HOA SONG SINH - 14
Cập nhật lúc: 2025-01-07 19:05:17
Lượt xem: 1,451
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bố , tại ?
"Đến giờ bố vẫn chịu gánh vác trách nhiệm, chỉ gả con , để bố tiếp tục sống thoải mái ?
"Biết cái đó giống bố? Con lấy chồng, con lấy!"
*
Bố chị đến đỏ bừng mặt, cơ mặt giật giật, giơ tay lên:
"Con ranh , mày dám thế với tao ?"
*
Sợ ông thực sự tay, vội chắn chị:
"Bố dám đ.á.n.h chị thử xem!"
*
Mẹ mềm mỏng khuyên nhủ:
"Bố con mấy năm nay việc gì hồn, nhưng chuyện ông thực sự nghĩ cho con. Con 22 , còn nhỏ nữa."
"Hồi bằng tuổi con, ."
*
Chị lau nước mắt, khẽ :
"Nếu con sinh con, để trở thành một như , thì con thà sinh."
"Mẹ, những năm qua con thực sự mệt…"
Mẹ vội :
"Mẹ con mệt, nên mới con lấy chồng. Sau chồng chia sẻ, con sẽ đỡ vất vả hơn…"
Chị bật lạnh, mấp máy môi.
Như gì đó.
vài giây , chị chỉ cay đắng, đôi mắt ngấn lệ tràn đầy mỏi mệt.
*
Mẹ cam lòng, thuyết phục thêm.
Không nhịn nổi nữa, chắn chị:
"Mẹ, đủ ! Mẹ chị gì ? Mẹ thật sự quan tâm chị ?
"Chị lớn, chị suy nghĩ của . Chị thích đó, tại cứ bắt chị xem mắt, bắt chị kết hôn?
"Giờ là thế kỷ 21 , vẫn còn chuyện ép hôn ?"
*
Cuối cùng, bố thuyết phục chị. Chị mua vé tàu sớm nhất trở Quảng Đông.
*
Mẹ khắp nơi kể lể:
"Vân Vân vài năm, như biến thành khác.
"Trước đây cái gì cũng với bố nó, giờ cũng thông.
" là nó, chẳng lẽ hại nó? Người chọn cho nó, nhà cửa điều kiện như , còn giúp Tiểu Nghị và Đan Đan học hành.
"Nhà như thế, bỏ qua là hết cơ hội. thật sự hiểu nó nghĩ gì nữa."
Có hiến kế:
"Vậy bà cứ nhận tiền sính lễ , tiền nhận , chắc chắn nó sẽ cưới thôi."
22
Mẹ chút d.a.o động.
Khi chuyện, cãi một trận lớn với bà:
"Nếu chị bao giờ về nhà nữa, thì cứ nhận tiền sính lễ đó .
"Con , nếu nhận tiền, chỉ mất chị mà con cũng sẽ về đây nữa. Con sợ một ngày nào đó lén bán cả con mất.
"Đến lúc đó, nếu chị chịu lấy chồng, tự mà gả!"
*
Sau nhiều tranh cãi, mới từ bỏ ý định .
*
Vài ngày tiệc mừng, Thoáng Thoáng trở về.
Anh trai cô sinh con thứ hai, tổ chức tiệc mừng, cô về để chúc mừng.
Lên cấp ba, lúc đầu chúng vẫn thường xuyên thư liên lạc.
kể về cuộc sống học đường, còn cô kể về những ngày việc nơi đất khách.
càng về , cách giữa chúng càng lớn.
ở trong “tháp ngà”, còn cô chìm trong “bể nhuộm” của cuộc sống.
*
Mẹ còn đồn đại rằng cô gái ở Quảng Đông, bảo đừng giao du.
tin, nhưng vì thiếu tiếng chung, chúng dần mất liên lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/index.php/hoa-song-sinh-rbwp/14.html.]
*
đến nhà cô chơi, chúng chuyện về thời học, kể về cuộc sống của mỗi . Nói mãi, bầu khí trở nên gượng gạo.
*
Bạn bao giờ cảm giác như thế ?
Rõ ràng bạn vẫn quan tâm đó, rõ ràng khi nghĩ về họ, trái tim bạn vẫn mềm mại.
Rõ ràng họ đang ở ngay mắt, nhưng bạn cảm thấy, cách giữa hai bao giờ thể xóa nhòa nữa.
*
Trước khi về, Thoáng Thoáng tặng một túi kẹo lớn:
"Tớ nhớ hồi xưa thích nhất là kẹo dẻo vị bắp."
"Có dịp gặp nhé, Đan Đan!"
"Ừ, hẹn gặp !"
*
Không lâu đó, trường khai giảng.
Trường đại học của ở tỉnh lỵ, khá gần.
Còn trường của Tiểu Nghị ở xa hơn, bố lo nó xa một an nên mua vé tàu tiễn nó.
thì tự bắt xe buýt.
*
Nhờ tiền thu từ tiệc mừng, bố cho 1.000 tệ sinh hoạt phí:
"Đây là tiền cho cả kỳ học, con tiêu dè sẻn.
"Nếu đủ, thì tự kiếm việc thêm. Nghe giờ đại học cũng nhiều cơ hội lắm."
*
Học phí của Tiểu Nghị do bố chi trả, còn vay vốn sinh viên.
Chị để tiền học phí cho , nhưng vẫn thủ tục vay.
Số tiền chị để , động .
*
Đại học tuyệt, tự do.
Các bạn cùng phòng đến từ khắp nơi, ai cũng .
Mọi đều cảnh của , nên hễ cơ hội việc thêm là giới thiệu cho .
*
Có điện thoại di động, liên lạc với chị thuận tiện hơn nhiều.
*
Một tuần khai giảng, tìm một công việc gia sư .
Người thuê là chị Lưu, quản lý của một doanh nghiệp lớn. Học sinh của là Tùng Tùng, bé lớp 6.
Trước đây, chị Lưu nhiều đưa học ở trung tâm, cũng thuê giáo viên chuyên nghiệp, nhưng Tùng Tùng bướng bỉnh, chịu hợp tác với ai.
Một giáo viên đề nghị chị tìm trẻ hơn, lẽ bé sẽ dễ tiếp nhận hơn.
Vậy là cơ hội.
*
Hôm đến dạy thử, đôi giày cũ.
Thân giày chút rách, dán bằng keo 502.
Vớ cũng rách mũi, vá bằng kim chỉ.
*
Tùng Tùng nhăn mũi, bịt mũi hỏi:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Giày với vớ cũ rách thế , cô mua mới?"
dép trong nhà, mỉm :
"Đợi nhận lương, cô sẽ mua mới."
"Giày với vớ tuy cũ, nhưng cô giặt sạch , mùi ."
Nói , còn đưa giày lên ngửi thử.
*
Tùng Tùng động tác “yue~” nhưng buổi học thử, với chị Lưu:
"Mẹ, con cô gia sư."
*
bên việc suôn sẻ, nhưng chị thì .
Trước khi về nhà , chị xưởng bồi thường 5.000 tệ, chấm dứt hợp đồng lao động.