Sáng thức dậy, Phong Dương vẫn còn trong trạng thái mơ màng. Mãi đến lúc dùng bữa sáng, thấy Bạch Tố đang vắt vẻo ở góc bàn đối diện, mới sực nhớ bản đang chung sống với một trùng tộc khác.
Mọi chuyện bắt đầu từ hôm qua, khi rời , Bạch Tố bất ngờ cùng hai trông khá quen mặt.
Lục lọi ký ức một hồi, Phong Dương mới nhận đó là Phong Lễ và á thư của gã. Phong Lễ tuyên bố rằng theo luật pháp, trùng cái khi kết hôn bắt buộc ở cùng trùng đực, nếu chính phủ quyền thu hồi căn nhà đang cấp. Đây vốn là một trong những biện pháp cứng rắn của giới cầm quyền nhằm thúc đẩy tỷ lệ sinh sản.
Trước lời đe dọa đó, nghĩ đến tiền tiết kiệm ít ỏi của nguyên chủ, Phong Dương đành miễn cưỡng nhượng bộ. Thấy đối phương xuống nước, Phong Lễ đắc ý mặt. Gã hất hàm đầy tự mãn kéo á thư rời , bỏ Bạch Tố và Phong Dương trong im lặng.
Thực lòng, Bạch Tố cảm thấy thật đen đủi. Việc đụng độ Phong Lễ đường về khiến kế hoạch "dĩ hòa vi quý" của tan thành mây khói. Nghĩ đến chuyện thể Phong Dương ghi hận, khỏi thấy tủi . Nhớ dáng vẻ lạnh lùng của khi chỉ chỗ ngủ ngoài phòng khách, Bạch Tố khẽ thở dài.
Tuy nhiên, một thời gian chung sống, Bạch Tố nhận cuộc sống cũng đổi là bao. Phong Dương xem như khí, đòi hỏi cũng chẳng cấm đoán, đường ai nấy .
Bạch Tố duy trì thói quen đến quân bộ điểm danh đúng giờ khiến cấp khỏi kinh ngạc.
Thông thường, trùng đực tính chiếm hữu và khao khát kiểm soát mạnh, đặc biệt là với những trùng cái địa vị cao.
Đám thuộc hạ chuẩn sẵn tinh thần là sẽ gặp thượng tướng thường xuyên, nào ngờ hùng chủ nhà dễ tính đến .
Đối mặt với những lời bàn tán xôn xao, Bạch Tố chỉ lạnh lùng tuyên bố: "Các rảnh rỗi quá nhỉ? Có tăng gấp đôi cường độ huấn luyện ?"
Cả đám lập tức giải tán như chim vỡ tổ.
---------
Phong Dương tựa chiếc ghế mây ngoài ban công. Nắng sớm rọi qua cửa sổ, bao phủ lấy cơ thể bằng một cảm giác ấm áp, dễ chịu. Trên tay là một tập thơ, nhưng hồi lâu vẫn lật sang trang mới, cho thấy tâm trí cũng đặt mặt chữ.
Đã tròn một tháng kể từ khi đặt chân đến thế giới tương lai . Phần lớn thời gian đó dùng để ngủ nhằm giúp linh hồn và cơ thể dung hợp hơn.
Đến bây giờ thì quá trình cũng coi như tất.
Hắn cúi đầu lòng bàn tay lơ đãng về phía tập thơ.
Thú thực, vẫn nên sống tiếp thế nào. Hắn zombie quá lâu , sự nhiệt huyết với cuộc sống trong hình như cạn kiệt.
Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Tồn tại trong một thời gian dài khiến mất dần khái niệm về thời gian, cảm xúc cũng theo đó mà chai sạn.
Sống, đối với giờ đây chỉ như một dạng quán tính, dù thực chất c.h.ế.t từ nhiều năm về .
Hơi ấm của nắng khiến Phong Dương buồn ngủ, tập thơ dần tuột khỏi tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/hung-chu-trung-toc-hom-nay-van-rat-cau-kinh/chuong-4-song-chung.html.]
Hắn nghiêng đầu khu vườn cắt tỉa gọn gàng phía , trong lòng thoáng qua một cảm xúc kỳ lạ nhưng kịp nắm bắt thì cơn buồn ngủ kéo đến.
Sau khi xử lý xong đống công văn, Bạch Tố ngẩng đầu vươn vai thì tình cờ thấy Phong Dương đang ngủ say ngoài ban công.
Cậu khựng , ánh nắng bắt đầu gay gắt phân vân một chút nhanh ch.óng lấy một chiếc chăn mỏng.
Vừa bước ngoài, Bạch Tố chợt cảm thấy điều gì đó bất thường, hình như thở của Phong Dương biến mất.
Cậu đang chăm chú quan sát thì thấy mở mắt từ lúc nào, đôi đồng t.ử đen nhánh, lạnh lẽo đang trân trân.
Tên trùng đực nhạy cảm quá mức , Bạch Tố thầm nghĩ giơ chiếc chăn lên giải thích: " chỉ định đắp chăn cho thôi."
Phong Dương nhíu mày, giọng mang theo sự lạnh lùng tỉnh táo: "Không cần."
Hắn dậy định rời , nhưng tập thơ đùi rơi xuống khiến khựng .
Chớp mắt một cái, tập thơ gọn trong tay Bạch Tố nhanh đến mức kịp rõ.
Bạch Tố đặt sách lên bàn lùi hai bước.
Thấy đối phương vẫn đang căng thẳng, nhẹ nhàng giải thích: "Chỉ là thói quen nghề nghiệp thôi."
Phong Dương liếc đầy lạnh lẽo bước thẳng lên thư phòng tầng .
Ngay khi cánh cửa khép , khuỵu xuống sàn nhà. Nhờ lớp t.h.ả.m dày nên chỉ thấy tê ở xương cụt.
Hắn bàng hoàng đôi chân đột nhiên mất hết sức lực. Cơn choáng váng chắc chắn ảo giác. Hắn tự tin ngủ đủ và mức độ dung hợp cơ thể đạt mức mỹ.
Rốt cuộc là tại ? Hắn bắt đầu nghi ngờ hành động nhanh như chớp của Bạch Tố lúc nãy.
thời gian để suy đoán, một cơn đau rát như lửa đốt đột ngột bùng lên từ bên trong cơ thể. Phong Dương ôm đầu, cảm giác như ném dòng dung nham nóng chảy. Mồ hôi vã như tắm, kìm mà phát những tiếng rên rỉ đau đớn.
Cơn đau hành hạ hệ thần kinh khiến quỳ rạp xuống, đầu đập mạnh xuống sàn, đôi tay cấu c.h.ặ.t rách cả tấm t.h.ả.m. Hắn nghiến c.h.ặ.t răng để ngăn tiếng thét bật , chỉ còn những thở nghẹn ngào.
Mồ hôi bết tóc mái, dính mắt khiến thể rõ.
Phong Dương dùng chút sức tàn cuối cùng để lật ngửa lịm .
Trong lúc hôn mê, cơ thể Phong Dương bắt đầu biến đổi dữ dội.
Làn da trắng bệch chuyển sang màu xám ngoét, những đường gân xanh đen nổi lên khắp lặn xuống. Tiếng xương cốt cọ xát vang lên khô khốc, cả cơ thể vặn vẹo như một tờ giấy vò nát. Giữa cơn mê man, tiếng kêu t.h.ả.m thiết và thê lương cuối cùng cũng thoát khỏi cổ họng .