Hướng Dẫn Thuần Hóa Đại Thiếu Gia Ngạo Kiều - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-04-05 11:08:29
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đó chẳng qua chỉ là những lời bông đùa từ thời chúng còn trẻ con mà thôi."

 

Ôn Ninh dứt khoát cắt ngang lời : "Hơn nữa, năm xe, cũng rõ ràng còn gì."

 

" thấy thật buồn nôn."

 

Nghe đến đây, sắc mặt Trần Tứ bỗng chốc trắng bệch còn một giọt m.á.u.

 

Câu chính là cơn ác mộng đeo bám ạm dai dẳng nhất, là thứ t.r.a t.ấ.n tâm can bao nhiêu giữa những đêm khuya thanh vắng suốt thời gian qua.

 

"Anh ..."

 

Trần Tứ cúi gằm mặt xuống, trông lúc hèn mọn và yếu thế giống hệt một đứa trẻ đang sức hối :

 

"Anh là một thằng khốn nạn. Anh mạnh miệng, thích oai, vì cái sĩ diện hão mà cố ý tổn thương em."

 

" đổi thật . Ôn Ninh, em xem, bây giờ còn hút t.h.u.ố.c, cũng chẳng thèm chạm đến một giọt rượu nào nữa. Anh thi đỗ đại học, cũng và đang việc chăm chỉ."

 

Cậu nóng lòng phô bày sự trưởng thành của bản , như thể đó là những tấm bằng khen hy vọng đổi lấy một sự tha thứ:

 

"Những chuyện em từng mong , đều thực hiện bằng sạch ."

 

"Em thể... ngoảnh thêm một nữa thôi ?"

 

8

 

Ôn Ninh lặng lẽ quan sát đàn ông đang hèn mọn cầu mặt .

 

Quả thật, khó để liên tưởng một vị Trần tổng đạo mạo lúc với tên trùm trường kiêu ngạo, hống hách của năm năm .

 

Thế nhưng, những vết thương lòng sâu hoắm, vốn dĩ cứ một câu "Anh đổi " là thể dễ dàng xóa nhòa.

 

"Trần Tứ, con ai cũng sẽ khác , nhưng đấy, gương vỡ thì gắn cho lành lặn như thuở ban đầu nữa."

 

Ôn Ninh bình thản cầm lấy túi tài liệu bàn: "Hiện tại đang sống , thực sự cần đổi bất cứ điều gì. Anh nỗ lực vì bản thì đó là chuyện đáng mừng, còn nếu chỉ để cảm động, thì xin , nó cần thiết ."

 

Nói xong, cô dứt khoát xoay định rời .

 

"Ôn Ninh!"

 

Trần Tứ dứt khoát chắn ngang lối thoát, tấm lưng rộng tì c.h.ặ.t lên cánh cửa phòng họp như một bức tường kiên cố.

 

"Em... bạn trai ?"

 

Anh khó khăn lắm mới thốt câu hỏi mà bản sợ hãi nhất.

 

Ôn Ninh khẽ cau mày: "Trần tổng, nghĩ chuyện cá nhân liên quan gì đến công việc."

 

"Có là cái gã Cố Dư Châu đó ?"

 

Ánh mắt Trần Tứ bỗng chốc trở nên u ám: "Anh điều tra kỹ , cũng sang London cùng đợt với em. Suốt hai năm qua, hai vẫn luôn gắn bó với như hình với bóng, đúng chứ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/huong-dan-thuan-hoa-dai-thieu-gia-ngao-kieu/chuong-10.html.]

Ôn Ninh hề ý định phủ nhận: "Học trưởng Cố quả thực giúp đỡ nhiều."

 

Trớ trêu , câu lấp lửng đầy khách sáo khi lọt tai Trần Tứ chẳng khác nào một lời ngầm thừa nhận cay đắng.

 

Sự ghen tuông vốn âm ỉ bấy lâu nay bỗng chốc sinh sôi điên cuồng, gặm nhấm chút lý trí cuối cùng của .

 

"Hai ... sống chung ?" Giọng Trần Tứ lạc hẳn .

 

"Không ." Ôn Ninh cảm thấy đàn ông mặt đúng là hết t.h.u.ố.c chữa, thế nên cô liền lạnh lùng lệnh: "Tránh , về nhà ."

 

Thế nhưng, Trần Tứ vẫn trơ đó như một pho tượng.

 

Cậu chòng chọc Ôn Ninh, nơi đáy mắt là một mớ hỗn độn của phẫn nộ, cam tâm và cả nỗi tuyệt vọng sâu thẳm đến cùng cực.

 

"Anh tin." Cậu gằn giọng: "Trừ phi chính mắt thấy."

 

"Anh bệnh ?" Ôn Ninh rốt cuộc cũng nhịn mà lớn tiếng mắng một câu.

 

"Phải, bệnh đấy." Trần Tứ nở nụ tự giễu đầy xót xa: "Kể từ ngày em rời , bao giờ cảm thấy là một bình thường cả."

 

Rốt cuộc, Ôn Ninh vẫn chẳng thể nào cắt đuôi sự cứng đầu của Trần Tứ.

 

Cậu lái chiếc Maybach bóng loáng bám theo chiếc taxi của cô suốt cả một chặng đường dài, dai dẳng như một bóng ma, theo mãi cho đến tận lầu khu chung cư nơi cô thuê trọ.

 

Ngay khi Ôn Ninh bước xuống xe, cũng lập tức mở cửa lao xuống theo.

 

lúc , một chiếc ô tô màu trắng cũng vặn tấp lề đường. Cố Dư Châu bước từ ghế lái, tay vẫn còn xách theo một túi đồ siêu thị đầy ắp.

 

"Ôn Ninh, em về ? lúc chợ xong, tối nay chúng cùng nấu cơm nhé." Cố Dư Châu mỉm tiến tới, vẫn là phong thái ôn hòa, dịu dàng hệt như năm nào.

 

Khoảnh khắc thấy đối thủ cũ, sợi dây lý trí mỏng manh của Trần Tứ đứt phựt.

 

"Cố... Dư... Châu!"

 

Trần Tứ nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ một, chẳng đợi ai kịp phản ứng, lao tới như một cơn lốc và vung một cú đ.ấ.m đầy phẫn nộ.

 

"Trần Tứ, điên !"

 

Ôn Ninh giật nảy , liền vội vàng lao kéo Cố Dư Châu phía .

 

Cố Dư Châu kịp tránh nên ăn trọn cú đ.ấ.m mặt, khóe miệng lập tức rách da, gọng kính cũng lệch hẳn sang một bên.

 

Tuy nhiên, hề đ.á.n.h trả, chỉ bình tĩnh đưa tay chỉnh kính cho ngay ngắn thẳng Trần Tứ bằng ánh mắt thương hại.

 

"Trần Tứ, năm năm trôi qua , vẫn chỉ dùng nắm đ.ấ.m để giải quyết vấn đề thế thôi ?"

 

"Ông đ.á.n.h chính là mày đấy!"

 

Ôn Ninh cản , Trần Tứ vẫn như một con thú dữ thương, gầm lên đầy cay cú: "Mày còn liêm sỉ hả? Thừa dịp tao mặt mà dám đào góc tường ? Ôn Ninh là của tao!"

 

 

====================

 

Loading...