HOA SONG SINH - 17

Cập nhật lúc: 2025-01-07 19:07:10
Lượt xem: 1,202

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi đến cửa, chú Lưu vẫn .  

 

Chú cầm hai hộp cơm đưa cho chúng :  

 

“Chưa ăn cơm đúng ? qua quán bên cạnh gọi món nóng hổi.”  

 

Thấy chúng nhận, chú dập tắt điếu t.h.u.ố.c chân, giọng khẽ khàng:  

 

“Con gái chú tầm tuổi hai chị em cháu.”  

 

“Trước đây Nó thông minh lắm, nếu mắc bệnh… giờ chắc cũng đang học đại học giống các cháu.”  

 

Nói đến đây, giọng chú nghẹn . Sau một thở dài, chú khổ:  

 

“Nếu vì cái bệnh c.h.ế.t tiệt , cũng việc trái lương tâm.  

 

cũng sợ gặp quả báo. Tốt nhất là để c.h.ế.t sớm, còn sớm ngày xuống bầu bạn với con gái .  

 

“Hôm nay chú nặng lời, hai đứa đừng để bụng.”  

 

Nói xong, chú đặt hai hộp cơm xuống bậc thềm:  

 

“Ăn khi còn nóng nhé.”  

 

*

 

Chúng bắt xe buýt về căn phòng trọ của chị. Hộp cơm vẫn còn ấm.  

 

Mở , bên trong là hai phần thịt đầy đặn.  

 

Mùi thơm, nhưng chị nuốt nổi.  

 

Chị hỏi :  

 

“Đan Đan, em xem, liệu chị sai ?”  

 

Cuộc đời thật éo le.  

 

Ai cũng khó khăn, ai cũng nỗi khổ.  

 

Giữ vững nguyên tắc thì sai, nhưng đôi khi hạ thấp tiêu chuẩn cũng lý do chính đáng.  

 

Trong thực tế, đúng sai vốn dĩ câu trả lời tuyệt đối.  

 

Chị hiểu nỗi khổ của chú Lưu, nhưng cũng thấu cảm tình cảnh của đôi vợ chồng già.  

 

Và trong lòng chị, vẫn tồn tại những nguyên tắc thể xâm phạm.  

 

Làm để vẹn cả đôi đường?  

 

*

 

Sự việc khiến chị chịu đả kích lớn. Tối hôm đó, chị chán nản:  

 

“Đan Đan, lẽ chị hợp nghề .”  

 

“Chị thể thuyết phục chính , chị...  

 

“Xin , chị thấy như sắp uổng phí bao kế hoạch em vạch cho chị.”  

 

*

 

cũng cảm thấy đau lòng chẳng kém gì chị.  

 

Chứng chỉ hướng dẫn viên mà chị vất vả thi đỗ, con đường khó khăn mới mở , giờ từ bỏ ?  

 

Nếu con đường , chị sẽ nhân viên phục vụ ?  

 

Có lẽ chị thể học thêm một chút về quản lý nhà hàng, phấn đấu vị trí quản lý.  

 

Như , con đường tương lai của chị lẽ sẽ dễ hơn một chút.  

 

, một sinh viên với mối quan hệ hạn chế và tầm hạn, nhất thời tìm hướng phù hợp.  

 

Chị thì quyết tâm tìm một công ty du lịch khác, nơi thể cho chị dẫn các tour thuần tham quan.  

 

*

 

Thế nhưng, chị thử liên hệ đến bảy, tám nơi, nào cũng từ chối.  

 

Tour thuần tham quan thời đó hiếm, mà những khách hàng thuộc phân khúc cao cấp , các công ty đều ưu tiên giao cho những hướng dẫn viên kinh nghiệm.  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/index.php/hoa-song-sinh-rbwp/17.html.]

Chị, một mới, cơ hội.  

 

Những ngày , sự thất vọng hiện rõ trong mắt chị. Chị thậm chí bắt đầu để ý đến những mẩu quảng cáo tuyển dụng nhân viên phục vụ phố.  

 

Nhìn chị như , thực sự đau lòng.  

 

liên tục chất vấn ông trời:  

 

“Tại đối xử với chị như ?  

 

“Chị bụng như thế, chăm chỉ như thế.  

 

“Chị dốc lực để nắm bắt cơ hội, tại vẫn hết đến khác chèn ép?  

 

“Chẳng lẽ đời chị sẽ mãi quẩn quanh trong bùn lầy ?  

 

“Chẳng lẽ chỉ cần một bước sai lầm là sẽ bao giờ cơ hội gượng dậy nữa ?”  

 

*

 

Có lẽ những câu hỏi của ông trời thấu.  

 

Hôm đó, trong lúc dạy kèm Tùng Tùng, cơ hội xuất hiện.  

 

*

 

Đó là một ngày cuối tuần, chị Liễu đang ở nhà thì nhận một cuộc điện thoại. Sau một hồi xin rối rít, chị cúp máy và lập tức gọi một cuộc khác, giọng đầy tức giận.  

 

Trong cuộc gọi nhắc đến hai chữ “hướng dẫn viên”, nên đặc biệt để ý lắng .  

 

“Đây đầu tiên! Trước khi tiếp đón dặn dặn , tuyệt đối dẫn khách mua sắm.  

 

“Hướng dẫn viên các rốt cuộc ăn kiểu gì ?  

 

“Chúng bỏ tiền cho một tour thuần tham quan, cuối cùng vẫn lôi mua sắm. Các coi chúng là đồ ngốc ?”  

 

*

Công ty của chị Liễu là một đơn vị lớn, mỗi năm tiếp nhiều khách hàng.  

 

Khu vực của chúng là điểm đến du lịch nổi tiếng quốc, mỗi khi khách hàng đến đây, họ thường đưa tham quan danh lam thắng cảnh.  

 

Một khách hứng thú còn nhân cơ hội để khám phá thêm các điểm đến khác trong tỉnh.  

 

Chị Liễu giao nhiệm vụ cho một công ty lữ hành, với yêu cầu là tổ chức tour thuần tham quan.  

 

phần lớn hướng dẫn viên đều kiếm thêm, nên vẫn lén dẫn khách mua sắm hoặc ăn những món đặc sản đắt tiền.  

 

Có những khách hàng dễ tính thì bỏ qua.  

 

những khách kỹ tính phàn nàn, khiến chị Liễu ít xử lý.  

 

Hôm đó giờ học, chủ động gọi chị Liễu :  

 

“Chị Liễu, công ty chị đang cần tuyển một hướng dẫn viên riêng ?”  

 

26

 

tuôn một tràng về cảnh của chị , cho chị Liễu xem ảnh và cả video chị từng giới thiệu các điểm du lịch mà đó.  

 

"Chị em thật sự giỏi, chỉ là cách bán hàng nên khi nhận khách từ công ty du lịch lỗ.  

 

"Thay vì giao khách cho công ty du lịch và mất thêm phí, công ty tự tuyển một hướng dẫn viên? Như tiết kiệm, đáng tin cậy hơn.  

 

"Chị em hết các điểm du lịch trong tỉnh, bài giới thiệu nào chị cũng thuộc lòng, chị cứ thử kiểm tra thoải mái!  

 

"Nếu chị Liễu chịu cho chị em cơ hội , học kỳ em dạy Tùng Tùng miễn phí."  

 

*

 

Chị Liễu nhướng mày :  

"Chị em nhà em tình cảm thế cơ ?"  

 

"Em học hết cấp ba là nhờ chị gái để lo cho em. Nếu vì gia đình xảy chuyện, khiến chị học tiếp , chị em chắc chắn đỗ đại học top đầu.  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

"Chị thông minh hơn em, cũng chăm chỉ hơn em."  

 

*

 

Chị Liễu trầm ngâm một lát, đưa một tấm danh :  

"Thứ Hai bảo chị em đến công ty chị, chị gặp thử xem."  

 

*

 

Loading...