HOA SONG SINH - 7

Cập nhật lúc: 2025-01-07 19:02:56
Lượt xem: 1,229

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng lẽ liên tục sinh con, sinh một mạch mười đứa con trai béo ?  

 

*

 

thông cảm, và cũng thể thông cảm.  

 

gào lên giận dữ:  

"Nếu con đỗ, mà em đỗ, hoặc cả hai đều đỗ, nhưng điểm của con thấp hơn em, bố bảo con đừng học nữa, con còn thể c.ắ.n răng mà tự thuyết phục bản .  

 

" bây giờ, con đỗ, em đỗ, mà bố hy sinh con, thì bố thật sự xứng đáng cha con."  

 

*

 

Bố đập mạnh tay xuống bàn:  

"Mày thì xứng con gái ?  

 

"Mày mở to mắt mà , tao với mày bao năm nay mua bộ quần áo mới nào ?  

 

"Nhà nào nấu đồ ăn ngon, chẳng đều dồn hết cho ba đứa tụi mày ăn ?  

 

"Nếu mày ghét tao và mày cho mày cuộc sống , thì mày ngay .  

 

"Hồi đó, chẳng em trai mày nên mày mới sinh ? Nếu mày cứ cãi bướng như thế, tao với mày coi như từng sinh đứa con gái ."  

 

*

 

, lao thẳng màn đêm.  

 

*

 

Trái tim như rơi vực sâu vạn trượng, nhưng bầu trời đêm mùa hạ vẫn đầy lấp lánh, tiếng ếch kêu râm ran bên tai.  

 

Gió đêm mang đến tiếng của những dân làng hóng mát bên ao.  

 

*

 

Mọi thứ vẫn như thường lệ, thứ vẫn đẽ như .  

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Chỉ đang hành hạ trong chảo dầu sôi.  

 

*

 

mặt dày tìm các cô ruột thành phố xin giúp đỡ, ngoài dự đoán, họ từ chối.  

 

c.ắ.n răng, tìm đến vài nhà giàu trong làng vay tiền, nhưng đều nhận những tiếng thở dài:  

"Bố cháu rõ ràng để Tiểu Nghị học cấp ba, chúng cũng chẳng tiền dư. Dù , cho cháu vay , sang năm cháu lấy tiền nữa?"  

"Học hành chuyện một là xong, cấp ba còn đại học."  

"Đan Đan, thôi . Cháu theo chị cháu ngoài việc ."  

 

*

 

Thôi .  

 

Ai cũng bảo thôi , hãy chấp nhận sắp đặt của phận.  

 

Hãy ngoan ngoãn một thứ phân bón màu mỡ, giúp bố nuôi lớn cây đại thụ Tiểu Nghị, vì nó mới là hy vọng của gia đình.  

 

*

 

thật sự đau khổ, thật sự cam tâm.  

 

*

 

Thoáng Thoáng tìm thấy bên bờ sông.  

 

móc từ túi 200 tệ:  

"Tớ chỉ còn chừng ."  

 

" vài ngày nữa tớ Quảng Đông việc, lãnh lương tớ sẽ chia thêm cho . Cậu đợi ?"  

 

*

 

nước mắt lưng tròng :  

"Cậu học nữa ? Mẹ đối xử với như thế mà."  

 

nhún vai, vẻ bất cần:  

"Tớ đỗ trường cấp ba 1, tớ học ở trường 5, trường 6 chỉ là phí thời gian. Tớ cũng chẳng thích học, ngoài xem thế giới."  

 

"Nghe bên ngoài nhiều thứ ho."  

 

*

 

chỉ im lặng.  

 

Thoáng Thoáng khẽ huých :  

"Hay gọi điện cho chị ? Chị vẫn luôn ủng hộ học hành mà."  

 

*

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/index.php/hoa-song-sinh-rbwp/7.html.]

Đêm hôm đó, bên bờ sông, nhưng mở lời nhờ vả chị.  

 

Mỗi tháng chị chỉ giữ một hai trăm tệ, sống ở nơi đắt đỏ như Quảng Đông, chắc hẳn đồng nào chị cũng chắt chiu.  

 

Chị gia đình rút cạn xương tủy, thể yên tâm bám víu chị, dùng m.á.u thịt của chị để xây dựng cuộc đời ?  

 

*

 

bộ suốt đêm bên bờ sông, con đường phía giống như màn đêm yên tĩnh , tối đen lối thoát.  

 

Trời dần sáng, mây đen dày đặc che lấp ánh bình minh rực rỡ.  

 

Mưa núi sắp kéo đến, khí ngột ngạt vô cùng.  

 

Dòng sông chảy xiết như đang gọi :  

"Lại đây, ở đây mát lắm!"  

 

*

 

thẫn thờ bước tới, chân chạm làn nước cuộn trào, thì một giọng vang lên, x.é to.ạc màn đêm:  

"Đan Đan..."  

 

12

 

đầu thấy chị – gặp suốt ba năm qua.  

 

Ánh nắng lúc chiếu rọi qua những đám mây đen, dát một đường viền vàng óng ánh, phản chiếu lấp lánh khuôn mặt và cơ thể gầy gò của chị.  

 

Chị gầy nhiều, cũng cao hơn.  

 

Mặc một chiếc áo thun bạc màu, đôi dép nhựa mười tệ mua ở chợ, mái tóc ngắn và đôi mắt đỏ hoe, chị mỉm :  

"Sao , nhận chị nữa ?"  

 

Nước mắt tuôn trào, lao về phía chị, ôm chầm lấy chị:  

"Chị… chị ơi…"  

 

Hai chị em ôm nức nở.  

 

Chị nhẹ nhàng vuốt đầu :  

"Đừng , đừng nữa.  

 

"Chị em mà. Chị ngày nào cũng mong em sẽ , em chị thất vọng, chị thật sự vui.  

 

"Thi đỗ cấp ba 1 là chuyện vui lớn, chúng , !"  

 

*

 

.  

 

Phải !  

 

chúng , nước mắt lăn dài.  

 

*

 

Chị và bố cãi một trận lớn.  

 

"Hồi đó bố hứa với con, chỉ cần Đan Đan đỗ, sẽ để em giống như con!  

 

"Nếu bây giờ bố nhận đứa con gái , cho em học cấp ba, thì cũng đừng nhận con nữa.  

 

"Từ hôm nay, con cũng con gái của bố ."  

 

*

 

Chị nắm c.h.ặ.t t.a.y :  

"Từ giờ, cuộc đời của Đan Đan, con sẽ lo. Hai chúng con liên quan gì đến bố nữa."  

 

Không chỉ bố , ngay cả cũng sững sờ.  

 

Chị từ nhỏ luôn ngoan ngoãn, luôn nghĩ cho gia đình, bao giờ trái ý bố .  

 

Có lẽ vì chịu nổi việc mất cả hai cô con gái cùng lúc, bố dịu giọng:  

"Không cho nó học, mà là nhà đủ tiền nuôi hai đứa."  

 

"Em trai con là con trai, dù thế nào cũng nghĩ cách cho nó cấp ba 1."  

 

*

 

Chị chắc nịch:  

"Học phí và chi phí sinh hoạt của Đan Đan, con lo."  

 

Mẹ lập tức chen :  

" chi phí học của Tiểu Nghị cũng nhờ tiền con gửi hàng tháng. Không lẽ con nuôi Đan Đan học, bỏ mặc Tiểu Nghị ?"  

 

"Đan Đan và Tiểu Nghị đều là em con, lòng bàn tay mu bàn tay cũng đều là thịt."  

 

*

 

Thật thú vị.  

Loading...