NGỌC NƯƠNG - 4

Cập nhật lúc: 2024-10-18 19:53:34
Lượt xem: 14,340

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta lắc đầu, xua tan những suy nghĩ vẩn vơ. Dù quá khứ huy hoàng khổ đau, chúng vẫn về phía .  

 

"Ta bôi t.h.u.ố.c cho mỗi tối còn chẳng phiền, huống hồ chỉ là mua vài món đồ lặt vặt."  

 

Nhờ sự kiên trì của , những vết thương của mới mau lành đến .  

 

Thoáng chốc, thấy đôi vai thẳng tắp của khẽ động. Hắn , bằng giọng điềm tĩnh:  

 

"Người quân t.ử tự kiềm chế. Ta thứ gì gọi là yêu thích."  

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ánh mắt gợn sóng của phản chiếu hình bóng .  

 

10

 

Trước khi chợ, Thôi T.ử Thư miễn cưỡng bước đến gần.  

 

Ta hỏi nàng cùng , nhưng nàng chỉ hừ lạnh, bảo rằng chợ b.úa bẩn thỉu nơi dành cho nàng.  

 

Sau đó, nàng thì thầm gì đó với Thanh Sơn. Hắn ngẩn một chút, khóe môi khẽ nhếch khi nhanh ch.óng kiềm .  

 

" nhớ , thưa tiểu thư."  

 

***

 

Kinh thành chợ lớn, nhưng hàng hóa phong phú như Cô Tô, và giá cả cũng đắt đỏ hơn nhiều.  

 

cũng đang là mùa đông, bấy nhiêu là may mắn. Ở những thị trấn phía Bắc, mùa đông chỉ thể tìm thấy cải thảo, khoai tây, và củ cải.  

 

Ta chọn mua vài món, nhưng giá cả khiến xót ruột.  

 

Thanh Sơn vẻ do dự của , an ủi:  

 

"Phu nhân yên tâm, lão gia việc mưu sinh, đủ để nuôi chúng ."  

 

Cuối cùng, mua vài cân thịt, ít xương sườn, vài loại rau, và một ít gạo, bột cùng dầu ăn. Thanh Sơn gánh lưng một giỏ nặng trĩu.  

 

Đến tiệm gạo, đột nhiên dừng :  

 

"À, tiểu thư bảo ăn bát bảo phạn* nhưng ngại dám thẳng với phu nhân."  

 

(*) Bát bảo phạn (八宝饭) là một món ăn truyền thống trong ẩm thực Trung Hoa, thường xuất hiện các dịp lễ Tết hoặc trong những bữa tiệc quan trọng. Tên món ăn nghĩa là "cơm tám báu vật", ám chỉ sự thịnh vượng, may mắn và sung túc.

 

Thành phần của bát bảo phạn:

Món từ gạo nếp nấu chín, trộn với các loại nguyên liệu phong phú và bổ dưỡng, thường là:

 

Hạt sen

Táo tàu (táo đỏ)

Long nhãn khô

Hạnh nhân hoặc hạt thông

Quả óc ch.ó hoặc hạt dẻ

Mứt bí

Đậu đỏ hoặc đậu xanh (dùng nhân)

Kỷ t.ử

Các nguyên liệu xếp xen kẽ hoặc phủ lên cơm nếp trộn với đường, dầu hoặc mỡ heo. Một phiên bản còn rưới thêm nước sốt đường để tăng độ ngọt và bóng bẩy cho món ăn.

 

Thì . Ta cứ tưởng là bí mật to tát gì.

 

Vừa đến tiệm gạo, thoáng thấy bóng dáng Thôi Thiệu lướt qua góc đường.  

 

Hắn mới khỏi bệnh bao lâu, thế mà chịu ở nhà tĩnh dưỡng, còn chạy lung tung khắp nơi.  

 

Ta lẳng lặng theo, và phía hiện một căn nhà hai tầng với tấm biển đề: Nam Phong Quán.  

 

Ở Cô Tô, phong tục tương đối phóng khoáng, nên khi ngoài cùng các ma ma mua đồ, cũng từng thấy những nơi tương tự. Nam Phong Quán giống kỹ viện bình thường, ở đó những kẻ bán đều là nam nhân, dùng sắc để hầu khách chẳng khác gì những kỹ nữ trong thanh lâu.  

 

Giữa lúc còn bàng hoàng, vô tình ngẩng đầu lên thì thấy Thôi Thiệu đang bên cửa sổ phố. Trước mặt là một tên nam nhân béo mập, vẻ mặt trơ trẽn, cợt nhả.  

 

11

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/index.php/ngoc-nuong/4.html.]

"Phu nhân, thế?"  

 

Thanh Sơn chậm phía vì gánh lương thực nặng, cuối cùng cũng đuổi kịp . Thấy ngẩn lên tầng hai, lo lắng hỏi.  

 

lúc , Thôi Thiệu cùng gã nam nhân biến mất, cửa sổ cũng đóng .  

 

Ta liệu họ phát hiện , nhưng trong lòng cảm thấy vô cùng hoảng hốt.  

 

Ta thừa hiểu họ đó để gì.  

 

Thanh Sơn kỹ biển hiệu lên tiếng:  

 

"Đây chẳng là quán của lão gia ?"  

 

"Ngươi công việc của lão gia là ở đây?!"  

 

Ta bất chợt phắt , giọng đầy chấn động khiến Thanh Sơn sửng sốt.  

 

"Phải, Nam Phong Quán... nhưng mà lão gia..."  

 

"Thanh Sơn."  

 

Một giọng vang lên, cắt ngang lời .

 

Thôi Thiệu bước từ cổng Nam Phong Quán, từ lúc nào xuống .  

 

Hắn khoác áo choàng, chỉ mặc đơn giản đạp tuyết mỏng tiến mặt . Thanh Sơn cúi đầu gọi một tiếng "Lão gia" lùi xuống, dám thêm lời nào.  

 

Ta chằm chằm Thôi Thiệu. Dù khoác áo choàng, nhưng thắt lưng của vẫn buộc đúng kiểu từ sáng. Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm...  

 

"Chàng..."  

 

Ta mở lời nhưng cho hết.  

 

Ta hỏi thế nào đây? Hỏi liệu Thôi Thiệu – một kẻ cao ngạo, chấp nhận kỹ nam để hầu khách ư?  

 

khi kịp gì thêm, bình thản đáp:  

 

" như nàng nghĩ, đang dùng sắc để hầu ."  

 

12

 

Những túi đồ lỉnh kỉnh mua về giờ trở thành gánh nặng.  

 

Suốt quãng đường trở về, và Thanh Sơn đều giữ im lặng, chẳng còn chút vui vẻ nào như lúc .  

 

Câu của Thôi Thiệu: "Dùng sắc để hầu " cứ lởn vởn mãi trong đầu . Ta tài nào hiểu nổi một lạnh lùng như thể chấp nhận điều đó.  

 

Về đến nhà, Thanh Sơn đặt giỏ đồ xuống, bắt tay ngay bếp. do tâm trí rối bời, vô tình cắt trúng ngón tay.  

 

Thanh Sơn giật , vội vàng mang nước sạch đến rửa cho .  

 

Con d.a.o trong bếp gỉ sét và còn bén, nhưng may mắn là mài đó nên mảnh vụn sắt nào dính .  

 

Ta xua tay, trấn an Thanh Sơn:  

 

"Không . Ta từng việc trong bếp suốt một năm ở nhà họ Trần, chuyện cũng thường thôi. Chính nhờ thời gian đó mà rèn tay nghề nấu ăn như bây giờ."  

 

Thanh Sơn tỏ vẻ ái ngại, kiên quyết giúp rửa sạch vết thương:  

 

"Chắc đau lắm nhỉ? Trước đây từng cắt tay một , thấy đau còn hơn cả đ.ấ.m."  

 

Hắn mỉm , đầu tiên thấy nụ tự nhiên từ :

 

" phu nhân học nấu ăn khổ cực như ? Tay nghề của bây giờ còn hơn cả đầu bếp trong t.ửu lâu ."  

 

Ta bật câu đùa hiếm hoi của Thanh Sơn:  

 

"Vì khi đó chỉ một ước mơ nho nhỏ – trở về quê mở một quán nhỏ. Dù điều đó thể thành hiện thực, nhưng một giấc mơ để hy vọng vẫn hơn."  

 

Loading...