"Đàn chị, chào chị, em tên là Trần Bạch, em cũng học trường Nông nghiệp. Em thích vườn bách thảo của chị nên đến đây thực tập. Bảo vệ thực vật cũng là ước mơ của em, xin chị hãy xem xét em nhé."
Chàng trai cao lớn với đôi mắt sáng và nụ rạng rỡ ánh mặt trời, tươi với Thôi Thi Thư đang xổm bên chậu hoa. Sự chân thành và thẳng thắn của ngay lập tức khiến Thôi Thi Thư nhớ đến Hạ Hoài. Hạ Hoài năm mười bảy tuổi cũng thường thích như .
"Đàn chị? Thế nào ạ, em ?" Lúc đó Trần Bạch khua khua ngón tay, cuối cùng cũng gọi tâm trí của Thôi Thi Thư trở về.
Vườn bách thảo của Thôi Thi Thư chỉ năm : một thầy giáo thực vật hiền lành, hai công nhân bốc xếp chăm chỉ, và một cô bé phụ trách đối ngoại và tuyên truyền. Một nghiên cứu và điều trị, Thôi Thi Thư thường xuyên bận rộn xuể, cô thực sự cần một mới. Mà Trần Bạch về mặt đều phù hợp với kỳ vọng của cô, vì cô nhận .
điều gây sự bất mãn dữ dội từ Hạ Hoài.
Không hiểu Hạ Hoài luôn mắt Trần Bạch, ghét . Vì Thôi Thi Thư sa thải Trần Bạch, còn dùng giọng điệu lệnh.
Vô duyên vô cớ tại sa thải khác? Chỉ vì sự nghi ngờ vô căn cứ của ? Thôi Thi Thư ghét khác can thiệp cuộc sống của , đặc biệt là cái vẻ cao cao tại thượng đó của Hạ Hoài, đương nhiên là cô dứt khoát từ chối .
Không thể đột phá từ phía vợ, Hạ Hoài bắt đầu công khai lẫn ngấm ngầm nhắm và chèn ép sinh viên tội nghiệp mới đời .
Vì , khi Trần Bạch một nữa thương, Thôi Thi Thư nổi giận.
Cô ghét sự hống hách và kiêu ngạo của Hạ Hoài, ghét việc cậy thế tiền mà tùy ý nh.ụ.c m.ạ khác.
Điều đó khiến cô hết đến khác nhớ những ngày tháng của ở nhà họ Thôi.
"Không đàn chị, là em cẩn thận ngã thôi, em sẽ chú ý." Trần Bạch giấu bàn tay thương lưng, vội vàng lên tiếng .
Nói dối. Thôi Thi Thư liếc mắt một cái là nhận vết thương của Trần Bạch là do con gây .
Hạ Hoài thực sự quá đáng .
*
Đối mặt với sự mắng nhiếc của Thôi Thi Thư, Hạ Hoài chẳng thấy gì cả.
Cốt truyện cách ly âm thanh xung quanh .
Anh chỉ thể thấy đôi môi xinh của Thôi Thi Thư mấp máy, đôi mắt màu hổ phách trong veo vì cảm xúc d.a.o động mà trở nên lấp lánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/hom-nay-tong-giam-doc-lam-sao-nua-truy-the/chuong-5-sai-thiet-lap-nhan-vat-lap-tuc-giet-2.html.]
Một Thôi Thi Thư sinh động và tràn đầy sức sống như thế , Hạ Hoài hiếm khi thấy.
À, cô đang gì ? Anh thấy. Rất Thôi Thi Thư đang gì, liệu đang sẽ ly hôn với nữa ? nếu , tại cô đ.á.n.h ?
chẳng tục ngữ câu "đánh là thương, mắng là yêu" ? Những khác Thôi Thi Thư còn chẳng thèm đếm xỉa tới, nên cô vẫn còn quan tâm đến đúng ? Những suy nghĩ vẩn vơ khiến tâm trạng u ám của Hạ Hoài dần trở nên tươi sáng.
"Bỏ , với loại như , chẳng gì để cả." Thôi Thi Thư mặt , hít một thật sâu.
Cô đang chân thành bộc lộ cảm xúc thật của , đây là đầu tiên cô thực sự m.ổ x.ẻ bản mặt Hạ Hoài.
Hạ Hoài từng thường xuyên bất lực với cô rằng, cô luôn khiến cảm thấy xa cách.
Vậy mà bây giờ khi Thôi Thi Thư mở lòng, thì dù cô gì nữa, Hạ Hoài vẫn giữ cái bộ dạng như sắp c.h.ế.t đến nơi.
Anh phớt lờ cô, đối với sự nghi ngờ của cô cũng thèm giải thích lấy một lời, cho cô hề hại Trần Bạch, cũng kiểm soát áp chế cô.
Không , chẳng gì cả, Hạ Hoài cứ như ngoài cuộc, lặng lẽ ngắm Thôi Thi Thư.
Điều khiến Thôi Thi Thư cạn lời ngay lập tức, sắc mặt cô bỗng chốc lạnh thấu xương, tố chất tâm lý đến cũng nổ tung, đặc biệt là một "khúc gỗ băng" thuộc cung đất như cô.
Một hiếm hoi hướng ngoại đổi là sự hướng nội tự bế.
"Đồ lợn ngu ngốc!" Thôi Thi Thư vốn ít khi mắng nay thốt lời mắng nhiếc, cô tức giận bước khỏi phòng bệnh.
Lúc Hạ Hoài mới cuối cùng cũng thể cử động.
??? Sao .
Hạ Hoài hề mắng là lợn, vội vàng hét lớn: "Thi Thư! Thôi Thi Thư, ? Đợi với..."
Thấy đùng đùng nổi giận và thất vọng bỏ , Hạ Hoài vội vàng di chuyển cơ thể đang thương của , khó khăn đuổi theo ngoài phòng bệnh.
khi đuổi kịp đến cửa, Thôi Thi Thư sớm thấy bóng dáng , chỉ còn làn hương thanh khiết thoang thoảng trong khí.
Hạ Hoài hành lang sâu thẳm một hồi lâu, đột nhiên thốt một câu đầu đuôi: "Hệ thống, mi thấy ? Cô còn đến bệnh viện thăm , cô vẫn còn thích ."