Hương Tình Dịu Dàng - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-01-25 04:14:22
Lượt xem: 604

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lồng n.g.ự.c phập phồng, nệm giường rung rung, lan sang cả phía bên .

 

Anh : "Sao mà thù dai thế?"

 

lầm bầm: " thích thù dai đấy."

 

"Thế cũng thích."

 

bỗng cảm thấy nóng mặt.

 

Kéo theo cả cũng bắt đầu nóng lên.

 

dùng chân đá đá cái chăn, xoay , quyết định chuyện với nữa.

 

Mấy ngày nay, Hàn Dục gác nhiều việc ở công ty, chuyên tâm ở nhà chơi cùng Quả Quả.

 

vốn tưởng sẽ thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ Quả Quả cứ quấn lấy đòi chơi cùng, thế là thành và Hàn Dục cùng chơi với con bé.

 

Ở nhà thì còn đỡ, hễ cứ đường, dù là công viên giải trí thủy cung, chúng luôn nhận nhầm là một gia đình ba .

 

Lúc đầu, còn thấy chột .

 

con cũng chẳng con , mà chồng cũng là ông chồng sắp sửa ly hôn.

 

nhiều thành quen, tê liệt cảm xúc .

 

Gia đình ba thì gia đình ba , dù gia đình danh nghĩa cũng là gia đình.

 

Chớp mắt đến đêm cuối cùng Quả Quả ở .

 

Cô bé một tay khoác tay , tay khoác tay Hàn Dục, đặt lên cái bụng mềm mềm của .

 

Con bé cảm thán: "Mai là về nhà , con chẳng nỡ chút nào."

 

xoa xoa bụng con bé: "Mợ cũng nỡ xa con."

 

Cô bé bỗng nhiên phấn khích ôm lấy , lắc lắc cánh tay nũng: "Cậu ơi, khi nào gọi con đến nhà chơi tiếp ạ? Con vẫn đến!"

 

Hàn Dục ho khan một tiếng: "Để dịp."

 

cảm thấy gì đó sai sai.

 

Rõ ràng Hàn Dục với là cô bé lóc ỉ ôi đòi đến đây mà.

 

ôm cô bé qua, thì thầm dụ dỗ: "Quả Quả, là mời con đến nhà chơi hả?"

 

Con bé : " ạ, bài tập con còn xong nữa."

 

sang Hàn Dục, căng thẳng và chột .

 

Chân tướng rõ ràng.

 

thầm nghĩ, thảo nào mấy ngày nay con bé cứ gán ghép và Hàn Dục với , hóa là nhận ủy thác đến bà mối.

 

lườm Hàn Dục một cái, ôm cô bé yên tâm ngủ.

 

Hàn Dục dường như giải thích, nhưng chặn họng bằng câu "Quả Quả buồn ngủ ".

 

tức tối nghĩ, Hàn Dục thế mà nỡ dùng cả cháu gái nhỏ để dụ dỗ , thủ đoạn cao tay thật!

 

13.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huong-tinh-diu-dang/chuong-10.html.]

 

Đêm khuya đang ngủ ngon, đột nhiên bế bổng lên.

 

Đầu mũi thoảng qua mùi hương quen thuộc, nhanh ch.óng nhận đang bế là Hàn Dục.

 

Bàn tay to lớn của vuốt ve lưng , khẽ khàng trấn an: "Đừng Quả Quả thức giấc."

 

"..."

 

Có lẽ do đầu óc vẫn tỉnh táo, thế mà mê hoặc, im lặng để mặc bế khỏi phòng.

 

Hàn Dục mãi vẫn buông tay.

 

Cuối cùng cũng kháng nghị: "Ôm đủ ? Thả xuống!"

 

Bước chân vững vàng, chẳng chút ý định buông tay nào.

 

đạp chân giãy giụa, Hàn Dục một tay đỡ lấy m.ô.n.g , tay kìm kẹp đôi chân đang loạn xạ của , chẳng lấy sức lực, những bế chắc chắn mà còn chân thể nhúc nhích.

 

nhanh hết sức, từ bỏ giãy giụa.

 

Anh dừng giữa hành lang, giải thích: "Anh thú nhận, là gọi Quả Quả đến."

 

"Ồ." lạnh lùng đáp.

 

Giọng điệu đáng thương: "Thật sự là hết cách , chẳng thế nào em mới thích ."

 

Anh : "Là đám bạn bày cho cái ý kiến tồi tệ đó, bảo là đứa trẻ con thì sẽ thôi, vốn dĩ còn do dự, nhưng hôm đó em thu dọn hành lý định , em , tình thế cấp bách nên mới thành thế ."

 

mắng : "Anh ngốc ! Ý của họ là một đứa con của hai chúng ."

 

Không ngờ Hàn Dục ranh ma: "Em chịu ?"

 

cứng họng.

 

Anh xốc xốc tay, như đang hối thúc câu trả lời của , y hệt cái cách hôm đó xốc Quả Quả trong lòng .

 

trẻ con.

 

cảm thấy hổ một hồi, : "... Anh thả xuống ."

 

"Không," Anh giở trò lưu manh: "Khó khăn lắm mới ôm , ôm thêm lúc nữa."

 

tức điên, đ.ấ.m một cú lưng , tiếng kêu vang dội.

 

Anh ho he tiếng nào.

 

Ngược lầu đột nhiên tiếng động.

 

Hình như là dì giúp việc dậy vệ sinh.

 

giật , chân theo bản năng kẹp c.h.ặ.t lấy eo , sợ thấy và Hàn Dục ôm ấp đùa giỡn giữa hành lang lúc đêm hôm khuya khoắt.

 

Hàn Dục bước nhanh một bước ép tường.

 

co trong lòng , chân trần dẫm lên giày để lấy thế đỡ một phần sức nặng.

 

Tiếng động lầu đứt quãng.

 

nín thở, thì thầm: "... Sẽ phát hiện chứ?"

 

 

Loading...