LÀM CHỊ KHÓ ĐẤY, PHẢI ĐÂU CHUYỆN ĐÙA - 16
Cập nhật lúc: 2026-04-09 16:48:21
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không là ai theo đuổi bày tỏ tình cảm với .
Chỉ là tình yêu, hôn nhân, chuyện một ai đó ở bên cạnh… đối với mà , thật sự còn quá nhiều ý nghĩa.
hứng thú với đàn ông, mà với phụ nữ cũng càng .
tâm lý của ít nhiều vấn đề, nhưng ở đời , con ai mà chẳng mang trong lòng vài vết rạn tên chứ.
“Không tìm thì thôi, em với con em sẽ chăm sóc chị lúc về già.” Em gái sự bài xích thật lòng của , liền mềm giọng .
“Còn em nữa, còn em nữa, bọn em cùng chăm chị lúc về già.” Đỗ Đôn Đôn ở cũng chen .
“Thôi , xin hai đấy, còn sống vài năm yên tĩnh, hai tự mà náo loạn, đừng kéo theo .” chỉ nhanh ch.óng bỏ chạy.
Hai đó, một cặp chẳng ai khiến khác yên tâm nổi, riêng chuyện tự một quả trứng ốp la mà cũng thể ăn đến mức viện súc ruột, đúng là thiên tài hiếm , thật sự hầu nổi.
“Chị, chị thương em nữa ?” Em gái bắt đầu bám riết lấy mà mè nheo.
Đỗ Đôn Đôn cũng sáp , nịnh nọt: “Chị, tụi em hiếu thảo lắm, tối nay sườn xào chua ngọt cho tụi em ăn nhé?”
Đấy, chính là hai họ đó.
Hai con chẳng hề đáng tin , mà hiệu suất cao, chẳng bao lâu em gái mang thai, hơn nữa còn là song thai.
Từ khi bầu cho đến lúc phòng sinh, chuyện đều trôi qua suôn sẻ, xảy vấn đề gì ngoài ý .
Lúc em gái đẩy phòng sinh, cùng bà nội, chú Đỗ, cô Đỗ đợi bên ngoài, còn Đỗ Đôn Đôn thì trong để bên cạnh cùng sinh.
Rồi chẳng bao lâu , bên trong vọng một tràng gào t.h.ả.m thiết như trời sập.
Chúng ở ngoài mà tim ai cũng giật thót liên hồi, còn đang nghĩ đau đến mức nào mà giọng em gái như sắp lạc cả .
Ai nấy đều bắt đầu hối hận, nghĩ lời con bé đòi sinh thường, đáng lẽ cứ gây tê mổ luôn cho xong đỡ bao .
Thế cửa phòng sinh bật mở, khiêng ngoài.
Là Đỗ Đôn Đôn ngất xỉu.
Mà dọa ngất, bởi em gái còn sinh xong.
Chỉ là thấy em gái t.h.ả.m quá, cũng theo, đến thiếu oxy ngất luôn…
Thế là cuối cùng chỉ còn trong.
Em gái giường sinh, đầu tóc ướt đẫm mồ hôi, mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
Vừa thấy , em mở miệng định òa lên.
“Ngậm , để dành sức mà sinh con.”
căng thẳng đến mức lạnh toát, mồ hôi cũng túa , nhưng giọng cố giữ đến mức lý trí và cứng rắn.
Từ tới nay, từng nặng với em gái như .
Thế mà khi quát một câu, em thật sự yên tĩnh xuống, ngoan ngoãn phối hợp với bác sĩ đỡ sinh.
Không trôi qua bao lâu, đến mức cũng cảm thấy sắp trụ nổi nữa, thì cuối cùng em gái cũng sinh xong.
Là hai thằng nhóc.
Y tá bế hai đứa trẻ đến cho em xem, nhưng em chẳng buồn liếc lấy một cái, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y , giọng tủi đến đáng thương: “Chị… chị nạt em…”
“Chị thương em nhất mà, mà lúc nãy vì hai đứa nó nạt em…”
“Có chị thích bọn nó , thích em nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/index.php/lam-chi-kho-day-phai-dau-chuyen-dua/16.html.]
thật sự chút đ.á.n.h , nhưng gương mặt em tái nhợt vì kiệt sức, cuối cùng vẫn chỉ đành nhẫn nại giải thích: “Chị nạt em.”
“Chị chỉ sợ em gặp nguy hiểm thôi.”
“Chị thích em nhất, chỉ thương em nhất thôi, ?”
Nghe xong, em mới yên lòng nhắm mắt ngủ .
24
Sau khi xuất viện, em gái về nhà chồng ở cữ.
Cô Đỗ bận công việc, mà tay nghề nấu ăn của cô … thật sự là khó diễn tả thành lời.
Một hôm, em gái tìm chuyện, khép cửa lộ vẻ ngập ngừng, do dự mãi mở lời .
“Có gì thì thẳng , cũng còn gì.” tiện tay kéo chăn đắp cho em, trời lạnh thế , ở cữ mà để nhiễm lạnh thì .
“Làm thì chứ? Làm em vẫn là em gái của chị mà.” Em lập tức chống chế đầy lý lẽ.
“Chị…” Em lén một cái vội vàng tiếp, “em để một đứa bé mang họ Lâm.”
“Không vì chuyện gì khác , chỉ là bà nội lúc nào cũng thấy với ông nội, em bà thực hiện nỗi niềm , nên… nên chị đừng giận nhé.”
im lặng vài giây mới hỏi: “Chuyện em bàn với nhà họ Đỗ ?”
Em gái vội gật đầu: “Nói ạ, Đôn Đôn với bố đều ý kiến, chỉ là em vẫn cứ dám với chị.”
“Chị giận.” nhẹ nhàng xoa đầu em, giống như ngày nhỏ vẫn luôn dỗ dành em , từng chút từng chút một.
“Con của em, em đặt họ gì cũng .”
“Chỉ là chị mong em hãy nghĩ cho bản nhiều hơn một chút, sống vì chính nhiều hơn một chút.”
“Trên đời , bất cứ ai cũng quan trọng bằng chính em, em hiểu ?”
“Chị…” Mắt em lập tức đỏ lên.
“Ở cữ , nín .”
…
Đản Đản và Cầu Cầu là tên gọi ở nhà của hai đứa cháu trai, do ông nội bên nhà họ Đỗ đặt.
Còn tên chính thức của hai đứa là Lâm Triêu và Đỗ Mộ, là do đặt.
Cả nhà ai cũng tài đặt tên theo kiểu dở tệ như , nên thôi thì trong đám thấp cũng chọn đứa cao nhất .
Bà nội vui đến mức , miệng cứ lẩm bẩm rằng nếu xuống gặp ông nội thì bà cũng coi như cái để ăn .
Bà lão , còn gì mà xuống chứ, cứ chờ dài dài , bây giờ ôm hai đứa chắt trai trong lòng, bà còn khỏe hơn ai hết .
Vừa hết ở cữ, em gái kéo Đỗ Đôn Đôn chạy tận hưởng thế giới riêng của hai .
Bỏ Đản Đản với Cầu Cầu cho , mà dứt khoát vô cùng.
mỗi tay ôm một đứa cháu trai, mắt lớn trừng mắt nhỏ hai thằng nhóc, đúng là dở dở .
Phía là tấm ảnh chụp chung của hai chị em hồi mới đến thành phố B.
Trong ảnh, em gái ôm lấy cánh tay , rạng rỡ như hoa nở, gương mặt còn một chút bóng tối u ám nào nữa.
HẾT.