương sẽ phản chiếu hình ảnh của chính , mày sẽ trùng khớp với đàn ông đó, và c.h.ế.t chính là mày!"
dồn đến sát ban công, đành nấp khe hở chỗ để tay của ghế sofa.
Dương Trạch Vũ cầm mảnh gương vỡ chắn ngang mặt, nhanh ch.óng áp sát .
Tuyệt đối để gương soi trúng!
Hai tay quờ quạng, cố tìm một thứ gì đó thể ngăn cản Dương Trạch Vũ.
Sàn nhà sạch bóng, chẳng gì cả. Khi tay chạm mặt tường, thanh tản nhiệt đang tỏa nóng bỏng rát.
Giọng của Dương Trạch Vũ bất ngờ vang lên ngay sát bên tai.
"Mày cũng vì bản mà g.i.ế.c kẻ khác, lấy tư cách gì mà bảo tao m.á.u lạnh?"
"Lúc tao bảo mày thẻ ngân hàng, chẳng mày nhanh lắm ?"
"Nói trắng là do tiền đủ thôi. Cặn bã thì vẫn là cặn bã, đừng giả bộ cao thượng!"
Mảnh gương vỡ bắt đầu thò từ phía ghế sofa.
Không kịp nữa ! dồn hết sức bình sinh, tung một cú đá thật mạnh đường ống tản nhiệt.
Dương Trạch Vũ đắc ý, dí sát mảnh gương mặt : "Để tao xem mày sẽ c.h.ế.t như thế nào nào! Hai mặt, chắc chắn thể bỏ lỡ ."
16
"Hử? Sao mày vẫn c.h.ế.t?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/hoi-chung-charles-bonnet/chuong-7.html.]
Dương Trạch Vũ đầy vẻ nghi hoặc.
Đường ống sưởi rò rỉ, nước nóng tràn lênh láng sàn nhà.
Hơi nóng bốc lên đột ngột ngưng tụ thành một lớp sương mù bề mặt gương, còn rõ bóng nữa.
Dương Trạch Vũ cuống quýt lật chiếc gương , dùng ống tay áo lau .
Trong phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách từ đường ống sưởi.
Phải một lúc Dương Trạch Vũ mới sực tỉnh ngẩng đầu lên, phát hiện đang chằm chằm .
Cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m của Sái T.ử vẫn còn hiện rõ mồn một mắt. Đôi tay run b.ắ.n lên, chiếc gương rơi xuống vỡ tan tành.
Nhà của Miêu Trụ thiết kế hẹp và dài. Phòng tắm ở cực Bắc, còn ban công ở cực Nam.
Dương Trạch Vũ chạy ngược phòng tắm để nhặt mảnh vỡ gương, nhưng như bộ lưng sẽ sơ hở mặt .
Anh chỉ còn cách lao thẳng ban công để trốn. Thế nhưng, trốn ban công thì hối hận ngay lập tức.
Ban công lộ thiên, chẳng chỗ nào để ẩn nấp cả.
Anh lắp bắp ’ "Mày... mày đừng qua đây! Mày hại c.h.ế.t tao ?!"
đau lòng : "Bác sĩ Dương, thực sự khiến quá thất vọng. Anh giúp chữa mắt, thực chất cũng chỉ là đang lợi dụng mà thôi."
bước ban công, ánh mắt dán c.h.ặ.t theo từng cử động của Dương Trạch Vũ.
Vì chặn lối duy nhất, còn đường lui, chỉ thét lên một tiếng kinh hãi: "Đừng qua đây! G.i.ế.c kìa, cứu với!!!"
cau mày.
"Bác sĩ Dương, từng gặp qua ca bệnh tương tự."
"Người đó chữa khỏi thế nào? Ngày hôm đó, rốt cuộc thấy cái gì?"
"Nói cho . Đây là hy vọng duy nhất của ."
Giọng của Dương Trạch Vũ lạc hẳn vì sợ hãi: " thật với là chứ gì... ... đừng qua đây! Căn bản gì chuyện g.i.ế.c bằng ánh mắt! Là do con khốn Hứa Thiên Thiên đó tự chuốc lấy thôi!!"
17
Hứa Thiên Thiên lác mắt, lúc trong lớp ánh mắt cứ luôn hướng về một bên.
Chẳng may , hướng đó chính là chỗ của Dương Trạch Vũ.
Lại Cẩu bằng giọng bỉ ổi: "Dương thiếu, hình như Hứa Thiên Thiên thích kìa."
Dương Trạch Vũ cảm thấy mất mặt, tan học hất văng bàn học của cô .
Lại Cẩu và Sái T.ử cũng hùa theo chế nhạo.
"Đồ cóc cái, trong giờ học dám trộm Dương thiếu, thật đúng là hổ!"
"Mày bám lấy Dương thiếu để phu nhân nhà giàu ? Nằm mơ !"
Hứa Thiên Thiên đe dọa nhưng hề xin , ngược còn lớn tiếng cãi một cách đầy chính trực.
"Ai thèm trộm chứ? Cậu nhiều hơn khác cái mũi cái miệng ?"
"Mấy đừng tự tin thái quá như !"