Anh nhẹ nhàng ôm lấy , nghiêng đầu hôn lên vành tai: "Không , thích lắm, nhất là... vị dâu."
Hơi thở của bắt đầu dồn dập.
"Đêm nay chúng dùng hết chỗ luôn ?"
Không , em giải thích .
Thế nhưng kịp nữa, cơ thể trở nên căng cứng, bàn tay nóng bỏng bắt đầu chu du .
Sau khi kết thúc, mệt đến mức ngón tay cũng nhấc lên nổi:
"Đủ đủ ... mới công tác về, đừng để mệt quá sức..."
Anh bế thốc lên: "Không cần xót , vẫn còn một cái nữa, ngoan, dùng nốt ngủ."
Ai thèm xót , xót đây !
Mẹ kiếp, thế lúc nãy lấy nhiều hơn một chút cho .
*
Phản bội thì dám nữa, nhưng chia tay một cách đơn giản chắc là khả thi... nhỉ?
Để bảo vệ an tính mạng, quyết định sẽ đề nghị chia tay với ở nơi công cộng.
Cho dù lợi hại đến thì cũng chẳng dám tay ở chỗ đông . Làm thế là sẽ pháp luật trừng trị đấy!
Thế là tối hôm , đặc biệt đề nghị dạo công viên.
Ở đó là những quần chúng nhân dân nhiệt tình! Có thể đảm bảo an cho ở mức độ cao nhất!
Đi đến cạnh đội nhảy quảng trường với cơ các bác trung niên đầy tinh thần chính nghĩa, cuối cùng cũng lấy hết can đảm:
"Lộ Chu, chúng chia tay ..."
Xung quanh bỗng chốc im bặt, ngay cả khí cũng gần như ngưng đọng.
Đôi lông mày vốn đang ngập tràn ý của lập tức sụp xuống: "Em cái gì?"
*
sang các bác trai đang tập thể d.ụ.c cuồn cuộn cơ bắp, nuốt nước miếng một cái, run rẩy nữa.
"Em là... chúng chia tay ..."
Anh cúi đầu chằm chằm , đôi mắt sáng như lúc phủ đầy mây đen lạnh lẽo, giọng kìm nén cơn giận:
"Em chia tay ? Lâm Tự, em nữa xem?"
Tim đập loạn xạ, chân bỗng mềm nhũn, thế mà "phịch" một tiếng quỳ xuống.
"Không , ... em ý chia tayanh, ý của em là..."
Ý gì là ý gì, kiếp rốt cuộc là ý gì?
cuống cuồng gãi đầu bứt tai như khỉ núi Nga Mi mãi thôi.
"Ý là cầu hôn ?"
ngây .
*
Giọng to đến lạ kỳ.
Tiếng hét thu hút hết thảy các ông chú, bà cô đang nhảy quảng trường xung quanh gần.
"Đồng ý ! Đồng ý !"
Chẳng cái tên dở nào đó đột nhiên gào lên một câu.
Chẳng mấy chốc, vây quanh ngày càng đông.
Từng đợt sóng âm thanh như nhấn chìm .
Khóe miệng Lộ Chu khẽ , lấy từ trong túi một chiếc nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/hom-nay-da-chia-tay-thanh-cong-chua-qhpc/chuong-2.html.]
"Chuyện cầu hôn thế mà em cũng tranh ?"
Nhìn chiếc nhẫn kim cương to đùng ngón áp út, lóc t.h.ả.m thiết.
Thôi thì cái kiếp thuê cứ nhận , mà chẳng dám hé răng nửa lời.
Tiền thì chẳng kiếm xu nào, còn tóm kết hôn.
Trong đám đông, ít cũng sụt sùi lau nước mắt.
"Đây chính là tình yêu."
càng to hơn.
Tình yêu cái quái gì chứ!
Móa nó, đây là ba mươi triệu tệ mới đ.á.n.h mất đấy.
*
vẫn từ bỏ ý định, ngày nào cũng suy nghĩ để đá đại lão giới thủ đô mà vẫn bảo tính mạng.
Sầu đến mức ăn ngon ngủ yên, đến cả kỳ kinh nguyệt cũng rối loạn luôn .
Cuối cùng cũng nảy một ý tưởng tuyệt vời, đó là ôm bầu bỏ chạy!
Bởi vì sẽ khiến các tổng tài bá đạo phát điên.
Đặc biệt là cái hội giới thủ đô của bọn họ.
Hở một tí là phát điên.
Bước đầu tiên của kế hoạch ôm bầu bỏ chạy: bầu đã
Thế là giả một tờ giấy khám thai.
Bước thứ hai: Chạy!
kịp nghỉ ngơi, vội vàng về nhà thu dọn hành lý.
Cái tính keo kiệt của trỗi dậy, suýt chút nữa là gỡ luôn cả nội thất mang cùng.
Phân vân một hồi, xách luôn cả hai con gà còn đang nhảy nhót tưng bừng mới mua hôm qua theo.
Thế nhưng đến cổng khu chung cư, thấy chiếc Maybach của Lộ Chu.
Hả? Tiểu thuyết đều là l.ừ.a đ.ả.o ? Đã bảo là ở nơi đất khách quê sẽ vui vẻ gọi dàn nam mẫu phục vụ cơ mà?
Tại còn khỏi khu chung cư tóm sống thế !
*
Ánh mắt thâm trầm của rơi xuống đống hành lý lỉnh kỉnh lưng : "Em định ?"
Rõ ràng giờ đang họp cơ mà, ở đây!
Là ai!
Rốt cuộc là ai tiết lộ tin tức!
Làm bây giờ, bây giờ!
hoảng loạn đến mức hận thể chui tọt bốt bảo vệ để , đó mời cái cư dân ngoài.
Anh từng bước ép sát:
"Nếu hôm nay đến, em định âm thầm rời bỏ ?"
Đầu lắc như trống bỏi:
"Không ... rời bỏ ..."
"Thế em mang theo bộ gia sản định hả?"
Ánh mắt dừng hai con gà đang xách, vẻ mặt vô cùng phẫn nộ:
"Thậm chí em mang theo cả hai con gà , mà cũng thèm mang theo !"