“Cái gì? Còn con trai á?”
“Không , c.h.ế.t đói là .”
...
Gần như là gồng gượng ép lết qua cho hết bộ quy trình, đợi kịp mấy câu xã giao kết thúc, Chu Thời Duật lạnh nhạt hỏi dò:
“Nhẫn ?”
gần như bật thốt theo phản xạ: “Vứt từ lâu .”
Anh liếc một cái với ánh mắt vô cùng sâu xa, cả rướn về phía áp sát gần.
“Nếu vứt từ lâu , cớ bây giờ em ?”
sững sờ, theo bản năng đưa tay sờ lên má, khô rang khô khốc.
Bị lừa .
Ngẩng đầu lên thấy hàng mi đen dài của Chu Thời Duật đang khẽ rũ, nheo mắt như . Lớp ngụy trang xé toạc, phần thẹn quá hóa giận.
“Rốt cuộc cái gì?”
“Anh thể hiện còn đủ rõ ràng ?” Chu Thời Duật tựa lưng trở , nét mặt thản nhiên: “Anh đang cố gắng chắp vá tương lai vốn dĩ thuộc về hai chúng .”
Đây là căn bệnh trầm kha khó lòng chữa khỏi mà bao giờ đụng tới, đối mặt cũng vết xe đổ, càng thể mường tượng nổi liệu một ngày nào đó trong tương lai Chu Thời Duật sẽ dùng ánh mắt chán ghét thờ ơ đó một nữa .
chợt nhớ đến chứng đau đầu kỳ lạ của Chu Thời Duật. Nhớ đến một nay màng đến rượu nay dùng cồn để tê liệt bản , nhớ đến bản di chúc với quỹ tín thác nọ, nhớ đến cuộc trò chuyện cách qua cánh cửa phòng cấm túc năm nào, nhớ đến chiếc nhẫn đan bằng cỏ đan cho bóng cây ngày .
Mãi cho đến khi trùng phùng bao năm xa cách, mới cho . Hóa cái khoảnh khắc vứt bỏ tất thảy để trốn chạy, vẫn luôn một ngừng mải miết tìm kiếm .
Dường như thấu ruột gan đang suy nghĩ điều gì, Chu Thời Duật lên tiếng dặn:
“Tối nay nhớ để cửa cho đấy.”
ngơ ngác phản ứng kịp: “Cái gì?”
Anh chậm rãi nở nụ , đầy thâm ý nhắc nhở : “Hôm nay là thứ sáu.”
như ma xui quỷ khiến nhớ cái ngày gặp , từng hùng hồn tuyên bố “vì sức khỏe tinh thần của Chu Dĩ An, thứ sáu hàng tuần sẽ đến nhà em để vun đắp tình cảm”, bỗng nhiên luống cuống trong lòng.
“Phỏng vấn kết thúc , , đây.”
Đột nhiên sực nhớ còn tắt máy ghi âm nên những lời cợt nhả linh tinh lúc thế mà cũng thu âm sạch sành sanh . Vô cùng ảo não, hoảng hốt với lấy chiếc máy ghi âm bàn, phát hiện chẳng nó vặn tắt từ lúc nào .
Chu Thời Duật bật một tiếng khẽ khàng: “Hoảng hốt cái gì, tắt hộ em từ lâu .”
cúi gằm mặt xách túi vội vã chạy biến, vặn đụng ngay trợ lý Tống đang gõ cửa nhắc nhở thời gian cắt băng khánh thành sắp đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/hoi-chung-hoa-roi/chuong-10.html.]
phía nhanh tay hơn vặn mở tay nắm cửa, chắn cơn gió lạnh căm căm phả thẳng mặt.
Ngọn gió thoảng qua lướt tới.
thấy tiếng sột soạt rào rào.
Ngước mắt lên, thấy cơn gió xuyên qua bóng lưng của Chu Thời Duật, dường như thấy những đóa hoa của mùa hè năm mười bảy tuổi, rực rỡ rơi xuống một nữa.
13
Đầu óc vô cùng rối ren. từ chối lời đề nghị “đợi Chu Thời Duật cắt băng xong sẽ cùng đón Chu Dĩ An tan học” của trợ lý Tống.
thui thủi một đến cổng trường mầm non.
Rất nhiều phụ đang ngoài cổng lớn, lác đác vài đứa trẻ bố đón , Chu Dĩ An vẫn thấy .
Cho đến khi thấy Hứa Thanh Lê.
Chẳng cô gặp đả kích gì, mà dáng vẻ trông tiều tụy hốc hác hơn gặp nhiều. Cô rẽ đám đông bước đến mặt , lạnh một tiếng, bất thình lình hỏi:
“Bây giờ cô đang đắc ý lắm chứ gì?”
cau mày, hiểu cô đang cái gì.
Cô cứ lẩm bẩm tự nhủ một :
“Đáng lẽ nghĩ từ sớm mới , đứa nhỏ thì cứng đầu cứng cổ, đứa lớn cũng là khúc xương khó gặm.”
“Năm đó thật sự nên ngây thơ mà tin rằng Chu Thời Duật từ bỏ cô, mà còn đích dắt Chu Dĩ An đến tìm cô nữa chứ.”
Hóa buổi tối hôm đó là Hứa Thanh Lê mang Chu Dĩ An đến mặt .
Vì sự can thiệp của hệ thống nên Chu Thời Duật mòn mỏi tìm kiếm suốt sáu năm trời vẫn thể tìm tung tích của . Có lẽ cô cho rằng Chu Thời Duật cạn kiệt hy vọng và c.h.ế.t tâm với cũng lẽ cô tưởng rằng chỉ cần vứt bỏ cục nợ Chu Dĩ An thì thể đường hoàng tìm cách một nữa chiếm đoạt trái tim Chu Thời Duật.
“Ngày đó rõ ràng chán ghét cô đến thế , nhà họ Chu nhốt mười mấy ngày, thế mà khi bước khỏi phòng cấm túc chuyện đầu tiên là chạy thẳng đến bệnh viện thăm cô.”
“Đau đầu đến mức ngất xỉu nhập viện, tất cả giấu diếm Chu Thời Duật ép cô ký thỏa thuận ly hôn, việc đầu tiên khi tỉnh của , thế mà vẫn là tìm cô.”
Cô hận thù rít lên:
“ công lược ròng rã sáu năm trời! Ngay cả là một hòn đá thì cũng nên ủ ấm chứ?”
“Một đứa rõ ràng ruột bóp c.h.ế.t mà thà c.h.ế.t cũng thèm nhận , một kẻ thà đau đầu đến c.h.ế.t cũng quyết chịu chấp nhận .”
“Một hai , ngu xuẩn đến thế.”
“Rõ ràng là lựa chọn hơn, mà cố tình khước từ!!”